SỰ
TỨC
GIẬN
VÀ
HẬN
THÙ
Nguyên
Tác:
Đức
Đạt
Lai
Lạt
Ma
Chuyển
ngữ:
H.T.
Thích
Trí
Chơn
Trích
từ
cuốn
sách
“The
Heart
of
Compassion”
Sự
tức
giận
và
hận
thù
là
hai
ác
tính
độc
hại
nhất
đối
với
người
thực
hành
Tâm
Bồ
Đề.
Chư
vị
Bồ
Tát
không
bao
giờ
sanh
tâm
sân hận
mà
các
ngài
luôn
luôn
tìm
cách
khống
chế
diệt
trừ
chúng.
Muốn
thực
hiện
điều
này
hành
giả
phải
tu
tập
hạnh
nhẫn
nhục
và
hỷ
xã.
Trong
tác
phẩm
“Bồ
Tát
Đạo
Hành”
mở
đầu
chương
sáu
nói
về
hạnh
Nhẫn
Nhục,
ngài
Tịch
Thiên
(Shantideva)
dạy
rằng
tánh
giận
dữ
và
hận
thù
không
chỉ
gây
tai
hại
cho
chúng
ta
trong
hiện
tại
mà
cả
tương
lai
nữa.
Ngoài
ra
chúng
cũng
sẽ
tiêu
diệt
hết
những
công
đức
quá
khứ
của
chúng
ta.
Người
thực
hành
hạnh
nhẫn
nhục
cần
phải
chống
trả
và
điều
phục
cái
tâm
sân
hận.
Ngài
Tịch
Thiên
bảo
rằng
việc
quan
trọng
nhất
là
tìm
lý
do
gây
nên
sự
giận
dữ
và
thù
hận.
Nguyên
nhân
chính
là
vì
con
người
gặp
điều
không
như
ý và
bất
mãn.
Khi
quá
khổ
đau
và
tuyệt
vọng
chúng
ta
dễ
dàng
bị
quẫn
trí
để
rồi
đưa
đến
sự
tức
giận
và
căm
hờn.
Ngài
Tịch
Thiên
dạy
rằng
điều
căn
bản
lúc
tu
tập
hạnh
nhẫn
nhục
để
tinh
thần
không
bị
xáo
trộn
bất
an,
hành
giả
không
nên
nghĩ
đến
các
sự
việc
như
chính
mình
hay
người
thân
gặp
cảnh
khó
khăn,
điều
rủi
ro
xảy
đến
cho
mình
hay
người
khác
đang
phá
hoại,
ngăn
cản
công
việc
của
chính
mình
v..v..
Trong
hoàn
cảnh
bất
mãn
và
phiền
muộn
này
đã
đổ
thêm
dầu
vào
ngọn
lửa
căm
giận
và
hận
thù
nơi
tâm
con
người.
Cho
nên
ngay
từ
lúc
đầu,
việc
quan
trọng
là
đừng
để
cho
tình
trạng
trên
xảy
ra
khiến
cho
tâm
của
bạn
không
còn
thanh
tịnh.
Ngài
cũng
khuyên
bảo
bằng
mọi
cách
chúng
ta
cố
gắng
khống
chế
và
loại
trừ
ý
tưởng
sân
hận
gây
tai
hại
cho
chính
mình
và
kẻ
khác.
Đây
là
lời
dạy
rất
bổ
ích.
Nếu
giữ
được
tâm
an
lạc
tự
tại,
khi
gặp
phải
nghịch
cảnh
chướng
duyên
sẽ
là
bí
quyết
giúp
bạn
chế
ngự
không
để
các
ác
tính
giận
dữ
và
thù
hận
phát
khởi.
Ngài
Tịch
Thiên
dạy
rằng
khi
đối
đầu
với
cuộc
sống
không
như
ý,
bạn
đâm
ra
chán
nãn
bực
bội;
điều
đó
sẽ
không
giúp
bạn
giải
quyết
được
gì
để
vuợt
qua
nổi
khó
khăn
mà
đôi
khi
nó
còn
gây
thêm
phiền
não
dẫn
đến
hậu
quả
là
tâm
của
bạn
không
bao
giờ
cảm
thấy
an
lạc.
Sự
lo
lắng
và
buồn
phiền
sẽ
gây
ảnh
hưởng
tai
hại
đến
giấc
ngủ
của
bạn
không
được
thẳng
giấc,
ăn
uống
không
biết
ngon
và
sức
khỏe
của
bạn
dần
dần
bị
suy
sụp.
Ngài
Tịch
Thiên
cũng
khuyên
rằng
nếu
xét
thấy
vấn
đề
có
thể
giải
quyết
thì
bạn
không
nên
quá
bận
tâm
hay
suy
nghĩ.
Trái
lại,
trường
hợp
nếu
biết
rằng
không
cách
gì
khắc
phục
được
sự
khó
khăn
đó
thì
bạn
có
sanh
tâm
phiền
muộn
khổ
đau
cũng
chẳng
ích
lợi
gì.
Bởi
thế,
trong
mọi
hoàn
cảnh
thuận
nghịch
vui
buồn,
bạn
cố
gắng
làm
chủ
giữ
tâm
mình
an
nhiên
tự
tại
không
để
ngoại
cảnh
chi
phối
bạn
mới
có
được
sự
an
lạc
lâu
dài.
Đại
để
có
hại
loại
sân
giận
và
hận
thù
gây
nên
do
sự
bất
mãn
và
thiếu
hạnh
phúc
nơi
con
người.
Trước
nhất
là
loại
khi
có
ai
gây
hại
đến
mình,
bạn
cảm
thấy
không
vui
khiến
bạn
nổi
giận
hận
thù
kẻ
đó.
Thứ
hai
là
mặc
dù
người
ta
không
làm
gì
hại
mình
nhưng
vì
thấy
họ
kinh
doanh
thành
công
trở
nên
giàu
có
rồi
bạn
sinh
tâm
đố
kỵ
thù
ghét
họ.
Ngoài
ra
cũng
có
vài
trường
hợp
khác
nữa.
Chẳng
hạn
gặp
người
hành
hung
gây
hấn
đã
thương
đến
thân
xác
mình
khiến
bạn
tức
giận
oán
thù.
Có
kẻ
tranh
đoạt
của
cải
tài
sản
hay
chửi
bới
nhục
mạ
khiến
bạn
nổi
sân
thù
ghét
họ.
Khi
bạn
giận
dữ
với
người
không
trực
tiếp
gây
đau
đớn
hay
thương
tích
gì
đến
thân
thể
của
bạn
mà
họ
chỉ
làm
mất
danh
dự,
tiếng
tăm
hoặc
xâm
phạm
đến
của
cải
vật
chất
của
bạn
thì
bạn
nên
bình
tĩnh
tự
hỏi
như
thế
này:
“Tại
sao
ta
lại
bực
tức,
giận
hờn
về
các
sự
việc
không
như
ý
trên?
Phân
tích
bản
chất
đích
thực
của
những
điều
như
tiếng
tăm
và
tài
sản
v..v..ở
trần
gian,
ta
nhận
thấy
tất
cả
chúng
đều
vô
thường
giả
dối,
có
gì
vĩnh
cửu
đâu
mà
các
bạn
phải
bận
tâm.
Như
vậy
tại
sao
chúng
ta
lại
nổi
sân
với
người
ấy?”
Lúc
bạn
tức
giận
vì
thấy
kẻ
thù
của
mình
thành
công
và
giàu
có,
lúc
ấy
bạn
nên
biết
rằng
sự
ganh
ghét
đố
kỵ
của
bạn
chẳng
có
ảnh
hưởng
hay
gây
tổn
hại
gì
đến
của
cải
vật
chất
và
cuộc
sống
hạnh
phúc
của
người
đó.
Cho
nên
sự
buồn
phiền
và
bực
tức
của
bạn
trong
trường
hợp
như
vậy,
thực
ra
nó
chẳng
có
lợi
ích
gì.
Nếu
quán
chiếu
sâu
sắc
hơn,
chúng
ta
nhận
thấy
rằng
chúng
ta
nên
cảm
ơn
những
kẻ
thù
muốn
làm
hại
mình.
Tại
sao,
bởi
lẽ
chính
họ
đã
trợ
duyên
giúp
chúng
ta
tu
tập
hạnh
nhẫn
nhục.
Điều
quý
báu
hơn
nữa
là
nhờ
thực
hành
đức
tánh
nhẫn
nhục
mà
chúng
ta
có
thể
tiến
lên
một
bước
nữa
là
thực
hiện
ý
tưởng
độ
sanh
của
Bồ
Tát.
Nhờ
vậy
mà
chúng
ta
đã
tạo
đựơc
nhiều
phước
đức
mang
lại
lợi
ích
cho
chính
mình
và
tha
nhân.
Trái
lại,
kẻ
thù
của
chúng
ta,
vì
có
tâm
xấu
ác
muốn
hại
người
khác,
cho
nên
họ
sẽ
gặt
lấy
quả
báo
không
tốt.
Trong
khi
chúng
ta
nhờ
nương
vào
họ
để
tu
hạnh
nhẫn
nhục
mà
có
phước
đức.
Do
đó,
theo
lời
dạy
của
tôn
sư
Tịch
Thiên
(Shantideva)
trong
cuốn
“Bồ
Tát
Đạo
Hành”
là
chúng
ta
nên
hồi
hướng
công
đức
đến
những
kẻ
thù
của
chúng
ta
để
họ
cùng
được
hưởng
sự
an
lạc.
Kết
thúc
chương
nói
về
hạnh
“Nhẫn
Nhục”
trong
tác
phẩm
“Bồ
Tát
Đạo
Hành”,
ngài
Tịch
Thiên
đã
giảng
giải
về
lợi
ích
của
hạnh
tu
“nhẫn
nhục”.
Nói
tóm,
nhờ
thực
hành
hạnh
nhẫn
nhục
mà
chúng
ta
có
thể
đạt
được
quả
vị
giác
ngộ
và
giải
thoát
ở
kiếp
tương
lai.
Ngay
cả
hiện
tại
nếu
chúng
ta
biết
tu
hạnh
nhẫn
nhục
trong
đời
sống
hằng
ngày
thì
chúng
ta
cũng
sẽ
gặt
hái
được
nhiều
phước
đức
và
an
lạc.