|
TU LUYỆN TÂM XẢ
(Cultivating Equanimity)
Nguyên tác: Đức Đạt Lai Lạt
Ma
Chuyển ngữ: H.T. Thích Trí
Chơn
Trích từ cuốn sách: “An Open
Heart”
www.chualinhmu.com
Để bày tỏ lòng thương chân
thật đối với mọi người,
chúng ta phải xoá bỏ sự
thiên vị trong thái độ của
chúng ta đối với họ. Ý nghĩ
bình thường của chúng ta đối
với kẻ khác luôn bị khống
chế ảnh hưởng bởi những cảm
xúc phân biệt và dao động.
Chúng ta có cảm giác gần gũi
với người chúng ta thương.
Đối với những người lạ hay
không quen chúng ta cảm thấy
xa cách. Và đối với những kẻ
chúng ta thù ghét, không
thân thiện hay cách biệt,
chúng ta cảm thấy ác cảm hay
khinh miệt.
Tiêu chuẩn mà chúng ta phân
loại mọi người thành kẻ thù
hay bạn bè rất rõ ràng. Nếu
một người gần gũi hay tử tế
tốt bụng với ta, người đó là
bạn của ta. Nếu một người
làm hại hoặc gây khó khăn
cho ta, người đó là kẻ thù
của ta. Kèm với sự ưa thích
mà chúng ta dành cho các
người thân thương là những
tình cảm như lòng quyến
luyến và sự mong ước được
gần gũi mến yêu. Tương tự,
chúng ta dành cho những
người chúng ta không thích
với những cảm xúc tiêu cực
như tức giận hay oán thù. Do
đó, lòng từ bi của chúng ta
dành cho mọi người luôn có
giới hạn, thiên vị, thành
kiến và với điều kiện là
liệu chúng ta cảm thấy có
gần gũi được với họ hay
không.
Lòng từ bi chân thật phải là
vô điều kiện. Chúng ta nên
thực hành tâm xả để vượt qua
những cảm xúc phân biệt và
thiên vị. Phương cách để tu
luyện tâm xả là chúng ta suy
nghiệm về tính không bền
chắc của tình bạn. Trước hết
chúng ta cần suy xét để nhận
thấy không có gì bảo đảm
rằng người bạn thân của
chúng ta hôm nay sẽ mãi mãi
là bạn thân suốt đời. Tương
tự chúng ta có thể tưởng
tượng rằng người mà chúng ta
không ưa thích không hẳn sẽ
mãi mãi như vậy. Các suy
nghĩ đó khuếch tán những cảm
xúc mạnh mẽ của sự thiên vị
và huỷ diệt tính bất biến
của tình cảm lưu luyến trong
chúng ta.
Chúng ta cũng có thể suy
niệm về những hậu quả tiêu
cực của lòng quyến luyến mà
chúng ta dành cho bạn bè và
ác cảm đối với kẻ thù. Những
cảm giác của chúng ta đối
với bạn bè và người yêu đôi
khi làm cho chúng ta mù
quáng. Chúng ta phóng đại
những phẩm chất mà mình khao
khát nơi người đó và tin
chắc là mình không hề sai
lầm. Sau đó, khi chúng ta
nhận thấy sự việc không đúng
với những gì mà chúng ta
phóng đại rồi chúng ta
choáng váng. Chúng ta đu đưa
rơi từ đỉnh cao tột cùng của
tình yêu và mong ước xuống
đến sự thất vọng, chán ghét
và thậm chí là tức giận.
Ngay cả cảm giác hài lòng và
thoả mãn trong mối liên hệ
với một người nào đó mà
chúng ta yêu thương có thể
dẫn đến sự thất vọng, chán
nản và căm thù. Các phần tử
có cảm xúc mạnh mẽ như những
người có tình yêu lãng mạn
và lòng căm thù chính trực
thường bị lôi cuốn bởi những
cảm xúc này và niềm vui của
họ chỉ thoáng qua. Theo quan
điểm Phật giáo, tốt hơn hết
chúng ta không nên nắm giữ
những cảm xúc như vậy ngay
từ lúc đầu.
Những hậu quả khi bị chế ngự
bởi lòng hận thù là gì? Danh
từ “Shedang” hay “căm
thù” của Tây Tạng có
nghĩa là sự thù nghịch từ
nơi sâu thẳm trong lòng. Có
một điều gì đó không hợp lý
khi chúng ta phản ứng lại
những điều bất công hoặc gây
tổn hại bằng tâm thù hận.
Lòng căm thù của chúng ta
chẳng gây ảnh hưởng đến thân
xác kẻ thù của chúng ta, nó
không làm tổn hại cho họ.
Đúng hơn, chính chúng ta
lãnh chịu những hậu quả xấu,
đắng cay do lòng hận thù của
chúng ta gây ra. Nó đục
khoét chúng ta từ bên trong.
Khi tức giận, chúng ta ăn
chẳng biết ngon. Chúng ta
không thể ngủ thẳng giấc,
nằm lăn qua trở lại suốt đêm
mà không cách nào chợp mắt
được. Nó ảnh hưởng sâu xa
đến chúng ta trong khi đó kẻ
thù của chúng ta tiếp tục
sống vui vẻ hạnh phúc không
biết gì đến tình trạng phiền
muộn của chúng ta.
Vượt thoát ra khỏi lòng hận
thù và tức giận, chúng ta có
thể xử lý mọi tình huống có
kết quả tốt hơn nhiều. Nếu
chúng ta tiếp xúc mọi việc
với tâm xả chúng ta sẽ nhìn
thấy vấn đề một cách rõ ràng
hơn và từ đó giúp chúng ta
áp dụng phương pháp tốt nhất
để giải quyết vấn đề. Ví dụ,
nếu một đứa bé đang làm một
hành động gì đó gây nguy
hiểm cho chính nó và mọi
người như là chơi với những
que diêm, chúng ta có thể
trừng phạt nó. Khi chúng ta
đối xử một cách thẳng thắn
như vậy, một điều rất có thể
xảy ra là đứa bé sẽ không
phản ứng sự tức giận của
chúng ta mà đáp lại ý thức
khẩn cấp và lo ngại của
chúng ta.
Đây là cách giúp chúng ta
nhận biết rằng kẻ thù đích
thực hiện đang nằm trong
lòng chúng ta. Đó là tính
ích kỷ, lòng quyến luyến và
sự tức giận của chúng ta.
Chúng ta nên biết khả năng
kẻ thù gây hại cho chúng ta
rất hạn hẹp. Nếu một người
nào đó thách thức kích động
chúng ta, chúng ta nên kiềm
chế bản thân mình không trả
đũa lại, thì dù cho người đó
có làm gì đi nữa họ cũng
không thể gây hại cho chúng
ta. Trái lại, khi những cảm
xúc mạnh mẽ như vô cùng tức
giận, căm thù hay lòng ham
muốn xuất hiện, chúng tạo
nên sự rối loạn trong tâm
hồn chúng ta. Ngay lập tức
chúng phá hoại sự an lạc
trong tâm chúng ta cũng như
tạo nên sự buồn phiền, đau
khổ và huỷ diệt công đức tu
hành của chúng ta.
Khi chúng ta hành trì tâm
xả, chúng ta có thể nhận
thức được rằng những khái
niệm về “kẻ thù” và “bạn
bè” có thể thay đổi và
tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố
khác. Không có ai vừa mới
sinh ra đã là bạn bè hay là
kẻ thù của chúng ta và cũng
không có gì bảo đảm rằng các
thân hữu mãi mãi sẽ là bạn
bè của chúng ta. “Bạn bè” và
“kẻ thù” được phân chia tuỳ
thuộc vào thái độ cư xử của
họ đối với chúng ta. Những
người mà chúng ta tin rằng
họ yêu thương và chăm sóc
chúng ta, chúng ta thường
xem họ như những người bạn
thân và thương mến của mình.
Những người mà chúng ta tin
rằng họ có những ý nghĩ xấu
và muốn làm hại chúng ta là
những kẻ thù của chúng ta.
Cho nên, chúng ta xem mọi
người là bạn bè hay kẻ thù
đều dựa trên nhận thức về
những ý tưởng và cảm xúc mà
họ dành cho chúng ta. Vậy
thì, không có ai thực sự là
bạn bè hay kẻ thù của chúng
ta.
Chúng ta thường nhầm lẫn
giữa hành động của một người
và con người thực sự của họ.
Thói quen này khiến chúng ta
quyết định rằng bởi vì một
hành vi hay lời nói nào đó,
người ấy trở thành kẻ thù
của chúng ta. Tuy nhiên,
thực ra người đó không hẳn
là bạn và cũng không phải là
thù. Họ không phải là Phật
tử hay Thiên Chúa giáo;
không phải là người Trung
Hoa; cũng không phải là
người Tây Tạng. Trong nhiều
trường hợp, một người mà
chúng ta liên hệ lâu dài có
thể thay đổi và trở thành
người bạn thân nhất của
mình. Cho nên, chẳng có gì
lạ khi chúng ta nghĩ rằng: “Ồ!
Bạn đã từng là kẻ thù của
tôi trong quá khứ, nhưng
hiện tại chúng ta là những
người bạn tốt”.
Phương pháp khác để tu tập
tâm xã, cũng như vượt qua
cảm xúc thiên vị và phân
biệt là chúng ta nên suy
nghĩ rằng mọi người đều bình
đẳng và khao khát được có
hạnh phúc cùng không thích
khổ đau. Thêm nữa, tất cả
chúng ta đều cảm thấy rằng
mình có quyền hoàn thành
khát vọng này. Làm sao chúng
ta biện hộ cho điều ấy? Rất
đơn giản, nó là một phần
trong bản chất căn bản của
con người. Tôi không phải là
người duy nhất, bạn cũng
không có một đặc quyền nào
cả. Khao khát của tôi muốn
được hạnh phúc và vượt qua
đau khổ là một phần trong
bản tính của tôi; đó cũng là
một phần trong bản tính của
bạn. Như vậy, tất cả mọi
người đều có quyền hưởng
hạnh phúc và tránh khổ đau,
đơn giản vì mọi người có
chung bản tính căn bản này.
Dựa trên nền tảng của sự
bình đẳng này, chúng ta nên
phát triển tâm xả đối với
mọi người. Trong lúc thiền
định, chúng ta cần luyện tập
tư tưởng “Chính bản thân
tôi muốn sống có hạnh phúc
và không thích khổ đau, mọi
người khác cũng vậy; chính
bản thân mình đương nhiên có
quyền thoả mãn khát vọng này
và mọi người cũng có”.
Chúng ta nên lập lại ý tưởng
này vào lúc chúng ta thiền
định và cả trong cuộc sống
hằng ngày cho đến khi nó
thấm nhuần vào tâm hồn chúng
ta.
Còn một điều quan trọng cuối
cùng, là con người, hạnh
phúc của chúng ta tuỳ thuộc
rất nhiều vào đời sống của
mọi người và chính sự sống
của chúng ta là kết quả của
sự đóng góp của nhiều người
khác. Sự ra đời của chúng ta
phụ thuộc vào cha mẹ chúng
ta. Sau đó, chúng ta cần sự
chăm sóc và tình thương của
cha mẹ chúng ta trong nhiều
năm. Sinh kế, nơi ở và
phương tiện sinh sống của
chúng ta; ngay cả sự thành
công và danh tiếng của chúng
ta cũng là kết quả của nhiều
đóng góp của vô số người
khác. Trực tiếp hay gián
tiếp, nhiều người liên hệ
đến sự tồn tại của chúng ta
– chưa kể đến hạnh phúc của
chúng ta.
Nếu chúng ta mở rộng sự suy
luận vượt khỏi giới hạn của
một đời người, chúng ta có
thể nhận thấy rằng trải qua
nhiều kiếp trước của chúng
ta - thực ra, kể từ lúc khởi
thuỷ khai thiên lập địa, rất
nhiều người đã đóng góp vô
số kể vào hạnh phúc của
chúng ta. Chúng ta có thể
kết luận: “Ta dựa vào đâu
để mà đối xử phân biệt? Tại
sao mình có thể bày tỏ thân
thiện với một số người và
thù nghịch với một số người
khác? Ta phải vượt qua mọi
cảm xúc phân biệt và thiên
vị. Mình phải giúp đỡ cho
mọi người một cách bình đẳng
như nhau”.
|