|
TÌNH THƯƠNG LÀ TÔN GIÁO BÌNH
DỊ CỦA NHÂN LOẠI
Nguyên Tác: Ðức Ðạt Lai Lạt
Ma
Chuyển ngữ: HT.Thích Trí
Chơn
Trích từ cuốn sách:
“Universal
Responsibility and The Good
Heart”
Tín ngưỡng thông thường của
tôi rất đơn giản. Tất cả
chúng sanh, đặc biệt là con
người, dù là hạng trí thức
hay ngu dốt, giàu hay nghèo,
Ðông hoặc Tây phương, có hay
không có tôn giáo, mỗi chúng
ta đều muốn sống hạnh phúc
và không thích khổ đau. Ðây
là bản chất của tất cả mọi
người.
Tôi tin hạnh
phúc xuất phát từ lòng
thương. Hạnh phúc không thể
đến từ sự giận dữ và hận thù.
Không ai bảo rằng: “Sáng
nay tôi cảm thấy hạnh phúc
vì tôi tức giận”. Trái
lại, người ta có thể bực bội
và buồn phiền để nói rằng:
“Hôm nay tôi vô cùng đau
khổ vì tôi đã nổi cơn giận
dữ”. Như các bạn thấy,
đó là điều tự nhiên. Qua
tình thương, sự hiểu biết và
thông cảm lẫn nhau, dù trên
bình diện cá nhân, quốc gia
hay thế giới chúng ta sẽ có
sự an lạc, hạnh phúc và mãn
nguyện.
Chúng ta rất khó
tìm thấy sự an vui và hòa
hợp qua hành động tranh chấp
với tâm hận thù. Cho nên sự
thể hiện tình thương là điều
rất quan trọng và quý báu
trong xã hội con người. Nơi
đây, chúng ta chẳng cần
triết lý cao siêu, tu viện,
chùa chiền, ảnh tượng để thờ
hay các thần linh v.v. mà
chúng ta chỉ cần có tình
thương. Ðơn giản, chúng ta
cố gắng trở thành một con
người tốt, nghĩa là con
người có tấm lòng vị tha.
Ðừng bao giờ sống ích kỷ mà
luôn luôn quan tâm, tìm cách
giúp đỡ cho mọi người, đó
mới thực là tôn giáo chân
chính, có lợi ích cho nhân
quần xã hội.
Nếu chúng ta có
lòng thương, thì chính chúng
ta trong mỗi ngày, mỗi giờ
và giây phút sẽ có an lạc.
Ngay cả những người khác như
hàng xóm láng giềng và kẻ
thù của ta cũng cảm thấy
hạnh phúc. Với tâm giận dữ
và hận thù, chúng ta sẽ
không có sự bình an. Khi các
bạn nỗi cơn nóng giận, vào
lúc ấy chúng ta không còn
bình tĩnh sáng suốt để suy
nghĩ, nhận định biết rõ hành
động của mình là đúng hay
sai. Nếu quá tức giận đến
nỗi điên cuồng, chúng ta
không thể xét đoán, nhận
biết chính xác vấn đề, và kẻ
thù sẽ lợi dụng cơ hội xen
vào để gây rối. Trái lại,
nếu thấy một người nào đó
đang tạo các hành động xấu
ác, chúng ta nên tìm cách
ngăn cản họ với tâm không
giận dữ và tốt hơn cả là
thực hành đức tánh nhẫn
nhục. Các bạn cần giải quyết
sự việc với tâm tĩnh thức để
có thể sáng suốt nhận rõ vấn
đề.
Trong cuộc sống
hằng ngày, lòng yêu thương
là tình cảm rất cao cả. Tôi
tin rằng tình thương là điều
quý báu nhất và mọi người
chúng ta đều cần tình
thương, nhất là vào lúc con
người gặp vấn đề phải lo âu
hay sợ hãi. Nơi đây tại
thành phố Gangtok (đông bắc
Ấn Ðộ), quý vị có thể không
cảm thấy lo ngại nhưng nếu
đi xuống đến các thị trấn
lớn của Ấn Ðộ như Calcutta,
Bombay và Madras, tinh thần
các bạn sẽ cảm thấy bất an
khi gặp phải những khó khăn.
Rồi nếu chúng ta
đi xa hơn qua các nước Tây
phương đến Châu Âu hay Châu
Mỹ, mặc dù tại các nơi đó,
đời sống vật chất có nhiều
tiến bộ, nhưng tinh thần
chúng ta vẫn gặp những trở
ngại do sự phân chia giữa
hai khối quyền lực thế giới,
như về chính trị giữa Ðông
và Tây phương và kinh tế
giữa Bắc và Nam (Mỹ Châu).
Tôi nghĩ rằng những khó khăn
này đều do con người tạo
nên. Khi xảy ra một trận
động đất hay đất chuồi (sụp
lỡ) lúc ấy con người không
thể tránh khỏi thiên tai
được. Nhưng các vấn đề rắc
rối do tranh chấp về ý thức
hệ hay chủ nghĩa thì đều do
con người gây ra. Do đó, với
tâm tĩnh thức và nhận thức
sáng suốt, chúng ta có thể
làm giảm thiểu bớt những khó
khăn này, mặc dù các bạn
không thể hoàn toàn loại bỏ
chúng.
Tương tự, trên
phương diện chính trị quốc
tế, tôi tin rằng tình thương
của con người là điều căn
bản. Nhằm phát triển lòng
yêu thương, việc quan trọng
là các bạn cần nhận thức rõ
về sự đồng nhất thể của mọi
chúng sanh. Nếu chúng ta tạo
ra giữa con người nhiều cách
biệt về ý tưởng, chủng tộc
hay quốc gia, quý vị sẽ gây
ra nhiều vấn đề khó khăn
trong lãnh vực chính trị
cũng như tôn giáo. Cho nên,
đi tới đâu, tôi vẫn luôn
nghĩ rằng tôi là một con
người, không có gì đặc biệt
hay xa lạ. Về thể xác, tôi
đến từ đất nước Tây Tạng và
khi có mặt tại Hoa Kỳ hay
Liên Xô, mặc dù hai quốc gia
này rất khác biệt nhau,
nhưng khi nhận xét thực kỹ,
tôi thấy rằng người Mỹ cũng
là con người, họ muốn có
hạnh phúc, không thích khổ
đau và họ có quyền hưởng
hạnh phúc đó. Cùng thế ấy,
dân tộc Liên Xô, Tây Tạng và
Trung Hoa, tất cả là con
người, họ đều có chung ước
muốn như vậy.
Với cảm nghĩ
này, chính tôi nhận thấy rất
dễ dàng và thân mật hơn khi
tiếp xúc với từng người tôi
gặp, không có sự phân chia,
ngăn cách nào hết. Hôm nay
tại đây, chúng ta cùng nhau
gặp gỡ, những người đến từ
các làng mạc, thành phố và
xứ Tây Tạng, nhưng tất cả
chúng ta căn bản đều là con
người giống nhau. Ngay khuôn
mặt của chúng ta cũng không
khác gì mấy với một cái
miệng và hai con mắt, chẳng
có gì đặc biệt. Miệng của
tôi như thế này, còn miệng
của các bạn thì cũng vậy
thôi (cười). Với ý nghĩ này,
tôi cảm thấy vô cùng an lạc.
Mặc dù nhiều người trong quý
vị mới gặp chúng tôi lần đầu
tiên, nhưng không có gì ngăn
cách giữa chúng ta, cho nên
đã giúp chúng ta dễ dàng bày
tỏ lòng yêu thương và kính
mến lẫn nhau.
Khi bạn thấy
mình là một người đơn độc
trong lúc những kẻ khác là
số đông, điều này cũng khiến
chúng ta có ý tưởng xa cách
nhau. Nhưng chúng ta thử hỏi
lợi ích của một cá nhân có
quan trọng hơn tập thể nhiều
người không ? Không ai có
thể bảo rằng quyền lợi của
một người là thiết yếu hơn
đa số, nhất là với tinh thần
dân chủ hiện nay, con người
rất quan tâm đến phúc lợi
của số đông quần chúng. Bởi
lẽ các bạn và những kẻ khác
đều chia xẻ chung một ước
muốn cũng như có quyền thành
đạt điều ấy như nhau.
Bạn chỉ là một
cá nhân trong khi mọi kẻ
khác là đa số cho nên dĩ
nhiên trước tiên các bạn cần
nghĩ tới lợi ích của nhiều
người, và sau đó mới đến
phần thiểu số của chúng ta,
nhờ vậy mà quý vị sẽ phát
triển được tình thương và
lòng từ bi chân thực. Khi
phát khởi tâm từ bi giúp đỡ
cho ai, ta không nghĩ rằng
vì người đó là vợ, con, gia
đình hay cha mẹ của mình mà
chỉ biết rằng họ là một con
người đang muốn có hạnh phúc
và có quyền được hưởng điều
ấy như chính bản thân quý vị.
Thêm nữa, vì những người
khác là số đông nên quan
trọng hơn chính tôi, và từ
nhận thức ấy tôi nghĩ tình
thương cần được xây dựng
trên lý trí cùng sự hiểu
biết.
Thông thường
lòng từ bi và tình thương
của con người xuất phát từ
sự tham đắm và đó là nguồn
gốc của vô minh. Tình thương
ấy không bền vững và chân
chính. Tình thương và lòng
từ bi đích thực cần đặt nền
tảng trên sự nhận định sáng
suốt. Cho nên tôi tin rằng
sự thực hành tâm từ bi như
là một tôn giáo phổ quát
toàn cầu, cho dù bạn là
người có tín ngưỡng hay vô
thần như chủ tịch Mao Trạch
Ðông của Trung Cộng. Trên lý
thuyết ông là người chống
đối tôn giáo nhưng về hành
động ông bày tỏ một điều
khiến tôi rất chú ý, khi ông
đề cập đến quyền lợi của đa
số hạng dân nghèo lao động
và nhằm mục đích mang lại
phúc lợi cho họ thì con
người, ông nói cần phải hy
sinh đời sống bản thân của
mình đi. Và đây chính là lời
dạy căn bản của tôn giáo.
Nhưng rất tiếc là giữa lời
nói và hành động của chúng
ta có một khoảng cách rất
lớn và tôi nghĩ đây là điều
cốt yếu của vấn đề.
Sự hòa hợp giữa các tôn
giáo
Các tôn giáo
lớn trên thế giới đều giảng
truyền chung một bức thông
điệp của tình thương, cho
nên sự hòa đồng giữa các tín
ngưỡng là điều quan trọng và
cần thiết. Tại Sikkim (Ấn Ðộ)
ở đây may mắn từ lâu đã có
sự hòa hợp và thân hữu giữa
các tôn giáo. Ðiều này như
vậy là rất tốt và nên cố
gắng tiếp tục. Với tư tưởng
phân chia, kỳ thị tôn giáo
chúng ta sẽ không thành tựu
được bất cứ việc gì. Chẳng
hạn dù là một tỳ kheo Phật
giáo, nhưng tôi tin tưởng
vững chắc rằng tất cả các
tôn giáo đều có chung mục
đích là cứu giúp nhân loại,
mặc dù triết lý của mỗi tôn
giáo có thể khác nhau.
Mấy ngày qua,
tôi có dịp nói chuyện với
ông thống đốc tiểu bang
Sikkim (Ấn Ðộ) về vấn đề là
người Phật tử không tin đấng
Thượng Ðế toàn năng. Các
triết gia phái Số Luận (Samkhya)
thuộc Ấn Ðộ giáo và những tu
sĩ đạo Kỳ Na (Jaina) cũng
không chấp nhận Thượng Ðế.
Nhiều tôn giáo khác lại tin
tưởng vào Thượng Ðế. Do đó,
quý vị thấy rằng có sự khác
biệt lớn lao giữa các tôn
giáo. Tín ngưỡng này tin,
tôn giáo khác lại không tin
Thượng Ðế. Nhưng các bạn
không nên nhận xét vấn đề
chỉ trên khía cạnh đó mà
chúng ta cần nghiên cứu và
tìm hiểu rõ về giáo lý không
tin Thượng Ðế. Tôi nghĩ rằng
nó cũng chẳng khác gì triết
lý chấp nhận có Thượng Ðế
bởi lẽ cả hai đều hướng dẫn
các tín đồ tu tập để trở
thành những con người tốt.
Tâm thức và ý tưởng của mọi
người khác biệt nhau cho nên
một triết lý không thể đáp
ứng cho số đông mà cần có
nhiều giáo lý để thỏa mãn
nhu cầu tâm linh cho đủ hạng
người trong xã hội.
Một ví dụ cụ thể
là Mẹ Teresa ở Ấn Ðộ. Mẹ là
tín đồ tin tưởng vào Thượng
Ðế (Chúa Trời). Mẹ là người
có tâm từ bi, đã dành hết
năng lực của mình cho việc
cứu giúp những kẻ nghèo khổ.
Mẹ là nhân vật rất đặc biệt.
Do việc làm cứu nhân độ thế
qua sự thực hành giáo lý của
đạo Chúa (Christianity) mà
nói theo kinh sách Phật giáo,
Mẹ đúng là một vị Bồ Tát.
Tôi không thể so sánh với Mẹ,
và tôi cũng chẳng biết là
tôi có thể hành động với
lòng từ bi bao la được như
Mẹ hay không. Do đó theo tôi,
sự khác biệt triết lý giữa
các tôn giáo là không mấy
quan trọng. Ðiều cốt yếu là
chúng ta cần tìm hiểu nội
dung và mục đích chỉ bày
trong giáo lý đó để các bạn
có thể kính trọng và ngưỡng
mộ đạo Thiên Chúa mà Mẹ
Teresa đang theo.
Tôi thường hay
so sánh sự khác biệt về
triết lý trong nhiều tôn
giáo như các món ăn. Nếu các
bạn dùng mãi một thức ăn cho
các buổi điểm tâm, cơm trưa
và tối thì quý vị sẽ chán
ngấy và không còn nuốt nỗi
nữa, cho nên bạn cần phải
thay đổi thực đơn mỗi ngày
để thích hợp với khẩu vị của
mình. Tín ngưỡng cũng thế,
rất hữu ích khi có nhiều tôn
giáo khác nhau. Qúy vị có
đồng ý với tôi không ? Riêng
tôi, tôi rất hoan nghênh và
ước mong có nhiều đạo giáo.
Cho nên, quý vị sẽ thấy sự
hòa hợp giữa các tôn giáo là
rất quan trọng. |