|
|
Đã quy y rồi, quy y Thầy khác có được không?
Phương Thanh hỏi;
Thích Giác Hoàng trả lời
Câu hỏi:
Nam mô A-di-đà Phật !
Kính bạch Thầy,
Con có một số bạn bè và họ suy nghĩ là vị Thầy Bổn Sư
của họ không được tốt nên họ định là sẽ quy y lại với
một vị Thầy khác có vai vế hơn, và họ nghĩ là vị ấy có
giới đức hơn. Xin hỏi việc làm như vậy có đúng không?
Kính.
Phương Thanh
Trả lời:
Phật tử
Phương Thanh mến,
Việc một số
bạn bè của Phật tử muốn quy y lại vì những lý do như
Phật tử đã trình bày, quý Thầy có vài góp ý sau:
Quy y là trở về nương tựa Ba Ngôi Báu, đó là Phật, Pháp
và Tăng. Vị Tăng truyền Tam Quy và Ngũ Giới cho các vị
Phật tử chỉ là vị đại diện cho Tam Bảo lúc đó mà thôi.
Để giải quyết vấn đề Thầy truyền giới của mình không như
mình mong ước, thì hãy nên theo tinh thần “Y pháp bất y
nhân”, nghĩa là nương theo giáo pháp mà thăng hoa đời
sống tâm linh, chứ không nên y chỉ vào một vị Thầy nào
để làm “thần tượng” của đời mình.
Trường hợp bạn của Phật tử muốn quy y lại với một vị
Thầy mới chỉ vì vị Thầy của mình không được tốt và vị
Thầy mới có vai vế và giới đức hơn. Theo ý của người trả
lời, trước nhất, là không nên. Vì việc làm như vậy, chưa
chắc có điều gì tốt đẹp hơn đối với người cư sĩ trên con
đường tâm linh, mà còn tạo nhiều thị phi trong cuộc sống
đời thường, nếu không khéo, và có thể còn gây ảnh hưởng
xấu đến các Phật tử khác. Trường hợp này dẫn đến Thầy
tôi tốt, Thầy ông/ bà xấu, v.v…và tệ hơn nữa, là phát
sinh thái độ kênh kiệu, ngạo mạn đối với hàng Tăng Bảo
và sẽ dẫn đến chỉ có Thầy mình, Sư Phụ mình, chùa mình.
Các tâm niệm này đều là các tâm niệm bất thiện cần phải
loại trừ.
Một điểm cần lưu ý khác, sự bất mãn của một Phật tử đối
với một vị Thầy nào có phải xuất phát từ mâu thuẫn cá
nhân hay là đã nhìn đúng bản chất của Thầy đó? Vì trong
nhiều trường hợp, vị Thầy hướng dẫn hoặc quy y đó chỉ
vì không thường xuyên trao đổi với các Phật tử, nên vị
ấy cảm thấy thiếu thân thiện, nay gặp vị Thầy mới biết
cách trao đổi với Phật tử nhiều hơn, do đó vị ấy mến vị
sau. Chuyện này cũng xảy ra rất nhiều trên thực tế, và
cuối cùng dẫn đến việc “phế-lập” một vị Thầy cũng chỉ
xuất phát từ cảm tính, chứ chưa chắc vị Thầy kia đã
không làm tròn bổn phận của người tu sĩ hoặc có quan
điểm sai lạc.
Nhân đây, cũng xin trình bày một vài trường hợp đã xảy
ra mà không đúng với tinh thần của người tu sĩ, đó là
thái độ “nắm lấy” đệ tử của mình, không cho đệ tử của
mình cúng dường, trao đổi với các vị Thầy khác. Bên
phía Phật tử thì chỉ biết có một mình vị Thầy tế độ của
mình, không coi các vị Thầy khác là gì, thậm chí luôn
luôn “đoanh vây”, khiến Thầy mình không còn thời giờ để
hoằng hoá độ sanh, cũng là một tệ đoan trong Phật pháp.
Và đặc biệt hơn nữa,nhiều vị không hề để ý đến ý nghĩa
thật sự của quy y và quy y điều gì. Trong khi đó, quy y
là quy y Phật, quy y pháp (giáo pháp cao thượng của Đức
Phật), chứ đâu chỉ quy y một vị Thầy! Nếu quy y chỉ một
vị Thầy đặc biệt nào, chứ không để ý đến hai chỗ nương
tựa quý báu khác thì thật mất hết tinh thần quy y. Đó là
một hình thức khác của ái nhiễm và ý nghĩa của quy y đã
biến màu !
Viết đến đây, chúng tôi lại nhớ đến pháp thoại giữa Đức
Phật và đại chúng, đặc biệt là Tôn giả Ànanda khi Đức
Phật sắp từ giã cõi đời. Sự kiện này được ghi trong
Kinh Đại-bát-niết-bàn (Mahāparinibbāna sutta),
số 16, thuộc Trường Bộ Kinh, lúc ấy Đức Phật sắp
nhập niết-bàn, Ngài nằm giữa Tala song thọ tại thị trấn
Kusinārā (nay là Kusinagar), Đức Phật dạy: ”Nầy Ānanda,
… chính Pháp và Luật sẽ là Đạo Sư của các ngươi”.
(ĐTKVN, tr.663). Do đó, chúng ta nên lấy giáo pháp
(Dhamma) và Luật (Vinaya) để làm kim chỉ nam
cho đời sống tu tập tâm linh của mình, không nên nhận
lấy vị Thầy quy y cho mình là “phao nổi” để qua biển
sanh tử luân hồi. Dĩ nhiên, nếu Phật tử nào gặp được các
bậc Thầy cao minh, có phạm hạnh, có giới đức trọn vẹn để
làm gương mẫu cho đời sống tâm linh của mình thì là điều
quý vô cùng.
Truờng hợp khác, cũng cần nên mở ở đây, là có một số vị
Phật tử có ấn tượng rất mạnh đến vị Thầy đã làm lễ
truyền Tam Quy va Ngũ Giới cho mình. Các vị đó xem vị
Thầy mình là biểu tượng của đời sống tâm linh, cho nên
một khi vị Thầy ấy bị sơ suất điều gì hoặc nghiệp duyên
lôi cuốn, các vị Phật tử thấy như đời mình sụp đổ, vì
thần tượng của đời mình không còn nữa, chẳng những thế,
các vị đó còn đau khổ dằn dặt cho những niềm tin tuyệt
đối trước kia mà các vị đó đã ươm trồng nơi vị Thầy kia.
Nếu không có một vị Thầy hướng dẫn mới thật sự cho họ,
thì họ mất hướng đi trong cuộc sống đời thường và cho
đời sống tâm linh, do đó, việc nương tựa và quy y lại từ
một vị Thầy mà các vị đó nghĩ là giới đức, là mô phạm,
không phải là không có ý nghĩa.
Trong một trường hợp khác, vì thần tượng của mình bị sụp
đổ, nên khi nhắc lại pháp danh của vị Thầy cũ đã cho,họ
cũng cảm thấy khó chịu, thậm chí không còn muốn giữ
điều gì liên hệ đến vị Thầy cũ, ngay cả tượng Phật đang
thờ. Dĩ nhiên, tâm trạng này thì quá cực đoan, càng phải
sớm điều trị, không thì khổ cả đời vì những chuyện bất
như ý xảy ra trong đời mình. Nếu trường hợp như vậy, đã
khuyên nhủ nhiều lần mà các vị chưa xoá sạch thành kiến
đối với vị tăng trước kia, thì ta nên dùng hình thức
thay thế để loại trừ những thành kiến không tốt đẹp đó.
Điều này chúng tôi thiết tưởng có lợi ích nhiều hơn là
để vị kia giữ hoài “kỷ niệm đau khổ”, “kỷ niệm bất mãn”.
Mặt khác, trong trường hợp không quy y và không đặt pháp
danh lại cho vị ấy, thì vị ấy không đến chùa lễ Phật,
nghe Pháp, cúng dường thì tại sao ta không dùng phuơng
tiện để hoá độ vị ấy. Điều này đúng với tinh thần độ
sanh của Phật pháp,là nhắm đến lợi ích quần sanh nhiều
hơn là nhắm đến mục tiêu khác.
Nhân tiện, cũng xin trình bày thêm là một số vị vì nhân
gặp một vài vị hạ lạp lớn, hay có địa vị trong xã hội
hoặc Tăng đoàn hoặc còn gọi là có “vai vế” như Phật tử
nói, thì liền ngã lòng muốn nhận vị ấy là Thầy ngay, vì
nghĩ rằng vị nầy nổi tiếng, mình mà đệ tử của vị nầy
cũng mở mặt mở mày với Bổn đạo, mình cũng thơm lây, hoặc
vì động cơ danh lợi. Đây cũng là một quan điểm hết sức
sai lầm, vì theo Phật giáo, tuổi tác, vị trí lớn nhỏ,
thậm chí kiến thức cũng chưa nói lên được đạo đức và trí
tuệ thực của một người, hay nói cách khác là không nói
lên giá trị của một người. Thời Phật còn tại thế, các
Bà-la-môn thường tự phụ và có quan điểm sai lầm khi cho
rằng mình sanh từ huyết thống Bà-la-môn nên vừa mới sinh
ra là Bà-la-môn, là người có vị trí đặc ân từ Thượng Đế,
v.v… thế là Đức Phật đã phải định nghĩa lại thế nào là
một Bà-la-môn, chúng ta xem câu Pháp cú sau:
“Được gọi Bà-la-môn
Không vì đầu bện tóc
Không chủng tộc thọ sanh
Ai thật chân, chánh tịnh
Mới gọi bà-la-môn”.
(Pháp
Cú, số 393)
Hoặc bài kệ số 396:
“Ta không gọi Phạm chí
Vì chỗ sanh, mẹ sanh
Chỉ được gọi tên suông
Nếu tâm còn phiền não
Không phiền não, chấp trước
Ta gọi Bà-la-môn”
Tương tự, trong trường hợp của chúng ta hiện nay, những
vị có vai vế trong giáo hội hoặc trong xã hội, chúng ta
cũng nên kính trọng, nhưng khẳng định rằng những vị có
chức vị cao là những vị có giới đức hoặc là những vị có
tài năng thật sự là một nhận định cần phải xét lại.
Chúng tôi viết những dòng chữ trên,hoàn toàn không có ý
phê bình, chỉ trích hoặc có thái độ không tôn trọng,
hoặc thiếu niềm tin nơi các vị tôn túc, nhưng để mở ra
những vấn đề có thể quý Phật tử không muốn trình bày rõ
ràng.
Chúng tôi hy vọng rằng, những ý tưởng chúng tôi trình
bày trên phần nào gợi ý cho cho Phật tử và tuỳ theo hoàn
cảnh và trường hợp cụ thể của mỗi người mà chọn giải
pháp tốt đẹp nhất để cùng thăng hoa trên con đường tâm
linh hướng đến an lạc cho mình và cho người, cho hiện
tại và mai sau.
Để đi đến kết luận cụ thể, chúng tôi xin nhường lại để
mỗi vị suy nghĩ và đi đến quyết định của mình.
Chúc Phật tử Phương Thanh đạo tâm tăng trưởng và quan
tâm, trợ duyên nhiều hơn nữa đến tâm tư và sự tu tập của
thân hữu của mình. Chúc quý Phật tử thường hằng tinh tấn
trên con đường thăng hoa cuộc sống.
|