|
|
CÓ NÊN ĐI CHÙA QUY Y VÀ ĂN CHAY
KHÔNG ?
Doan P. Ha hỏi, Thích Giác Hoàng trả lời
____________
Kính thưa Thầy,
Con sinh ra trong một gia đình theo Phật giáo, con rất
hâm mộ Phật Pháp và thường cố gắng sống đúng theo ngũ
giới, tuy nhiên con chưa hề quy y và rất ít khi đi sinh
hoạt ở chùa nào. Xin hỏi Thầy con có bắt buộc phải quy
y, đi chùa và ăn chay không?
Doan P. Ha
Lời khuyên:
Phật tử Doan P. Ha mến,
Lời đầu tiên, Quí Thầy trong Ban Phụ trách Hộp thư Phật
học gửi lời tán thán tinh thần hướng về Phật Pháp của
Phật tử. Thầy gọi là Phật tử chỉ vì trong Doan P. Ha đã
có hạt giống Phật. Danh từ Phật tử được gọi cho người
hiểu Phật Pháp và thực hành theo lời Phật dạy, như vậy
tuy Doan P. Ha chưa quy y và đi sinh hoạt ở bất cứ chùa
nào nhưng biết kính tin Tam Bảo, cố gắng sống đúng theo
ngũ giới, thế cũng được gọi là một Phật tử rồi.
Việc Phật tử hỏi có bắt buộc phải quy y, đi chùa và ăn
chay không? Thầy có lời khuyên như thế này. Đạo Phật
được mệnh danh là đạo giác ngộ, đạo không có giáo điều,
không có cưỡng bức, do đó, đạo Phật đặt sự tự giác lên
hàng đầu. Một người sau khi tìm hiểu, ngưỡng kính Bậc
Giác ngộ, nguyện thực hành theo những lời dạy bảo cao
quý của Ngài, và nguyện lấy tấm gương của những vị đệ tử
xuất gia của Ngài để noi theo, thì vị ấy thấy cần làm lễ
quy y hay không là tuỳ theo vị ấy, chứ không có điều gì
bắt buộc, vì không phải vì quy y mà Đức Phật cứu rỗi vị
ấy lên Thiên đường hoặc không quy y mà Đức Phật đày vị
ấy xuống hoả ngục như một số tôn giáo khác.
Trong thực tế, nhiều người chưa từng quy y nhưng thực
hành lời Phật dạy tốt hơn người đã từng quy và được đặt
pháp danh. Tuy nhiên, chúng ta đừng vì quá chú trọng đến
nội dung mà bỏ quên hình thức mà trong Kinh gọi là bỏ sự
chấp lý hoặc ngược lại. Rất nhiều người đã đến chùa học
Pháp lâu năm, quý Thầy khuyên nên chính thức quy y Tam
Bảo, nhiều vị trả lời rằng quy y là quy y tự tánh, là
trở về chính mình, nên các vị ấy không quy y Thầy nào.
Đây là một căn bịnh lớn, thể hiện sự khinh khi ngạo mạn
đối với mọi người, cụ thể là đối với Tam Bảo, hoặc có lẽ
không am tường được ý nghĩa quy y, rất khó tiến bộ trong
học hỏi giáo pháp và tu tập tâm linh.
Thầy đưa ra một vài lợi ích mà một người Phật tử sẽ có
nếu thực hành quy y như sau:
1) Trong thực tế, con người luôn bị những hoàn cảnh
khách quan chi phối, ít làm chủ được trọn vẹn quan điểm,
tư tưởng hay cách sống của mình. Do đó, khi quỳ trước
Tam Bảo phát nguyện từ nay về sau con xin đem thân tâm
quy mạng Tam Bảo, nguyện sống đúng với những gì Đức Phật
chỉ dạy cộng với những điều khuyên răn của chư Tăng hoặc
của các bạn đồng tu học, đến khi gặp những trở ngại
trong đường đời, dù có muốn ngã lòng, không thực hành
theo lời dạy của Đức Phật nữa thì cũng không dám. Vì
nghĩ rằng trên đã có Đức Phật và chư vị Bồ-tát cùng hàng
Tăng Bảo chứng minh, dưới có những người thân thương của
mình làm chứng, dù có muốn làm các điều bất thiện cũng
không dám. Chính điều này ràng buộc mình không dám làm
sai trái với lời dạy của Đức Phật, giữ cho mình khỏi bị
thoái đoạ.
2) Trong cuộc sống đời thường, cũng cần có một bậc Thầy
tâm linh để hướng dẫn mình. Tục ngữ Việt Nam có câu
khá hay: “không Thầy đố mày làm nên”, đây chỉ là những
lãnh vực tri thức thế gian, huống chi là “đường về bến
giác xa xôi ngàn trùng”! Vị Thầy tâm linh có thể hướng
dẫn cho đời sống tu học tâm linh của mình, cũng có thể
là vị cố vấn cho đời sống thế thường của đời mình.
3) Trong Quy Sơn Cảnh Sách, Tổ Quy Sơn dạy “Sanh
ngã giả phụ mẫu, thành ngã giả bằng hữu” (sanh ra ta là
cha mẹ, giúp ta nên người là bạn bè), Ngài đã nhìn ra
tầm quan trọng rất lớn của bạn đồng tu đồng học của
mình, các bạn bè có thể đóng vai trò không thể thiếu
được đối với các thành tựu của đời mình. Trong Kinh
Tứ Thập Nhị Chương, Đức Phật dạy gặp được Thiện trí
thức trong đời là một điều khó, không ai có được cơ may
này. Do đó, khi mình quy y Tam Bảo, mình trở thành một
thành viên nhỏ của đại gia đình Phật Pháp, mình có kết
duyên với các vị Thiện tri thức, có thể trao đổi quan
điểm, học hỏi lẫn nhau và có thể giúp đỡ lẫn nhau khi ma
chướng khảo đảo!
4) Khi có quy y chính thức, ăn chay và đi chùa học Pháp
thường xuyên, mình mới có cơ hội đóng góp sức mọn của
mình vào các công cuộc chung. Điểm này cũng là điều tối
quan trọng cho một Phật tử. Vì một Phật tử chỉ có tinh
thần tự giác không chưa đủ, sau khi tự giác rồi, cần
phải giác tha, nghĩa là giúp đỡ mọi người, thuyết phục
người khác đi theo con đường đạo đức, từ bi và trí tuệ,
đó là một hình thức để thực tập mở rộng lòng thương
người, thương yêu chúng sanh, và cũng là để báo ân Đức
Phật đã chỉ con đường an lạc và hạnh phúc thật sự cho
mình.
Việc đi chùa nghe Pháp cũng tương tự, mặc dầu không ai
có quyền buộc Phật tử phải đi chùa thường xuyên để nghe
Pháp, ăn chay, học Kinh, làm công quả, cúng dường, tham
gia các công tác Phật sự của chùa, nhưng nếu không thực
hành các điều kể trên thì chưa gọi là một Phật tử thuần
thành được. Một học sinh chính quy cũng cần phải ghi
danh, làm mọi thủ tục, phải đi học đầy đủ, phải tham gia
các công tác trường trại, v.v... mới có thể là một học
sinh tốt. Do đó, Thầy khuyên Phật tử và tất cả những
Phật tử nào đã đến với giáo Pháp mà chưa làm lễ quy y
thì cũng nên thành tâm làm lễ quy y để chính thức trở
thành một Phật tử.
“Muốn đi xa phải từ nơi gần, muốn lên cao phải từ nơi
thấp”, do đó, Thầy khuyên Phật tử nên thành tâm quy y,
ăn chay đúng cách và thường xuyên đi chùa học pháp,
tụng kinh, lễ Phật, ngồi thiền và làm các việc phước
thiện trong khả năng của mình.
Thầy chúc Phật tử luôn tinh tấn, thật sự tiến bộ trên
con đường tu tập đạo đức, tu tập thiền định và hướng đến
giải thoát giác ngộ, làm lợi ích cho mình và cho xã hội
nhân sinh.
|