|
|
Những Bài Giảng Cương Yếu
của Khóa Mười Ngày Tu Tập Thiền Minh Sát Tuệ
Thích Minh Diệu dịch
BÀI GIẢNG NGÀY THỨ NHẤT
Những khó khăn ban đầu
Mục đích của hành thiền
Tại sao hơi thở được
chọn như điểm khởi đầu
Bản chất của tâm
Những khó khăn và
phương cách khắc phục
Những nguy hiểm cần
phải tránh
Ngày thứ nhất chúng ta
thường gặp nhiều khó khăn và không mấy thoải mái, một
phần vì chúng ta không quen ngồi lâu suốt ngày và cũng
không quen trong việc nỗ lực thiền định, nhưng phần lớn
là do phương pháp thiền định mà chúng ta đang thực tập:
đó là chánh niệm bằng hơi thở, và chỉ có hơi thở.
Nếu không có những trở
ngại trên, thì việc định tâm theo dõi hơi thở kết hợp
với việc tụng niệm một lời nói, một câu chú, một danh
xưng của một vị thần nào đó hoặc nếu chúng ta tưởng
tượng hình ảnh của một vị thần linh sẽ dễ dàng và nhanh
hơn. Nhưng ở đây phương pháp này chỉ yêu cầu quý vị theo
dõi hơi thở, đúng như bản chất tự nhiên của nó, không có
qui định nào cho hơi thở; không thể sử dụng thần chú
hoặc phương thức tưởng tượng hình ảnh nào đó trong
phương pháp hành trì này.
Những hình thức trên
không được phép hành trì, vì mục đích tối hậu của phương
pháp thiền này không phải là sự định tâm. Sự định tâm
chỉ là một yếu tố hỗ trợ, một bước nối dẫn đến mục đích
cao hơn: Đó là sự thanh lọc tâm, loại trừ mọi cấu uế của
tâm, mọi bất thiện trong tâm, và giải thoát ra khỏi mọi
khổ đau, thành tựu sự giác ngộ viên mãn.
Cấu uế sinh khởi trong
tâm chúng ta từng sát na, như sân hận, thù hằn, tham
lam, sợ hãi, v.v... làm chúng ta đau khổ. Bất cứ lúc
nào, những điều chúng ta không cầu mong lại đến, chúng
ta rơi vào hoàn cảnh khổ đau và tự tạo ra những nội kết.
Khi nào những điều mong muốn không được thoả mãn, một
lần nữa chúng ta lại tự tạo ra đau khổ cho bản thân.
Những khổ đau này cứ tái diễn mãi trong cuộc sống, cho
đến khi thân và tâm chúng ta trở thành một khối phiền
não rối rắm. Và chúng ta không chỉ đau khổ riêng bản
thân mà còn làm ảnh hưởng đến những người thân xung
quanh. Tất nhiên, đây không phải là một lối sống thích
hợp.
Quý vị tham dự khóa tu
này là để học nghệ thuật sống: đó là làm sao để sống
hạnh phúc và an lạc cho chính chúng ta, và cho mọi
người; làm thế nào để sống hạnh phúc trong mọi lúc đồng
thời hướng đến hạnh phúc tối thuợng với một tâm hồn hoàn
toàn thanh tịnh, một tâm hồn tràn đầy tình thương vị
tha, lòng từ bi, vui vẻ trước thành công của người khác,
và tâm hỷ xả.
Để học nghệ thuật sống
hạnh phúc, trước nhất chúng ta phải tìm nguyên nhân của
đau khổ. Nguyên nhân này luôn tiềm ẩn bên trong, vì vậy
quý vị phải khám phá thực tại ở nơi mình. Quý vị thực
tập phương pháp thiền này là để giúp quý vị quán sát lại
thân và tâm của mình, chính thân tâm là nơi chứa nhiều
tham đắm dẫn đến kết quả tạo ra những tâm lý căng thẳng
và khổ đau. Ở cấp độ kinh nghiệm, chúng ta phải tuệ tri
bản chất của thân và tâm; có như vậy, chúng ta mới có
thể kinh nghiệm những gì vượt ra ngoài thân và tâm. Do
đó, đây là phương pháp chứng ngộ chân lý, chứng ngộ tự
ngã, quán chiếu thực tại mà chúng ta đã gán cho nó cái
tên là “tự ngã”. Phương pháp này cũng có thể được xem là
phương pháp chứng ngộ - Thượng đế (God-realization), bởi
vì, đằng sau Thượng đế không có gì khác hơn là chân lý,
tình thương và thanh tịnh.
Kinh nghiệm trực tiếp
về thực tại là điều rất quan trọng. "Hiểu biết chính
mình” (know thyself) quý vị sẽ quán sát thực tại qua
nhiều hình thức từ đặc tính thô bên ngoài đến những hình
thức có đặc tính vi tế hơn và vi tế nhất biểu hiện qua
thân và tâm của quý vị. Sau khi kinh nghiệm qua những
thực tại này, chúng ta có thể tiến xa hơn để kinh nghiệm
thực tại siêu việt nhất vượt ra ngoài kinh nghiệm của
thân và tâm.
Hơi thở là yếu tố thích
hợp cho tiến trình thực nghiệm này. Sử dụng một đối
tượng do mình tự tạo ra (self-created), tập trung vào
một đối tượng do tưởng tượng - một câu thần chú hoặc một
hình tượng - tất cả những cách hành trì này dẫn chúng ta
vào những trạng thái hoang tưởng, và những ảo giác mơ
hồ; nó không giúp được gì cho chúng ta trong việc khám
phá ra sự thật vi tế của chính chúng ta. Để thể nhập vào
sự thật vi tế này, chúng ta cũng phải bắt đầu bằng sự
thật, đó là thực tại thô như hơi thở ra, vào. Hơn nữa,
nếu chúng ta hành trì theo hình thức đọc tụng thần chú
hoặc quán tưởng hình tượng của một vị thần nào đó thì
phương pháp hành trì này trở thành một phương pháp mang
đặc tính giáo phái. Tụng đọc thần chú hoặc quán tưởng
hình tượng có giá trị tương đương với một hình thức tu
tập, một hình thức tôn giáo hoặc một hình thức khác, và
ở đây việc thực tập không chấp nhận những hình thức có
nguồn gốc khác nhau này. Khổ đau là căn bệnh chung.
Phương thuốc điều trị cho căn bệnh này không thể là một
phương thuốc của một môn phái nào đó; mà nó phải là một
phương thuốc chung cho tất cả. Tu tập tỉnh giác hơi thở
sẽ đáp ứng yêu cầu này. Hơi thở là thành tố quen thuộc
đối với mọi người: ai cũng có thể áp dụng phương pháp
theo dõi hơi thở. Toàn bộ tiến trình tu tập theo phương
pháp này phải hoàn toàn vượt ra ngoài chủ nghĩa môn
phái.
Hơi thở là một công cụ
và với công cụ này chúng ta có thể khám phá ra sự thật
về tự ngã của chúng ta. Thực ra, ở mức độ kinh nghiệm,
quý vị biết rất ít về bản thân. Quý vị chỉ biết những
hình thức mang tính thô thiển bên ngoài của thân, và quý
vị có thể tự điều khiển những bộ phận và chức năng của
nó một cách có ý thức. Quý vị không biết gì về những cơ
quan bên trong, chúng hoạt động ngoài sự kiểm soát của
quý vị. Thân thể được kết cấu do sự phối hợp của vô số
tế bào, và những tế bào này luôn luôn thay đổi trong
từng sát na. Vô số phản ứng sinh lý và điện lực hấp dẫn
liên tục xảy ra trên khắp thân thể, nhưng quý vị không
hề biết gì về chúng.
Thực tập phương pháp
này, quý vị sẽ biết những gì mà lâu nay quý vị chưa biết
về tự ng. Hơi thở sẽ giúp quý vị thành tựu mục tiêu này.
Hơi thở hoạt động như là một nhịp cầu nối tiếp từ chỗ
phân biệt đến chỗ không phân biệt, vì hơi thở đóng một
vai trò quan trọng trong thân thể và nó có thể nhận thức
hoặc không thể nhận thức, có tác ý hoặc tự nhiên. Chúng
ta bắt đầu với sự hít thở có ý thức, có chủ ý, và thực
tập chánh niệm hơi thở một cách tự nhiên và bình thường.
Và từ đó quý vị sẽ tiến xa hơn để làm lắng động những sự
thật vi tế hơn trong quí vị. Mỗi bước tu tập là mỗi bước
tiến vào thực tại; mỗi ngày quý vị thể nhập sâu hơn để
khám phá những thực tại vi tế hơn của thân và tâm.
Hôm nay quý vị chỉ được
yêu cầu theo dõi vai trò của hơi thở đồng thời quý vị
cũng phải theo dõi tâm thức của quý vị, vì bản chất của
hơi thở có mối quan hệ rất mật thiết với các trạng thái
tâm thức của quý vị. Khi nào cấu uế, phiền não sinh khởi
trong tâm, khi ấy hơi thở trở nên bất thường - chúng ta
bắt đầu thở nhanh và mạnh hơn một tí. Khi những phiền
não qua đi, hơi thở sẽ trở lại nhẹ nhàng. Vì vậy hơi thở
có thể giúp quý vị khám phá ra thực tại không chỉ ở cấp
độ thân thể mà còn ở tâm thức nữa.
Thực tại của tâm mà quý vị
bắt đầu kinh nghiệm hôm nay, đó là tâm có thói quen
luôn luôn lang thang từ
đối tượng này đến đối tượng khác. Nó không muốn an trú
vào hơi thở, hoặc tập trung vào bất cứ đối tượng đơn lẻ
nào: thay vào đó, tâm nghĩ lung tung.
Và khi nào, và nơi nào
tâm thức lang thang đến? Khi thực tập, quý vị sẽ nhận ra
tâm thức của quý vị rong ruổi về quá khứ hoặc tương lai.
Đây là thói quen của tâm; nó không muốn an trú trong
giây phút hiện tại. Thực tế, chúng ta phải sống với hiện
tại. Quá khứ là những gì đã qua, vượt ngoài ký ức; tương
lai là những gì chưa đến, ngoài tầm nắm bắt của chúng
ta, cho đến khi nó trở thành hiện tại. Nhớ lại quá khứ
và suy nghĩ về tương lai có giá trị quan trọng chỉ khi
nào chúng giúp chúng ta giải quyết những vấn đề hiện
tại. Nhưng vì thói quen đã bị tập nhiễm từ lâu, tâm thức
luôn luôn tìm cách trốn khỏi thực tại và lang thang về
quá khứ hoặc tuơng lai một cách vô vọng, và vì vậy tâm
hoang vu này tạo ra khổ đau và bất an cho chúng ta.
Phương pháp mà quý vị đang học ở đây gọi là “nghệ thuật
sống”, và cuộc sống thật sự có thể sống đúng nghĩa chỉ
trong hiện tại. Vì vậy, bước đầu tiên là học phương cách
làm sao để sống với giây phút hiện tại, bằng cách an trú
tâm vào thực tại: Đó là hơi thở đang đi vào và ra từ lỗ
mũi của quý vị. Đây chính là thực tại của sát na này,
mặc dù nó là một thực tại không vi tế. Khi tâm thức lang
thang, hãy mỉm cười và không nên khởi lên bất cứ trạng
thái căng thẳng nào, chúng ta chấp nhận nó, vì đây là
thói quen của tâm. Ngay lúc chúng ta nhận ra tâm thức đã
lang thang, tự động nó sẽ trở lại với chánh niệm của hơi
thở một cách tự nhiên.
Quý vị dễ dàng nhận ra
thói quen của tâm là thường bị các vọng tưởng quá khứ
hoặc tương lai đoanh vây. Những thói quen gì có mặt ở
đây? Hôm nay, quý vị đã tự nhận ra rằng có những lúc các
ý niệm khởi lên một cách ngẫu nhiên, không theo một trật
tự nào cả. Thói quen của tâm trong hình thức như vầy
thường được xem như một dấu hiệu của sự bất bình thường
(madness). Tuy nhiên, ở đây, tất cả quý vị đã khám phá
ra rằng quý vị đang ở trong một trạng thái tâm tương
đồng với tâm của người bất bình thường, khi nhận ra điều
này tâm quí vị không còn vô minh, ảo giác, ảo tưởng (moha).
Ngay khi có một chuỗi ý niệm phát sinh, chúng phát sinh
theo đối tượng và tuỳ thuộc vào đối tượng, tâm cảm thọ
lạc hoặc khổ. Nếu đối tượng làm cho tâm cảm thọ lạc thì
chúng ta bắt đầu ưa thích, rồi tham đắm, chấp thủ nó (rāga).
Nếu tâm cảm thọ một đối tượng là khổ thì chúng ta bắt
đầu phản ứng với tâm không thích, rồi oán ghét, sân giận
(dosa). Tâm thức luôn chứa đầy vô minh, tham lam
và sân hận. Tất cả những tâm bất thiện khác phát nguồn
cũng từ ba tâm bất thiện căn bản này, và mỗi tâm bất
thiện tạo ra một đau khổ.
Mục đích của phương
pháp này là thanh lọc tâm, để tâm thoát khỏi khổ đau
bằng cách đoạn trừ dần những phiền não trong tâm. Đây là
một tiến trình giải phẫu đi sâu vào tâm vô thức của
chúng ta, thực tập theo tiến trình này để khai mở và
loại trừ những phiền não vi tế tiềm ẩn bên trong. Ngay
bước đầu của phương pháp tu tập là phải thanh lọc tâm
thức, và đây là phương pháp quán sát hơi thở, quý vị đã
hành trì không chỉ tập trung vào việc định tâm mà còn
phải thanh lọc tâm nữa. Có lẽ suốt ngày hôm nay chỉ có
vài giây phút nào đó tâm quý vị tập trung hoàn toàn vào
hơi thở, nhưng mỗi khi tâm quý vị ở vào trạng thái này
nó có năng lực chuyển hoá những thói quen của tâm thức.
Tại giây phút đó quý vị chánh niệm với thực tại hiện
hữu, hơi thở vào hoặc ra từ hai lỗ mũi, và không khởi
lên bất cứ ảo tưởng nào. Và quý vị không thể tham muốn
thở nhiều hơn nữa hoặc cảm thấy nổi giận đối với hơi
thở: quý vị chỉ đơn giản theo dõi, đừng phản ứng với nó.
Trong tâm niệm như vậy, tâm sẽ xuất ly khỏi ba căn bản
phiền não tham, sân và si mê, đây là tâm thanh tịnh. Tâm
niệm thanh tịnh ở cấp độ tỉnh thức này có tác động mạnh
đến các phiền não đã tích tụ từ lâu trong vô thức. Sự
tiếp xúc giữa các động lực thiện và bất thiện tạo ra một
sự bùng nổ. Một số phiền não tiềm ẩn trong vô thức hiện
ra trên tầng ý thức, và nó biểu hiện thành các trạng
thái bất an khác nhau của thân và tâm.
Khi chúng ta gặp tình
huống như vậy, những nguy hiểm sẽ phát sinh, và những
chướng ngại tâm sẽ tăng trưởng. Tuy nhiên, chúng ta phải
sáng suốt nhận ra rằng những gì có vẻ như chướng ngại
khó khăn, thật ra chính nó là dấu hiệu của sự tiến bộ
trong việc tu tập thiền định, nói tóm lại, điều này cho
thấy phương pháp tu tập bắt đầu có hiệu nghiệm. Việc
giải phẩu tâm vô thức đã bắt đầu, và chút ít mủ bị khuất
bên trong đã bắt đầu xuất hiện ra ngoài vết thương. Mặc
dù tiến trình giải phẩu tâm thức gặp nhiều trở ngại, chỉ
có phương pháp duy nhất này mới lấy được mủ ung độc,
loại bỏ mọi cấu uế của tâm. Nếu chúng ta tiếp tục hành
trì đúng phương pháp, tất cả chướng ngại lần lượt tiêu
tan. Ngày mai quý vị sẽ cảm thấy dễ chịu hơn và ngày mốt
lại dễ chịu hơn một tí nữa. Từng tí một, tất cả khó khăn
sẽ được khắc phục, nếu quý vị nhẫn nại thực hành.
Không ai có thể tu tập
thế cho quý vị; quý vị phải tự thực hành. Quý vị phải
khám phá thực tại ở nơi quý vị. Và quý vị phải tự giải
thoát.
VÀI LỜI KHUYÊN VỀ CÁCH
HÀNH TRÌ
Suốt những giờ thiền
định, quý vị luôn luôn hành trì trong nhà thiền. Nếu
thiền định ở ngoài gặp ánh nắng mặt trời và gió, quý vị
sẽ không thể thâm nhập vào mức độ sâu của tâm thức.
Khoảng thời gian giải lao quý vị có thể ở ngoài.
Quý vị phải tu tập
trong khuôn viên của trung tâm. Quý vị đang thực hành
giải phẩu tâm thức của quý vị; vì vậy quý vị phải có mặt
ở trong phòng giải phẩu (thiền đường).
Quyết tâm hành trì
trong suốt khóa tu, nhẫn nại trước mọi khó khăn. Khi
những khó khăn sinh khởi trong thời gian tu, hãy nhớ đến
việc quyết tâm mạnh mẽ này. Bản thân có thể gặp nguy
hiểm nếu quý vị từ bỏ khoá tu nửa chừng.
Tương tự, quyết tâm
mạnh mẽ tuân thủ các nội qui, qui luật, trong đó điều
quan trọng nhất là giới tịnh khẩu đồng thời cũng tuân
thủ nội qui trong thời khắc biểu, và đặc biệt mỗi ngày
phải có mặt ba lần ngồi thiền tập thể, mỗi lần một giờ.
Tránh ăn quá nhiều,
tránh hôn trầm, và tránh nói những điều vô ích.
Khi được hướng dẫn, quý
vị hãy hành trì một cách chính xác và nghiêm túc. Không
than phiền bất cứ điều gì, trong suốt khoá tu hãy bỏ đi
tất cả mọi việc, ngay việc đọc hoặc học tập bất cứ điều
gì khác. Pha trộn phương pháp tu tập là điều vô cùng
nguy hiểm. Nếu quý vị chưa rõ điều gì hãy đến vị Thầy
hướng dẫn để làm rõ vấn đề. Chỉ nên tuân thủ hành theo
phương pháp này; nếu thực hành đúng như vậy, quý vị sẽ
gặt hái kết quả mỹ mãn.
Quý vị hãy vận dụng
thời giờ quí báu, cơ hội, phương pháp, để tự giải thoát
khỏi những trói buộc của tham, sân, si, và thưởng thức
chân an lạc, chân an hoà, và chân hạnh phúc.
Chân hạnh phúc đến với
quý vị.
|