TÌNH THƯƠNG VÀ CON
NGƯỜI
Nguyên tác: Đức Đạt
Lai Lạt Ma
Chuyển ngữ: H.T.
Thích Trí Chơn
(Trích từ tập sách
“Compassion and the
Individual”)
MỤC ĐÍCH CỦA CUỘC
SỐNG
Mục
đích của đời sống là
gì? Đó là câu hỏi
quan trọng mà tôi
nghĩ mỗi người trong
chúng ta, dù trí
thức hay bình dân,
giàu nghèo sang hèn
vẫn thường nghĩ tới.
Theo tôi, sống ở đời
ai cũng mong có được
hạnh phúc. Từ khi
mới lọt lòng mẹ cho
đến lúc già chết,
tất cả mọi người đều
mơ ước được sống
cuộc đời hạnh phúc
và không ai thích
gặp khổ đau.
Hiện nay nhân loại
sống trên trái đất
này, đang phải đối
đầu với một vấn đề
nan giải là bằng
cách nào chúng ta có
thể giúp đỡ mọi
người sống có hạnh
phúc. Do đó, muốn
chấm dứt nổi khổ đau
triền miên của kiếp
người, chúng ta cần
phải tìm hiểu làm
sao con người có thể
tạo dựng mang lại
hạnh phúc cho nhau.
LÀM SAO CÓ ĐƯỢC HẠNH
PHÚC?
Trước hết chúng ta
nhận thấy hạnh phúc
hay đau khổ đều có
hai loại: thể xác và
tinh thần. Trong cả
hai loại này, tâm
của chúng ta vẫn làm
chủ, ảnh hưởng nhiều
đến chúng ta. Trừ
khi thân thể chúng
ta bị đau ốm hoặc
quá thiếu thốn, còn
không thì đời sống
thể xác vẫn đóng vai
trò thứ yếu trong
sinh hoạt hằng ngày
của chúng ta. Khi
thân thể chúng ta
khỏe mạnh và cuộc
sống vật chất tương
đối đầy đủ thì chúng
ta cảm thấy phần nào
có hạnh phúc. Tuy
nhiên nếu tinh thần
chúng ta bị khủng
hoảng, thiếu đói dù
ít hay nhiều, việc
nhỏ hay lớn, chúng
ta liền cảm thấy rất
đau khổ. Và trong
lúc cuồng trí, không
làm chủ được tinh
thần; có thể dẫn
chúng ta đến hành
động tự sát, hủy
hoại đời mình một
cách oan uổng. Do
đó, tôi nghĩ việc
tìm kiếm một sự sáng
suốt, bình an nơi
tâm hồn thực hết sức
quan trọng. Muốn
thân tâm an lạc,
chúng ta cần phát
triển tình yêu
thương và lòng từ
bi.
Chúng ta nên nghĩ
đến hạnh phúc của kẻ
khác, đừng gây đau
khổ cho bất cứ ai.
Khi chúng ta ban bố
tình thương, cứu
giúp tha nhân tức là
chúng ta đã tự giúp
mình có được chân
hạnh phúc. Thực hành
đức tánh khoan dung,
tha thứ và mở rộng
lòng yêu thương mọi
người, tức khắc tâm
hồn chúng ta sẽ cảm
thấy thanh tịnh và
an lạc. Điều này
cũng giúp chúng ta
tận diệt hết mọi nổi
lo âu, bất an và
phiền não. Nó mang
lại cho chúng ta sức
mạnh tinh thần, lòng
tự tin để khắc phục,
vượt qua những nổi
khó khăn, bất như ý
mà chúng ta thường
gặp phải trong cuộc
đời.
Sống ở thế gian này,
có ai trong chúng ta
chỉ gặt hái thành
công mà không thất
bại, gặp toàn chuyện
may chứ không có
điều rủi? Trong mọi
hoàn cảnh, mỗi người
đều phải đối phó với
những khó khăn
riêng. Khi gặp gian
truân nếu chúng ta
không cố gắng khắc
phục vượt qua, chúng
ta sẽ thất bại và
đâm ra tuyệt vọng,
chán nản. Muốn thành
công, trái lại chúng
ta nên nghĩ rằng
không riêng chúng ta
mà tất cả mọi người
trên thế gian đều
gặp phải những điều
bất hạnh. Nhờ ý thức
được như vậy mà tâm
hồn chúng ta cảm
thấy vơi bớt đi phần
nào niềm đau khổ, và
tinh thần chúng ta
trở nên vững mạnh
với quyết tâm chiến
thắng mọi gian lao
thử thách để thành
tựu sự nghiệp vẻ
vang trong cuộc
sống. Khi nhận thức
được sự đau khổ của
người khác như của
chính mình chúng ta
sẽ cố gắng tu tập,
phát triển lòng từ
bi, thương yêu giúp
đỡ tất cả đồng loại
thoát khỏi mọi khổ
đau, và do đó tâm
hồn chúng ta cảm
thấy an lạc và hạnh
phúc.
CHÚNG TA CẦN TÌNH
THƯƠNG
Tại sao tình thương
mang lại cho con
người nguồn hạnh
phúc lớn lao nhất?
Lý do đơn giản vì
bản chất của chúng
ta là hâm mộ, yêu
chuộng tình thương
và không thích sự
ganh ghét, oán thù.
Nhân loại cần đến
tình thương để tồn
tại. Con người cần
sự giúp đỡ, nương
tựa vào nhau để sống
còn. Cá nhân nam
hoặc nữ, dù có khả
năng tài giỏi đến
đâu, nếu bỏ họ một
mình, họ cũng không
thể tự sống được.
Trong bất cứ hoàn
cảnh, tình huống
nào; giàu sang phú
quý hay thiếu thốn
nghèo hèn, khi trẻ
trung mạnh khỏe hay
già nua đau ốm, con
người vẫn phải sống
nhờ vào sự giúp đỡ
của kẻ khác.
Cho nên, tinh thần
tương thân tương trợ
rất cần thiết cho
mọi người trong xã
hội. Không những con
người mà ngay cả
loài vật vẫn phải
sống hợp quần. Tất
cả những cảnh vật
ngoại giới, từ hạt
bụi nhỏ bé đến quả
đất to lớn chúng ta
đang sống; từ sông
ngòi biển cả đến núi
rừng đồng ruộng; từ
đám mây trên trời
đến những cành hoa
trong vườn đều có sự
tương quan, tương
duyên với nhau. Nếu
không có sự hổ
tương, liên hệ nhân
quả, vạn vật sẽ
không thể phát sanh
hay tồn tại. Vì con
người cần nương vào
sự giúp đỡ của kẻ
khác để sống còn, do
đó tình thương là
chất liệu thiết yếu
cho cuộc sống của
chúng ta. Và chúng
ta có trách nhiệm
trong hành động tạo
nên hạnh phúc hoặc
gây đau khổ cho mọi
kẻ khác.
Chúng ta nên tìm
hiểu bản chất thực
sự của chúng ta là
gì. Chúng ta không
phải là sản phẩm của
máy móc. Nếu chúng
ta là những vật dụng
máy móc thì các đồ
dùng máy móc này có
thể thỏa mãn mọi nhu
cầu và dứt trừ được
hết nổi khổ đau của
chúng ta. Bởi lẻ
chúng ta không phải
là những sinh vật
được cấu tạo thuần
túy bằng vật chất
cho nên thực là điều
sai lầm nếu chúng ta
mong tìm hạnh phúc
của mình ở bên ngoài
con người, mà trái
lại muốn có hạnh
phúc chân thật,
chúng ta cần thấu
hiểu nguồn gốc và
bản chất đích thực
về con người để
chúng ta có thể khám
phá ra điều mà chúng
ta ước mong có được.
Chúng ta hãy tạm gác
qua một bên câu hỏi
quá phức tạp khó
giải đáp về sự diển
tiến cũng như tạo
dựng nên thế giới
của chúng ta đang
sống; nhưng chúng ta
có thể đồng ý với
nhau rằng mỗi chúng
ta là chính do cha
mẹ của chúng ta sinh
ra. Như vậy, sở dỉ
có chúng ta không
phải chỉ hoàn toàn
do lòng ham muốn
thỏa mãn dục tình mà
còn bởi cha mẹ chúng
ta thực sự mong muốn
có một đứa con. Nói
khác, trước khi sanh
con thì cha mẹ đã ý
thức rõ trách nhiệm
là phải yêu thương,
chăm sóc và dạy dỗ
đứa con của mình nên
người, chứ không thể
bỏ mặc để cho nó hư
hỏng. Cho nên chính
do tình thương của
cha mẹ đã dẫn đến sự
ra chào đời của mỗi
chúng ta. Hơn nữa
ngay từ lúc còn ở
trong bào thai,
chúng ta đã cần đến
sự chăm sóc của
người mẹ. Và theo
các nhà khoa học thì
thai nhi không những
chịu ảnh hưởng rất
nhiều bởi thể xác mà
còn về mặt tinh thần
của bà mẹ. Nếu trong
lúc mang thai, người
mẹ gặp những chuyện
phấn khởi vui vẻ hay
lo lắng buồn phiền
đều gây ảnh hưởng
tốt hoặc xấu đến
tinh thần của em bé
sắp sinh ra sau này.
Ngay vừa lúc mới lọt
lòng, đứa trẻ cũng
rất cần thiết đến
tình thương của bà
mẹ. Em bé nhờ sữa mẹ
lúc ban đầu mà lớn
lên. Mặc dù ngày nay
có sữa bột để nuôi
con, sữa mẹ vẫn là
nguồn sống căn bản
tự nhiên của các hài
nhi. Đứa nhỏ ngậm vú
mẹ lúc sơ sinh nói
lên tình thương con
thật lai láng “như
nước trong nguồn
chảy ra”. Nếu người
mẹ không thực lòng
thương yêu con mình
hay nổi cơn giận dữ
khi con khóc phá thì
dòng sữa mẹ sẽ ảnh
hưởng bị tắt nghẻn
không chảy ra bình
thường được. Lại
nữa, cơ thể và nhất
là bộ óc của em bé
trong thời gian từ
lúc mới sinh cho đến
khi được ba hay bốn
tuổi, sự chăm sóc kỷ
lưởng của bà mẹ thực
hết sức quan trọng
để giúp cho thân thể
đứa trẻ được lớn
mạnh và phát triển
đầy đủ. Nếu thiếu sự
chăm sóc, yêu thương
và nuôi dưỡng của bà
mẹ, thân thể em bé
có thể chậm lớn,
nhất là bộ óc của nó
không thể phát triển
bình thường được. Lý
do bởi đứa trẻ rất
khó lớn khôn nếu
không có sự chăm sóc
của người lớn, cho
nên tình thương của
mẹ là chất liệu nuôi
dưỡng quan trọng
nhất, sức khỏe và
hạnh phúc của các
trẻ em hoàn toàn tùy
thuộc vào tình yêu
thương nuôi nấng và
dạy dỗ tận tình của
các bà mẹ.
Trong xã hội Âu Mỹ
ngày nay, có nhiều
đứa trẻ đã lớn lên
trong những gia đình
thiếu hạnh phúc. Một
khi đứa trẻ thiếu sự
chăm sóc, hướng dẫn
của người lớn; và
cha mẹ không biết
yêu thương con cái
mình; kết quả là
chúng cũng sẽ không
bao giờ nghĩ tưởng
đến cha mẹ. Từ hành
động không biết chăm
sóc, thương yêu cha
mẹ, những đứa trẻ
sau này lớn lên vào
đời, chúng cũng sẽ
không có lòng thương
yêu đồng loại. Thực
là điều đáng buồn.
Trẻ em lớn lên được
cha mẹ gửi đến
trường học, lúc ấy
đứa trẻ cần sự giáo
dục, hướng dẩn của
thầy giáo. Ngoài sự
dạy dỗ kiến thức phổ
thông, nếu giáo sư
biết rèn luyện cho
học sinh có những
đức tính tốt như
tánh ngay thẳng, tự
tin và giúp đỡ người
khốn cùng v..v.. thì
các học sinh này sẽ
biết ơn, kính mến và
giữ một ấn tượng tốt
lâu dài trong tâm
hồn của mình về ông
thầy giáo đó. Trái
lại, nếu vị giáo sư
tỏ ra không hết lòng
yêu thương, chăm sóc
dạy dổ các em học
sinh thì sự mến
thương tình cảm giữa
chúng với người thầy
giáo cũng chóng phai
lạt.
Tương tự như thế,
nếu một bệnh nhân
trong nhà thương
được chăm sóc hết
lòng, tận tình chữa
trị của vị bác sĩ
thì chính tình
thương này của ông
ta sẽ là liều thuốc
hữu hiệu nhất giúp
cho người bệnh chóng
lành, mặc dù ông
không hẳn là một bác
sĩ giỏi. Trái lại,
cho dù một bác sĩ có
tài, nhưng thiếu đạo
đức, không thương
yêu tận tụy khi chữa
trị cho bệnh nhân,
khiến người đau bịnh
buồn phiền tức giận;
do đó họ không thể
chóng bình phục
được. Cho nên tình
thương, sự hết lòng
cứu chữa bênh nhân
của vị thầy thuốc sẽ
góp phần lớn trong
việc giúp người đau
bệnh chóng lành.
Trong cuộc sống giao
tế hằng ngày, người
ta thích nghe lời
nói hòa nhã êm dịu
cho dù câu chuyện
của người trình bày
không hay, ngược
lại, một đề tài dù
hấp dẫn bao nhiêu đi
nữa mà người phát
biểu dùng ngôn từ
nặng nề, thiếu lễ độ
nhả nhặn thì chẳng
ai muốn nghe. Do đó,
mọi việc ở đời, từ
nhỏ đến lớn; lòng
thương yêu, kính mến
kẻ khác là điều căn
bản tạo nên hạnh
phúc cho mọi chúng
ta. Gần đây, tôi gặp
một nhóm khoa học
gia Hoa Kỳ, họ cho
biết rằng hiện nay
có khoảng mười hai
phần trăm dân số ở
Mỹ đang mắc bệnh tâm
thần. Nguyên nhân
chính không phải vì
thiếu thốn vật chất
mà do bởi cuộc sống
giữa con người với
nhau thiếu thông cảm
và tình thương. Cho
nên, như tôi đã
trình bày ở trên mặc
dù quý vị có nhận
thức rõ điều đó hay
không, thì vào lúc
chúng ta ra chào
đời, tình thương vẫn
là chất liệu cần
thiết như máu huyết
nuôi dưỡng sự sống
của chúng ta. Ngay
cả tình thương ấy
phát xuất từ nơi một
con vật, hay kẻ thù
của chúng ta thì trẻ
nhỏ và người lớn vẫn
đều cần đến nó.
SỰ PHÁT TRIỂN TÌNH
THƯƠNG
Một số người bảo
tình thương và lòng
từ bi là những đức
tính cao quý, nhưng
rất khó thực hiện.
Bởi lẽ thế giới ngày
nay, họ lập luận cho
rằng không phải là
môi trường thuận lợi
cho chúng phát
triển. Mà bản tính
con người vốn thích
làm những việc ác và
lòng người chứa đầy
sự thù hận và tham
sân. Tôi không đồng
ý như vậy.
Nhân loại xuất hiện
trên quả đất hiện
nay đã có từ hàng
trăm nghìn năm
trước. Tôi nghĩ rằng
trong khoảng thời
gian này nếu tâm con
người hoàn toàn độc
ác hung dữ thì dân
số trên thế giới đã
giảm sút. Nhưng trái
lại, mặc dù xảy ra
nhiều cuộc chiến
tranh, ngày nay dân
số toàn cầu đã tăng
lên rất nhiều. Điều
này chứng tỏ cho
chúng ta thấy rằng
lòng từ bi và tình
thương đã ngự trị
thắng thế trên thế
giới.
Tình thương đã mang
lại cho chúng ta
nhiều lợi ích tinh
thần và lành mạnh
thể xác. Điều rõ
ràng ai cũng thấy là
khi tâm mình an vui
sẽ giúp cơ thể chúng
ta khỏe mạnh. Sự
giận dữ, ưu phiền dễ
khiến con người sinh
ốm đau. Trái lại,
tâm thanh tịnh và an
lạc giúp chúng ta
tránh được nhiều
bệnh tật. Muốn có
hạnh phúc chân thật,
con người cần trải
lòng yêu thương tất
cả, không nuôi dưỡng
tâm ganh ghét, oán
thù ai. Chúng ta
không chỉ nhận thức
tình thương là đức
tính tốt, cao quý mà
nên thực hành phát
triển nó trong cuộc
sống hằng ngày.
Trước hết, chúng ta
cần hiểu rõ về ý
nghĩa đích thực của
tình thương. Tình
cảm yêu thương lắm
khi pha lẫn với dục
tình và sự tham đắm.
Chẳng hạn, cha mẹ
thương yêu con cái
là thứ tình cảm vị
kỷ đối với người
thân của mình, khác
hẳn với lòng từ bi
rộng lớn. Trong hôn
nhân, sự đắm say
tình dục giữa hai vợ
chồng hay tình yêu
cuồng nhiệt giữa đôi
trai gái hoàn toàn
không phải là thứ
tình thương đích
thực. Lòng thương
nặng tính chất đam
mê ái nhiểm này
khiến chúng ta
thường hay mù quáng
nghĩ tưởng rằng
người mà ta yêu
thương luôn có những
đức tính tốt, nhưng
đôi khi họ lại mang
nhiều thói hư tật
xấu.
Tình thương nhằm mục
đích ích kỷ, tình
thương ấy khó tồn
tại lâu dài và dễ
tan biến khi nó
không mang lại ích
lợi gì cho con
người. Cho nên tình
thương chân chính
không xây dựng trên
tình cảm so đo toan
tính lợi hại cho bản
thân mà hoàn toàn
đặt nền tảng trên
lòng vị tha quên
mình vì hạnh phúc
cho chúng sanh. Hẳn
nhiên phát triển
lòng từ bi rộng lớn
này không phải là
điều dễ dàng. Muốn
thành tựu, chúng ta
cần sáng suốt nhận
thức rõ các sự thực
sau đây:
Tất cả chúng ta dù
tốt hay xấu, giàu
nghèo sang hèn, đều
là con người như
nhau. Ai cũng mong
sống trong hạnh phúc
và không thích khổ
đau. Họ có quyền
khắc phục, chống lại
sự đau khổ để có
được hạnh phúc. Khi
bạn hiểu rằng mọi
người đều bình đẳng
trong ý muốn đi tìm
và có quyền đạt tới
hạnh phúc, tự nhiên
bạn thấy có thiện
cảm và gần gủi với
họ. Khi tâm bạn có
được tình thương
nhân loại phổ quát,
bạn sẽ thấy có trách
nhiệm cần giúp đỡ kẻ
khốn cùng vượt qua
những khó khăn của
họ.
Bạn làm việc cứu khổ
này với tâm bình
đẳng, không chọn lựa
và phân biệt kẻ thân
người sơ, thù hay
bạn, sang trọng hay
thấp hèn, khi chúng
ta biết rằng là con
người, họ có những
niềm vui và đau khổ
như chúng ta; cho
nên không thể có sự
kỳ thị, phân chia
giữa người này với
người kia mà chúng
ta cần có lòng từ bi
thương xót cứu độ
tất cả.
Muốn thành công
trong việc phát
triển lòng từ bi,
chúng ta cần phải
trải qua một thời
gian dài kiên nhẫn
tu tập. Khi chúng ta
còn nghĩ đến bản ngả
nhỏ nhen, cái “Ta”
tham lam ích kỷ, đam
mê thú vui trần tục,
không dám hy sinh
quyền lợi cá nhân
cho hạnh phúc của kẻ
khác thì rất khó để
thực hành tình
thương rộng lớn này.
Mặc dù không dễ làm
ngay tức khắc, điều
đó không có nghĩa là
chúng ta không thể
bắt đầu luyện tập từ
từ để dẫn đến kết
quả được.
CHÚNG TA KHỞI SỰ
THỰC TẬP NHƯ THẾ
NÀO?
Trước hết chúng ta
cần diệt trừ những
trở ngại lớn lao cho
sự phát triển lòng
từ bi là tâm oán thù
và sân hận. Đây là
hai ác tính độc hại
nhất thường nằm sẵn
trong tâm mọi người,
nhưng chúng ta có
thể kiểm soát chúng.
Muốn chế ngự tâm sân
hận, chúng ta không
những chỉ cần có
lòng từ bi mà còn
phải có trí tuệ và
hạnh nhẫn nhục.
Chúng là những
phương thuốc hữu
hiệu nhất có thể
chửa trị, đoạn diệt
lòng sân hận nơi tâm
chúng ta. Nhưng rất
tiếc, nhiều người đã
nhận thức sai lầm
cho rằng thực hiện
các đức tánh trên là
dấu hiệu của yếu hèn
và nhu nhược. Trái
lại, tôi vẫn tin
nhẫn nhục là điều
rất khó làm, đòi hỏi
nơi hành giả một ý
chí dũng mảnh. Bản
chất của lòng từ bi
mặc dù là hiền lành
mềm mỏng và dịu
dàng, nhưng nó cũng
là một sức mạnh.
Thêm nữa, thiếu nhẫn
nhục con người sẽ
sống trong tình
trạng lo âu và bất
hạnh. Do đó, khi
phát khởi tâm sân
hận, theo tôi, là
dấu hiệu của sự yếu
kém. Cho nên khi gặp
chuyện bất hòa, xung
đột với ai, bạn nên
cố gắng kiềm chế sự
nóng giận, hết sức
bình tĩnh, giải
quyết vấn đề với
lòng từ bi để tránh
sự đổ vở. Ngay
trường hợp kẻ có tâm
xấu ác muốn làm hại
bạn cũng sẽ không
thành công mà kết
quả là họ tự chuốc
lấy sự thất bại mà
thôi. Cho nên muốn
diệt trừ tánh vị kỷ,
đố kỵ, chúng ta cần
phải thực hiện lòng
từ bi để giúp cho
người khác tránh
được sự đau khổ do
hậu quả gây nên bởi
việc làm sân hận của
họ. Do đó, nhờ biết
thực hành hạnh nhẫn
nhục mà chúng ta
tránh được sự lo âu,
phiền não; có được
sự an lạc và hạnh
phúc.
BẠN VÀ THÙ
Nếu chúng ta chỉ
nghĩ đến lòng từ bi
không thôi thì chưa
đủ, mà chúng ta cần
mong gặp hoàn cảnh
thuận lợi để thực
hiện, phát triển
tình thương rộng lớn
đó. Và ai là người
sẽ giúp chúng ta tạo
cơ hội ấy? Không
phải bạn mà là kẻ
thù của chúng ta.
Chính họ là những
người đã gây khó
khăn nhiều nhất cho
chúng ta. Do đó, nếu
muốn học hỏi, thực
hành hạnh từ bi,
chúng ta nên xem họ
như những người bạn
và là thầy của chúng
ta. Muốn trải tình
thương rộng lớn đến
mọi chúng sanh,
chúng ta nên thực
hành đức tánh khoan
dung, từ bi và hỷ
xả; do đó, chúng ta
cần đến các kẻ thù.
Bởi vậy chúng ta hãy
cảm ơn những kẻ thù
vì họ đã giúp chúng
ta giữ được cái tâm
thanh tịnh an lạc.
Và trong nhiều
trường hợp, cá nhân
cũng như tập thể,
khi chúng ta thay
đổi hoàn cảnh sinh
sống, kẻ thù có thể
trở thành bạn.
Cho nên tánh nóng
giận và lòng sân hận
luôn luôn là những
ác tính độc hại, và
trừ khi chúng ta
điều phục làm chủ
được cái tâm của
mình để diệt trừ,
còn không thì chúng
sẽ tiếp tục gây
phiền não và ngăn
chận mọi nổ lực tu
tập mang lại sự an
lạc cho chúng ta.
Bởi vậy, sự giận dữ
và lòng sân hận
chính là kẻ thù của
chúng ta. Chúng là
những ác tính chúng
ta cần khắc phục và
loại bỏ, không chỉ
nhất thời, mà phải
thường xuyên liên
tục trong suốt cả
cuộc đời của chúng
ta.
Hẳn nhiên là tất cả
chúng ta ai cũng
muốn có nhiều bạn.
Và tôi thường hay
nói đùa rằng nếu bạn
ích kỷ muốn thủ lợi
riêng cho mình thì
bạn nên có lòng vị
tha. Bạn hãy thương
yêu kẻ khác, phục vụ
và giúp đỡ cho họ.
Bạn cần giao hảo,
vui cười và kết thân
với mọi người. Được
vậy thì khi bạn gặp
khó khăn, bạn sẽ có
người giúp đỡ. Trái
lại, nếu chúng ta
không bao giờ nghĩ
đến hạnh phúc của kẻ
khác thì về lâu dài,
chúng ta sẽ bị mất
mát và thua lổ.
Không bao giờ những
sự cải vả, giận dữ,
tranh chấp và đố kỵ
có thể mang lại tình
bạn thân hữu giữa
con người. Mà chỉ có
lòng khoan dung, tha
thứ và hỷ xả mới
giúp chúng ta kết
thân, gần gủi và
thương yêu nhau.
Trong xã hội vật
chất ngày nay, nếu
chúng ta có tiền và
quyền lực, chúng ta
sẽ có nhiều bạn.
Nhưng chúng không
phải là bạn chân
thật mà là bạn của
tiền bạc và thế lực
của chúng ta. Khi
chúng ta nghèo khổ,
mất hết địa vị uy
quyền, những người
bạn đó sẽ bỏ rơi
chúng ta. Trong cuộc
sống, nếu không có
biến cố hay tai nạn
gì xảy ra, con người
thường nghĩ rằng
mình có thể tự lo
được, không cần đến
ai; nhưng khi hữu sự
gặp khó khăn, thiếu
thốn hay bệnh tật,
con người cảm thấy
cô đơn và cần phải
nhờ đến sự giúp đỡ
của kẻ khác. Do đó,
để chuẩn bị cho giờ
phút lâm nguy ngặt
nghèo sẽ có người
chăm sóc giúp đỡ cho
mình thì ngay hôm
nay, chúng ta nên
kết bạn thân, đối xử
tốt và có lòng vị
tha, cứu giúp mọi
người.
Đôi lúc, người ta
cười chế nhạo khi
nghe tôi nói tôi
muốn có nhiều bạn
thân hơn, và tôi yêu
nụ cười của thiên
hạ. Cho nên tôi phải
biết nghệ thuật sống
cách nào để có thêm
bạn bớt thù và làm
sao tôi có thể giữ
mãi nụ cười trên môi
khi tiếp xúc với mọi
người, đặc biệt là
nụ cười hỷ xả của
tình thương. Trong
cuộc sống giao tiếp
hằng ngày, chúng ta
bắt gặp nhiều nụ
cười khác nhau của
thiên hạ: có nụ cười
chua chát, giả dối
hay xả giao. Đôi khi
nụ cười bày tỏ sự
bất mãn, gây nên
nghi ngờ hay sợ hãi
cho kẻ khác. Tuy
nhiên cũng có những
nụ cười mang lại
niềm vui của sự an
lạc và giải thoát:
đó là nụ cười từ bi
hỷ xả của chư Phật
và Bồ Tát. Đây là
những nụ cười mà
chúng ta nên cố gắng
thực hiện để mang
lại hạnh phúc cho
mọi người.
TÌNH THƯƠNG VÀ THẾ
GIỚI
Vì chúng ta cần chia
xẻ tình thương với
tất cả mọi người,
cho nên bất cứ ai
chúng ta gặp, dù
trong hoàn cảnh nào
chúng ta đều xem như
những bậc cha mẹ và
anh chị hay em của
chúng ta. Chúng ta
không quan tâm về
khuôn mặt của họ là
mới hay củ; lạ hay
quen, họ mặc y phục
như thế nào, đẹp
hoặc xấu, rẻ hay đắc
tiền; và tánh tình
của họ ra sao, hiền
lành hay dữ tợn,
chúng ta vẫn thấy
không có gì sai khác
giữa họ và chúng ta.
Thật là điều sai lầm
khi chúng ta có óc
kỳ thị, phân biệt
giữa chúng ta với
mọi người; hoặc giữa
người này với người
kia, vì như đức Phật
đã dạy rằng tất cả
mọi người chúng ta
đều có Phật tánh,
hay khả năng thành
Phật giống nhau.
Sau hết, toàn thể
nhân loại là một và
quả đất nhỏ chúng ta
đang sống là ngôi
nhà chung của chúng
ta. Nếu chúng ta
muốn bảo vệ căn nhà
nhân loại này, mỗi
chúng ta cần thực
hiện tình yêu thương
con người trên toàn
thế giới. Được vậy,
chúng ta mới có thể
diệt trừ hết lòng
tham, tánh vị kỷ nơi
con người, nguồn gốc
gây ra mọi khổ đau
cho nhân loại qua
những cuộc xung đột,
xâm lăng và chiến
tranh vì quyền lợi
của con người. Nếu
các bạn có một tấm
lòng thành thực và
rộng mở, chẳng bao
giờ gây oán thù với
ai thì tâm bạn sẽ
bình an không lo sợ
bất cứ người nào làm
hại đến mình.
Tôi tin rằng mọi
người sống trong xã
hội, cho dù ở phạm
vi gia đình, bộ tộc,
quốc gia hay quốc
tế, chìa khóa hay bí
quyết mang lại cho
thế giới con người
có đời sống tốt đẹp,
an lạc và hạnh phúc
hơn hiện nay, là sự
áp dụng, thực hành
và phát triển của
tình thương. Chúng
ta không cần phải
theo một tôn giáo, ý
thức hệ hay chủ
thuyết chính trị
nào; điều căn bản là
chúng ta nên tu tập
và thực hành các
tánh thiện nơi mỗi
con người chúng ta.
Tôi thường cố gắng
đối xử với bất cứ
người nào tôi mới
gặp họ lần đầu tiên
đều giống như một
người bạn cũ tâm
tình thân quen. Điều
này đã mang lại cho
tôi một nguồn hạnh
phúc vô biên. Đó là
sự thực hành đức
tánh từ bi hỷ xả của
đức Phật.
|