Tinh
thần giải thoát trong giáo lý Phật Đà
HT. Thích Thanh Từ
---o0o---
Nhân ngày đầu năm, chúng tôi xin nhắc
lại mục đích tối thượng của người tu
Phật. Nếu chúng ta không biết rõ và
không nắm vững ý nghĩa thì trên đường tu
khó đạt được mục đích.
Vậy mục đích tối hậu của Tăng Ni Phật
tử là gì? - Là giải thoát khổ đau.
Nói đến giải thoát, chúng ta phải
biết nghĩa trái của nó là triền phược,
là trói buộc. Vì bị trói buộc nên mới
cầu giải thoát. Giải thoát là mở trói,
là tự do. Khi ở trong hoàn cảnh bị trói
buộc mới khát khao được mở trói. Khi ở
trong hoàn cảnh bức ngặt mới cầu giải
thoát. Vậy ý nghĩa giải thoát là ra khỏi
khổ đau. Có nhiều người nghĩ giải thoát
là chuyện của những bậc Thánh, người
thường không bao giờ với tới được. Muốn
giải thoát mọi khổ đau phải nhờ Phật lực
gia bị, chớ tự mình không thể thực hiện
được. Đó là hiểu sai lầm về ý nghĩa giải
thoát.
Xưa ngài Phú Lâu Na xin Phật dạy cho
pháp yếu để đến chỗ vắng vẻ tu hành.
Phật dạy mắt thấy sắc không chạy theo
sắc, tai nghe tiếng không chạy theo
tiếng là Niết bàn. Mũi, lưỡi, thân, ý
cũng như thế. Ngược lại, mắt thấy sắc
chạy theo sắc, tai nghe tiếng chạy theo
tiếng rồi chấp chặt là xa Niết bàn. Mũi,
lưỡi, thân, ý cũng như thế. Ngài Phú Lâu
Na nhận được pháp yếu đến chỗ vắng vẻ tu
trong vòng ba tháng chứng A la hán. Pháp
yếu Phật dạy: Sáu căn tiếp xúc với sáu
trần không chạy theo, không dính mắc là
Niết bàn giải thoát. Nếu đuổi theo chấp
chặt là sanh tử trầm luân. Trầm luân hay
giải thoát không đợi kiếp nào khác mà
ngay trong thực tại đời này. Mắt thấy
sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi
nếm vị, thân xúc chạm, ý duyên pháp trần
không đuổi theo, không dính mắc, ngay
đây được giải thoát, chớ không có xa vời
không với tới được. Chúng ta ai cũng có
khả năng giải thoát cho chính mình.
Ngược lại, trầm luân đau khổ cũng do
chính mình.
Trong kinh A Hàm, Phật kể câu
chuyện: Bầy khỉ đi ăn, khỉ chúa dạy các
khỉ nhỏ không được tách đoàn đi ăn một
mình e bị bẫy rập mất mạng. Trong đoàn
có một con khỉ ngạo mạn lại tham ăn,
tách đoàn đi ăn một mình để được no đủ.
Một hôm, khỉ đến chỗ có bẫy rập, bên cái
bẫy có miếng mồi ngon, khỉ mừng quá nhảy
tới chụp mồi. Tay mặt vừa đụng miếng mồi
thì bị dính nhựa. Tay trái đưa ra để gỡ,
cũng bị dính nhựa. Nó đưa chân mặt quào
bị dính chân mặt, đưa chân trái quào bị
dính chân trái. Hai tay hai chân đã bị
dính nhựa, nó cúi đầu xuống cạp cũng bị
dính. Chỉ còn cái đuôi ngoắc ngoắc cố
vùng vẫy để quật cái bẫy ra cũng bị dính
luôn. Như vậy hai tay, hai chân, đầu,
đuôi khỉ đều bị dính nhựa, khỉ không
thoát thân được. Bấy giờ thợ săn bắt khỉ
bỏ vô giỏ dễ dàng. Câu chuyên này ngụ ý
Phật dạy người tu không thích sống trong
khuôn khổ của Tăng đoàn, muốn được tự do
thụ hưởng riêng, làm theo ý riêng, dù
thiếu kinh nghiệm mà vẫn tách đoàn sống
riêng. Khi ra ngoài, mắt thấy sắc liền
nhiễm sắc, tai nghe tiếng liền nhiễm
tiếng, sáu căn bị sáu trần cột trói. Lúc
đó ma vương bắt đi dễ dàng như thợ săn
bắt khỉ bỏ vào giỏ.
Khi sáu căn dính với sáu trần, là
chúng ta đã lọt vào tay của ma vương,
khó được giải thoát. Vì vậy người tu
muốn được giải thoát phải gan dạ không
để sáu căn dính mắc sáu trần. Dính mắc
nhiễm trước là tham cầu, lúc ấy có vùng
vẫy cũng không thoát được.
Tu giải thoát không phải chuyện mơ
hồ xa xôi mà là chuyện thực tế ngay
trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
Tu không đợi phải có hào quang, hoặc
biết quá khứ, vị lai mới giải thoát mà
ngay trong sinh hoạt hàng ngày, sáu căn
tiếp xúc với sáu trần không đuổi theo,
không chấp chặt là giải thoát. Tại gia
hay xuất gia đều tu giải thoát được. Sáu
trần không quyến rũ, không cột trói ai
cả. Do chúng ta mê lầm, mắt thấy sắc
liền khởi phân biệt, sắc vừa ý thì
thích, tham dấy khởi, chấp chặt, không
vừa ý thì sân dấy khởi, chấp chặt. Tai
nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị
... phân biệt, tham sân dấy khởi chấp
chặt nên khổ đau. Phật dạy chúng ta phải
dừng phân biệt buông xả mọi tham chấp
thì hết khổ, giải thoát ngay trong hiện
tại. Nhưng vì chúng ta cứ phân biệt,
chấp chặt nên khổ rồi cầu Phật cứu. Làm
sao Phật cứu? Phật dạy phải buông xả mọi
chấp thủ thì giải thoát hết khổ, nhưng
chúng ta không chịu buông, nên khổ hoài,
giống như đứa bé thò tay vào hũ kẹo nắm
đầy kẹo rút tay ra khỏi hũ không được,
khóc kêu mẹ cứu. Mẹ dạy buông nắm kẹo là
rút tay ra dễ dàng, nhưng đứa bé có chịu
buông nắm kẹo đâu!
Phật dạy chúng ta đừng dính với sáu
trần, các thiền sư cũng dạy chúng ta
buông đi, hiện nay chúng tôi cũng nhắc
quí vị đừng chạy theo sáu trần. Việc làm
hết sức đơn giản mà kết quả rất thiết
thực, giải thoát ngay trong hiện tại. Lý
giải thoát của đạo Phật vừa cụ thể vừa
thực tế mà cũng rất dễ thực hành, chỉ
cần buông xả phân biệt chấp trước khi
căn tiếp xúc với trần thôi. Đó là giải
thoát theo tinh thần Phật giáo nguyên
thủy.
Kế đến là giải thoát theo tinh thần
Thiền tông. Có một thiền khách đến hỏi
Thiền sư Huệ Hải: "Thế nào là giải
thoát?". Ngài đáp: "Căn trần không dính
nhau là giải thoát". Mới nghe qua thấy
khó hiểu, nhưng thực tế thì quá đơn
giản. Vì đa số người lầm tưởng phải có
thần thông đến các cõi trời, ra khỏi
trần gian ô trọc này mới giải thoát, nào
ngờ sáu căn không dính với sáu trần là
giải thoát.
Ngài Đạo Tín khi còn là Sa di đến
thưa Tổ Tăng Xán: Xin Hòa thượng ban cho
con pháp môn giải thoát.
Tổ hỏi: Ai trói buộc ngươi?
Ngài Đạo Tín thưa: Không ai trói
buộc.
Tổ bảo: Đã không trói buộc, cầu giải
thoát làm gì?
Ngài Đạo Tín liền nhận được ý chỉ.
Ngài Đạo Tín lầm tưởng những tâm niệm
xấu xa phiền não đang trói buộc mình nên
mới cầu giải thoát. Nhưng khi Tổ bảo
nhìn thẳng xem những tâm niệm xấu xa
thật sự có trói buộc không. Khi nhìn
thẳng chúng lặng mất, đâu có gì trói
buộc mà cầu giải thoát. Ngay đó liền
giải thoát.
Ngày nay chúng tôi hướng dẫn các vị
tu bằng cách nào? Chúng tôi bảo các vị
nhìn thẳng cái mà quí vị cho là phiền
não trói buộc, nhìn thấy mặt thật của nó
thì hết phiền não, hết khổ đau. Tinh
thần giải thoát nằm ngay chỗ nhìn thẳng
thấy mặt thật của phiền não. Nói buông
là một lối nói, khi nhìn thẳng mặt thật
của nó thì nó tiêu mất đâu có gì để
buông. Đây là trọng tâm của thiền tông
mà chúng tôi đã chỉ dạy quí vị.
Trong kinh Phật nói: Tất cả nước biển
chỉ có một vị mặn, tất cả giáo pháp của
Phật chỉ có một vị là giải thoát. Đoạn
đầu Phật dạy sáu căn tiếp xúc với sáu
trần không dính mắc là giải thoát, tu
ngay nơi căn trần ở bên ngoài. Đoạn kế
Tổ dạy nhìn thẳng tâm niệm chạy theo sáu
trần biết chúng không thật là giải
thoát. Tu ngay tâm niệm vừa móng khởi
không đợi nó dính mắc với trần cảnh mới
tháo gỡ. Như vậy giải thoát theo tinh
thần nguyên thủy thì sáu căn không dính
mắc với sáu trần. Giải thoát theo tinh
thần nhà Thiền là nhìn ngay tâm niệm vừa
móng khởi thì tâm đâu có đuổi theo trần
cảnh; mắt thấy sắc không dính với sắc,
tai nghe tiếng không dính với tiếng…
vọng niệm sạch rồi, lo gì sáu căn chạy
theo sáu trần! Đó là chủ yếu của pháp tu
giải thoát.
Mỗi năm qua là chúng ta đi dần đến
cái chết. Đời này chúng ta có chút duyên
phước được gặp Phật pháp và được hướng
dẫn tu hành để thoát khỏi khổ đau. Mong
tất cả làm tròn bổn phận của mình là
xoay lại sống với mình để không uổng một
đời tu mà không tỉnh giác, cứ chạy theo
cái giả dối tạm bợ bên ngoài, quên mất
tâm chơn thật của chính mình. Được như
vậy mới xứng đàng là đệ tử Phật, đã
quyết chí đi theo con đường Phật Tổ đã
đi.
Hôm nay là ngày đầu năm, chúng tôi
chúc tất cả quí vị có sức tỉnh giác mạnh
hơn nhận ra tâm chơn thật của chính mình
để không chạy theo ngoại trần bị trầm
luân, được giải thoát viên mãn.
---o0o---