|
NHỮNG VẤN ĐỀ KHỔ ĐAU
CỦA NHÂN LOẠI
CHỈ CÓ THỂ GIẢI
QUYẾT QUA SỰ CẢI ĐỔI
QUAN NIỆM SỐNG CỦA
CON NGƯỜI
Nguyên tác: ĐỨC ĐẠT
LAI LẠT MA
Chuyển ngữ: H.T.
THÍCH TRÍ CHƠN
(Trích từ tập sách
“A Human Appoach to
World Peace”)
Nhân
loại hiện nay đang
phải đương đầu với
nhiều vấn đề. Một số
vấn đề hẳn nhiên như
thiên tai, chúng ta
nên chấp nhận và đối
phó với sự trầm tĩnh.
Tuy nhiên, có những
vấn đề khó khăn do
chính chúng ta gây
ra vì mọi sự hiểu
lầm thì chúng ta có
thể sửa chửa được.
Một trong những vấn
đề khó khăn đó phát
sinh từ sự tranh
chấp về ý thức hệ,
chính trị hoặc tôn
giáo; khi con người
chiến đấu cho các
mục tiêu thấp hèn mù
quáng không biết đến
tình người căn bản
mà nó đã kết chặt
tất cả chúng ta
thành một khối trong
đại gia đình nhân
loại.
Chúng ta nên nhớ
rằng mọi tôn giáo, ý
thức hệ và tư tưởng
chính trị khác biệt
hiện có trên thế
giới nhằm giúp con
người tạo dựng hạnh
phúc. Chúng ta không
nên quên mục đích
căn bản này, đừng để
phương tiện vượt xa
cứu cánh, cũng như
chúng ta cần phải
biết đặt sự sống còn
tối thượng của nhân
loại trên quyền lợi
vật chất và ý thức
hệ.
Thực vậy, sự nguy
hiểm lớn lao nhất mà
nhân loại, mọi người
trên thế giới chúng
ta đang phải đối phó
là mối đe dọa về sự
hủy diệt của một
cuộc chiến tranh
nguyên tử. Tôi không
cần nói rõ về sự
nguy hiểm này nhưng
tôi muốn gửi lời kêu
gọi đến các nhà lãnh
đạo của mọi thế lực
nguyên tử, những
người đang nắm trong
tay họ vận mạng
tương lai của thế
giới; đến các nhà
khoa học và kỷ thuật
đang tiếp tục tạo ra
những khí giới hủy
diệt tàn khốc này;
và kêu gọi tất cả
các dân tộc, những
người đang ở vị thế
có thể tạo ảnh hưởng
đối với nhà lãnh đạo
của họ: Tôi mong họ
thực hành và bắt đầu
hành động nhằm đến
sự loại bỏ cùng hủy
diệt các vũ khí
nguyên tử.
Chúng ta biết rằng
trong một cuộc chiến
tranh nguyên tử,
không có người nào
chiến thắng, vì
không một ai còn
sống sót. Làm sao
chúng ta không sợ
hãi khi nghĩ tưởng
đến một sự tận diệt
bất nhân và tàn ác
như thế?
Hành động phá bỏ
nguyên nhân gây ra
sự tận diệt cho
chính chúng ta khi
chúng ta biết rõ căn
nguyên đó cũng như
chúng ta vừa có thì
giờ lẫn phương tiện
để thực hiện điều
ấy, phải chăng đó
không phải là việc
thực tế đáng làm hay
sao?
Chúng ta thường
không thể khắc phục
được các vấn đề khó
khăn của chúng ta,
bởi vì chúng ta
không rõ nguyên nhân
hoặc giả chúng ta
biết rõ nguồn gốc
nhưng chúng ta không
có phương tiện để
giải quyết sự khó
khăn đó. Nhưng đây
không phải là trường
hợp đối với sự đe
dọa tận diệt của một
cuộc chiến tranh
nguyên tử.
Sự sống cho dù ở
trình độ cao đẳng
như con người hay
thấp kém như con
vật, tất cả mọi
chúng sanh đều mong
được sống trong hòa
bình, hạnh phúc và
an lạc. Sự sống là
rất quý báu đối với
loài vật cũng như
con người, ngay cả
những côn trùng bé
nhỏ nhất, chúng cũng
cố gắng bảo vệ khi
sinh mạng của chúng
bị đe dọa. Mọi người
chúng ta đều ham
sống sợ chết, các
loài vật khác ở trên
thế gian này cũng
đều như vậy.
Nói rộng ra, có hai
loại hạnh phúc và
đau khổ về mặt tinh
thần và thể xác;
trong hai thứ này
tôi nghĩ rằng sự đau
khổ và hạnh phúc về
tinh thần là quan
trọng. Cho nên tôi
nhấn mạnh đến việc
điều phục tâm để
chịu đựng sự đau khổ
và đạt tới cuộc sống
hạnh phúc lâu dài
hơn.
Tuy nhiên đối với
vấn đề hạnh phúc,
tôi muốn bày tỏ ý
kiến đại cương và cụ
thể là cần có điều
phối hợp giữa an lạc
nội tâm với việc
phát triển kinh tế
và trên hết là nền
hòa bình thế giới.
Để thành đạt mục
tiêu đó, tôi nghĩ
cần phải triển khai
ý thức về trách
nhiệm của mình trước
toàn thế giới; đó là
đều quan yếu đối với
tất cả mọi người,
không phân biệt tín
ngưỡng, màu da,
giống phái hay quốc
gia.
Ý tưởng về trách
nhiệm của mình đối
với thế giới được
xem như sự kiện rất
đơn giản, hay nói
một cách đại cương
là chính mình và mọi
kẻ khác đều có chung
điều mong ước. Mọi
người ai cũng muốn
có hạnh phúc và
không thích sự đau
khổ.
Nếu chúng ta, những
người hiểu biết,
không chấp nhận điều
đó thì ở thế gian
này ngày sẽ càng có
nhiều khổ đau. Nếu
chúng ta chỉ biết
sống ích kỷ và
thường xuyên mưu
toan sử dụng kẻ khác
cho quyền lợi riêng
tư của chúng ta thì
chúng ta có thể gặt
hái được những điều
lợi ích nhất thời;
nhưng về lâu dài
chúng ta sẽ không
tìm thấy được ngay
chính hạnh phúc cá
nhân mình mà nền hòa
bình thế giới cũng
sẽ không bao giờ
thực hiện được.
Trong việc mưu tìm
hạnh phúc, con người
hay dùng nhiều
phương thức khác
nhau mà những phương
cách đó thường là
tàn ác và bất nhân.
Khi áp dụng những
đường lối không
thích hợp với nhân
cách con người, họ
gây đau khổ cho đồng
loại và những chúng
sinh khác vì quyền
lợi ích kỷ của riêng
họ. Cuối cùng các
hành động thiển cận
đó sẽ mang lại khổ
đau cho chính họ và
nhiều kẻ khác.
Được sinh ra làm
thân người là một
điều quý hiếm, vậy
chúng ta nên sáng
suốt sử dụng cái
thân này vào những
việc càng hữu ích và
phước đức càng tốt.
Chúng ta cần phải có
cái nhìn xa rộng
chính xác về sự tiến
triển tương lai của
một cuộc sống toàn
thể hầu giúp cho
hạnh phúc và thanh
danh của mỗi cá nhân
hay đoàn thể không
phải thành đạt bằng
sự hy sinh của những
kẻ khác. Tất cả điều
ấy đòi hỏi nơi chúng
ta một nhận thức mới
tiến gần đến các vấn
đề lợi ích chung.
Thế giới chúng ta
ngày càng được thu
nhỏ và ngày càng có
tương quan với nhau
do kết quả của sự
tiến bộ nhanh chóng
về khoa học kỷ
thuật, và thương mại
quốc tế cũng như sự
phát triển về mọi
liên hệ giữa các
quốc gia.
Ngày nay chúng ta
sống lệ thuộc với
nhau nhiều hơn. Thời
xưa, mọi vấn đề phần
lớn giới hạn ở trong
nhà nên chúng cũng
chỉ có tác dụng ảnh
hưởng trong phạm vi
gia đình; nhưng tình
trạng đó giờ đây đã
thay đổi.
Hiện tại chúng ta
sống có nhiều tương
quan và liên hệ mật
thiết với nhau đến
nỗi nếu chúng ta
không ý thức được về
sự trách nhiệm tập
thể, không nghĩ đến
tình anh chị em của
thế giới cùng sự
thông cảm, và niềm
tin rằng chúng ta
thực ra chỉ là một
phần của đại gia
đình nhân loại thì
chúng ta không hy
vọng có thể vượt qua
được sự hiểm nguy
đối với chính cuộc
sống hiện hữu của
chúng ta.
Những vấn đề của một
quốc gia không còn
có thể đơn phương
giải quyết thỏa đáng
bởi riêng mình quốc
gia đó nữa, mà nó
tùy thuộc rất nhiều
vào những quyền lợi,
thái độ và sự hợp
tác của các quốc gia
khác.
Sự áp dụng tình nhân
loại phổ quát cho
các vấn đề thế giới
được xem như căn bản
vững chắc cho nền
hòa bình thế giới.
Nói vậy có nghĩa như
thế nào? Chúng tôi
bắt đầu từ nhận thức
như đã nói trên, là
mọi chúng sanh đều
mong tìm hạnh phúc
và không thích sự
đau khổ. Cho nên
thực là một điều sai
lầm về luân lý cũng
như hành động thiếu
sáng suốt khi chúng
ta chỉ biết theo
đuổi tạo dựng hạnh
phúc cho riêng mình
mà không đếm xỉa đến
những tình cảm và
khát vọng của những
kẻ khác đang sống
xung quanh chúng ta
như những người
trong cùng một đại
gia đình của nhân
loại.
Người có trí tuệ khi
mong tìm hạnh phúc
cho chính mình, họ
luôn nghĩ đến mọi kẻ
khác. Sự việc này
dẫn đến điều tôi gọi
là “quyền lợi vị kỷ
sáng suốt” mà nó hy
vọng có thể chuyển
đổi thành “quyền lợi
hòa hợp” hay tốt hơn
nên gọi là “quyền
lợi hữu ích lẫn
nhau”.
Mặc dù việc gia tăng
sự tùy thuộc hổ
tương giữa các quốc
gia dẫn tới điều hứa
hẹn có nhiều sự hợp
tác thiện chí hơn,
nhưng vẫn khó thành
đạt được tinh thần
hòa hợp chân thật
bao lâu con người
còn ích kỷ, không
nghĩ đến tình cảm và
hạnh phúc của kẻ
khác.
Khi lòng người còn
chứa đầy tánh tham
lam và sân hận, họ
không thể sống trong
sự hòa hợp. Sự hướng
đến cuộc sống tinh
thần không thể giải
quyết được mọi vấn
đề chính trị tạo ra
do hành động có ý
tưởng ích kỷ hiện
tại; nhưng sau cùng
nó sẽ khắc phục được
căn nguyên của các
vấn đề khó khăn mà
chúng ta đang phải
đối phó hôm nay.
Trái lại, nếu nhân
loại tiếp tục giải
quyết mọi vấn đề
bằng những phương
pháp tạm thời; các
thế hệ tương lai sẽ
phải đối phó với
nhiều khó khăn lớn
lao hơn. Dân số trên
thế giới ngày càng
tăng và tài nguyên
của chúng ta đang
nhanh chóng bị khai
thác đến khánh tận.
Chẳng hạn chúng ta
hãy nhìn các rừng
cây. Không ai biết
rõ chính xác hậu quả
tai hại đến mức nào
do việc khai khẩn
các rừng hoang sẽ
gây ra ảnh hưởng tới
khí hậu, đất đai và
nói chung đến toàn
thế giới.
Chúng ta đang phải
đối phó với nhiều
vấn đề khó khăn vì
con người chỉ nhằm
đến các chương trình
ngắn hạn và quyền
lợi ích kỷ, chứ
không phải nghĩ đến
toàn thể đại gia
đình nhân loại.
Họ không cần biết
đến thế giới và hậu
quả lâu dài gây ra
cho đời sống chung
của tập thể. Nếu
hiện tại chúng ta
không biết đến sự
việc ấy, các thế hệ
tương lai chúng ta
sẽ không thể đối phó
được với những vấn
đề đó.
|