PHẬT
GIÁO
TRUYỀN
BÁ
TỪ
ĐÔNG
QUA
TÂY
PHƯƠNG
Nguyên
tác:
Đức
Đạt
Lai
Lạt
Ma
Chuyển
ngữ:
H.T.
Thích
Trí
Chơn
Trích
từ
sách
“Kindness,
Clarity
and
Insight”
Kính
thưa
quý
vị,
Chúng
tôi
rất
hân
hạnh
được
gặp
gỡ
để
hầu
chuyện
với
quý
vị
hôm
nay
tại
nơi
đây,
vì
mỗi
người
chúng
ta
đang
đi
tìm
hiểu
về
giá
trị
và ý
nghĩa
đích
thực
của
sự
sống.
Vài
hôm
trước
nhiều
lần
tôi
đã
nói
rằng
cùng
với
những
tiến
bộ
vật
chất,
sự
phát
triển
đời
sống
tinh
thần
và
nội
tâm
của
con
người
cũng
rất
cần
thiết
và
hữu
ích.
Ngay
các
bạn
cũng
nhận
thấy
rằng
một
người
có ý
chí
vững
mạnh,
khi
gặp
khó
khăn
họ
dể
dàng
khắc
phục
vượt
qua.
Trong
trường
hợp
của
đất
nước
Tây
Tạng
và
kinh
nghiệm
chính
bản
thân,
tôi
biết
rằng
điều
ấy
là
đúng
sự
thật.
Người
nào
trong
vai
trò
lãnh
đạo
với
những
trách
nhiệm
nặng
nề
như
tôi
hiện
nay
mà
gặp
phải
nhiều
vấn
đề
khó
khăn
rắc
rối
như
vậy,
chắc
chẳn
tinh
thần
của
họ
khó
tránh
khỏi
bị
khủng
hoảng
và
lo
âu.
Nhưng
quý
vị
hãy
nhìn
kỹ
nét
mặt
của
tôi
lúc
nào
cũng
bình
thản,
an
lành
và
tự
tại.
Hẳn
nhiên
chúng
tôi
nhận
thức
biết
rõ
vấn
đề
của
quê
hương
chúng
tôi
là
trầm
trọng
và
nghiệt
ngã
nhưng
chúng
tôi
đành
phải
chấp
nhận
vận
mệnh
không
may
đó
để
cố
gắng
khắc
phục
vượt
qua.
Nhờ
tinh
thần
cương
quyết
dũng
mãnh,
rõ
ràng
đã
ảnh
hưởng
và
giúp
tâm
chúng
tôi
có
đủ
nghị
lực
để
đối
phó
với
các
vấn
đề
khó
khăn.
Theo
Phật
giáo
vì
mọi
người
đều
có
khả
năng
thành
Phật
giống
nhau
cho
nên
khi
thực
hành
lời
Phật
dạy,
thì
chúng
ta
sẽ
gặt
hái
được
nhiều
lợi
ích
thiết
thực.
Không
cần
chờ
hưởng
phước
báu
ở
kiếp
sau,
mà
nếu
chúng
ta
có
lòng
thương
cứu
giúp
mọi
người
thì
ngay
trong
đời
này,
chúng
ta
sẽ
cảm
thấy
được
nhiều
hạnh
phúc
và
an
lạc.
Mặc
dù
tâm
đại
bi
của
chư
Bồ
Tát
căn
bản
thường
được
giải
thích
trong
các
kinh
điển
đại
thừa,
nhưng
ngoài
ra,
chúng
ta
thấy
toàn
bộ
tư
tưởng
Phật
giáo
lúc
nào
cũng
xây
dựng
trên
nền
tảng
của
lòng
từ
bi
này.
Tất
cả
những
lời
Phật
dạy
có
thể
diễn
đạt
theo
hai
câu:
theo
tinh
thần
của
giáo
lý
Đại
Thừa
thì
“Các
bạn
nên
cứu
giúp
mọi
người”
và
Nguyên
Thỉ
hay
Tiểu
thừa
là
“Nếu
không
có
thể
thì
quý
vị
đừng
gây
tổn
hại
cho
bất
cứ
ai”.
Nó
đề
cao
tinh
thần
đạo
đức
là
khuyên
chúng
ta
nên
chấm
dứt
các
hành
động
làm
đau
khổ
mọi
kẻ
khác.
Cả
hai
lời
dạy
vừa
kể
được
xây
dựng
trên
tư
tưởng
của
tình
thương
và
lòng
từ
bi.
Nếu
thực
hành,
trước
hết
chúng
ta
nên
kiểm
soát
ngăn
ngừa
chính
mình
không
gây
các
hành
động
ác
làm
hại
chúng
sanh
được
càng
nhiều
càng
tốt.
Sau
đó,
khi
chúng
ta
đã
phát
triển
được
một
vài
tánh
tốt,
chúng
ta
bắt
đầu
nhắm
đến
mục
đích
giúp
đỡ
kẻ
khác.
Ban
đầu,
đôi
lúc
chúng
ta
cần
sự
yên
tĩnh
sống
cách
biệt
mọi
người
để
tu
tập,
nhưng
sau
khi
đã
đạt
kết
quả
làm
chủ
được
nội
tâm,
chúng
ta
nên
tiếp
xúc,
dấn
thân
phục
vụ
cho
xã
hội
con
người
trong
mọi
lãnh
vực
như
y
tế,
giáo
dục
và
chính
trị
v..v…
Có
một
số
người
tự
nhận
là
Phật
tử
thường
hay
phô
trương
sự
tu
hành
của mình
qua
hình
thức
mặc
một
chiếc
áo
đặc
biệt
khác
lạ
hay
áp
dụng
một
phương
thức
tu
hành
lập
dị
và
đôi
khi
thích
sống
ẩn
dật
xa
rời
quần
chúng.
Hành
động
như
vậy
là
sai
lầm.
Trong
kinh
đức
Phật
dạy
“Muốn
có
an
lạc,
con
người
cần
sửa
ở
nội
tâm
chứ
không
phải
thay
đổi
hình
thức
bên
ngoài”.
Điều
đó
rất
quan
trọng.
Vì
mục
đích
chính
của
sự
thực
hành
theo
Phật
giáo
đại
thừa
là
phục
vụ
cho
mọi
chúng
sanh;
do
đó,
chúng
ta
không
thể
tự
mình
sống
tách
rời
xã
hội.
Trái
lại
để
cứu
giúp
mọi
người
chúng
ta
phải
sống
trong
cuộc
đời.
Đây
là
điều
thiết
yếu
thứ
nhất.
Thứ
hai,
đặc
biệt
theo
Phật
giáo
là
khi
thực
hành
chúng
ta
cần
sử
dụng
cả
khối
óc
lẫn
con
tim.
Về
mặt
đạo
đức,
chúng
ta
nên
có
lòng
từ
bi,
cùng
lúc
chúng
ta
cũng
phải
có
trí
tuệ.
Cho
nên
sự
kết
hợp
giữa
từ
bi
và
trí
tuệ
rất
cần
thiết.
Thiếu
trí
tuệ
các
bạn
khó
có
thể
thành
tựu
trong
việc
thấu
hiểu
sâu
xa
Phật
pháp.
Đây
là
điều
căn
bản.
Ngoài
ra
chúng
ta
cũng
cần
có
sự
phối
hợp
giữa
văn
(nghe
biết)
tư
(suy
nghĩ)
và
tu
(thực
hành).
Đaị
sư
Tây
Tạng
Drom-Don
(1004-1064)
đã
nói
“Khi
tôi
lắng
nghe,
tôi
cũng
cố
gắng
suy
nghĩ
và
thiền
định.
Khi
tôi
suy
nghĩ,
tôi
càng
lắng
nghe
và
thiền
định
hơn.
Khi
tôi
thiền
quán
tôi
vẫn
tiếp
tục
lắng
nghe
và
suy
tưởng”.
Ngài
bảo
như
vậy
là
“Tôi
đã
giữ
được
sự
quân
bình
giữa
sự
nghe
biết
(văn),
suy
nghĩ
(tư)
và
thực
hành
(tu)”.
Khi
lắng
nghe,
điều
quan
trọng
là
tâm
của
quý
vị
phải
chú
ý
suy
nghĩ
đến
những
điều
mà
chúng
ta
đã
nghe.
Việc
học
hỏi
những
lời
dạy
trong
tôn
giáo
không
giống
như
sự
tìm
hiểu
về
các
biến
cố
của
lịch
sử.
Mà
hành
giả
cần
phải
sử
dụng
đến
trí
óc,
chú
tâm
nghiên
cứu
các
điều
răn
dạy
của
đạo
giáo.
Kinh
Phật
dạy
rằng
sự
tu
tập
của
chúng
ta
giống
như
tấm
gương.
Các
hành
động,
nơi
thân
miệng
và ý
của
quý
vị
chẳng
khác
cái
mặt
được
soi
hiện
ra
trên
tấm
gương
đó,
nhờ
vậy
mà
chúng
ta
tìm
thấy
các
điều
sai
quấy
lỗi
lầm
của
mình
để
sửa
đổi.
Lúc
đang
học
hỏi
sự
thực
hành,
chúng
ta
cần
áp
dụng
nó
trong
đời
sống
tu
tập
của
chính
mình.
Tôi
xin
kể
quý
vị
nghe
câu
chuyện
sau
đây:
Ngày
xưa
khi
đạo
sư
Tây
Tạng
Ga-Dam-Ba
đang
nghiên
cứu
về
giới
luật.
Ngài
đọc
thấy
đức
Phật
dạy
chư
Tăng
không
nên
dùng
tọa
cụ
làm
bằng
da
thú
vật.
Từ
đó,
ngài
đem
cất
tấm
da
gấu
không
ngồi
trên
đó
nữa.
Ngày
nọ,
ngài
lại
đọc
thấy
trong
luật
đức
Phật
cho
phép
vào
mùa
đông
lạnh
lẽo,
hoặc
khi
đau
ốm
bệnh
tật,
các
tỳ
kheo
có
thể
dùng
tọa
cụ
bằng
da
được;
tức
khắc
ngài
liền
lấy
nó
ra
lại
để
ngồi.
Như
vậy
tôn
sư
Ga-Dam-Ba
thực
tế
là
biết
áp
dụng
các
giới
luật
ngài
đã
học.
Cho
nên,
muốn
thu
được
nhiều
kết
quả
tốt
trong
việc
tu
tập,
chúng
ta
nên
cố
gắng
ứng
dụng
các
điều
mình
đã
học
vào
thực
hành.
Điều
thứ
ba,
tôi
mong
rằng
quý
vị
đừng
kỳ
vọng
quá
nhiều.
Chúng
ta
đang
sống
trong
thời
đại
của
máy
vi
tính
và
điện
toán
cho
nên
các
bạn
có
thể
lầm
tưởng
nghĩ
rằng
sự
tu
tập
cải
đổi
nội
tâm
cũng
giống
như
bộ
máy
tự
động,
chỉ
cần
bấm
nút
một
cái
là
mọi
vật
đều
thay
đổi.
Nó
đâu
phải
như
vậy.
Trái
lại
muốn
điều
phục
được
tâm
con
người
chẳng
phải
là
việc
dể
dàng
mà
cần
có
thời
gian.
Về
khoa
học
kỷ
thuật,
nhất
là
chinh
phục
ngoại
giới,
không
phải
chỉ
trong
một
thời
gian
ngắn
con
người
có
thể
đạt
được
kết
quả
vĩ
đại
là
phóng
phi
thuyền
lên
các
hành
tinh
xa
xôi
như
hiện
nay,
mà
phải
mất
hàng
trăm
năm
nghiên
cứu
qua
nhiều
thế
hệ,
thế
hệ
hiện
đại
tiến
bộ
hơn
nhờ
vào
thế
hệ
trước.
Tuy
nhiên
sự
thăng
hoa
tinh
thần,
phát
triển
đời
sống
tâm
linh
đạo
đức
thì
rất
khó
khăn,
bởi
lẽ
việc
tu
tập
cá
nhân
không
thể
chuyển
tiếp
từ
thế
hệ
này
qua
thế
hệ
khác
được.
Cuộc
sống
và
hành
động
của
bạn
trong
đời
trước
sẽ
ảnh
hưởng
nhiều
đến
kiếp
này
và
nghiệp
gây
ra
trong
hiện
tại
của
mình
là
nhân
tạo
ra
quả
cho
đời
sau.
Cho
nên
việc
làm
ác
hay
thiện
của
người
này
không
thể
truyền
lại
cho
kẻ
khác.
Tất
cả
mọi
việc
tu
tập
hành
động
thiện
ác,
hạnh
phúc
hay
đau
khổ
đều
tùy
thuộc
nơi
bạn
và
cần
có
thời
gian.
Tôi
gặp
nhiều
Phật
tử
Tây
Phương
lúc
đầu
rất
hăng
hái
tinh
tấn
tu
tập
nhưng
sau
vài
năm
họ
sanh
tâm
biếng
nhác
giải
đải
và
đôi
khi
hoàn
toàn
không
muốn
thực
hành
gì
nữa
hết.
Lý
do
là
vì
ngay
từ
đầu
họ
nôn
nóng
muốn
thấy
có
kết
quả
tu
học
liền.
Nhưng
theo
lời
dạy
trong
cuốn
“Bồ
Tát
Đạo
Hành”
của
ngài
Tịch
Thiên
(Shantideva)
thì
hành
giả
cần
phải
tập
hạnh
nhẫn
nhục
hoặc
có
lòng
khoan
dung.
Bạn
không
chỉ
rộng
lượng
đối
với
kẻ
thù
mà
còn
phải
hy
sinh
chịu
đựng
với
quyết
tâm
để
tránh
khỏi
rơi
vào
tình
trạng
biếng
nhác
và
chán
nản.
Bạn
cần
phải
kiên
trì
tập
hạnh
nhẫn
nhục.
Điều
này
rất
quan
trọng.
Hãy
lấy
trường
hợp
của
tôi
để
làm
ví
dụ.
Tôi
sinh
ra
trong
một
gia
đình
tin
Phật
tại
một
xứ
sở
mà
toàn
dân
chúng
hầu
hết
đều
theo
Phật
giáo,
mặc
dù
cũng
có
nhiều
người
theo
Thiên
chúa,
Hồi
giáo
và
đạo
Bon,
là
tín
ngưỡng
cổ
truyền
của
Tây
Tạng.
Tôi
được
học
hỏi
Phật
pháp
bằng
tiếng
mẹ
đẻ
và
có
duyên
vào
chùa
tu
rất
sớm,
ngay
từ
lúc
còn
nhỏ.
Như
vậy
xét
về
phương
diện
thực
hành
giáo
lý,
thì
tôi
găp
nhiều
thuận
lợi
dể
dàng
hơn
các
bạn.
Vào
lúc
tuổi
tôi
độ
chừng
mười
lăm
hay
mười
sáu,
tôi
bắt
đầu
nổ
lực
siêng
năng
tu
tập
cho
mãi
đến
hôm
nay
bốn
mươi
bốn
tuổi.
Nhìn
lui
lại
những
năm
trước
đây
so
sánh
với
hiện
tại,
tôi
nhận
thấy
tôi
đã
tiến
bộ
khá
nhiều
trên
con
đường
tu
tập.
Cho
nên
sự
kiên
trì
nhẫn
nại,
luôn
luôn
tinh
tấn
hành
trì
giới
luật
không
phút
nào
thối
tâm
giải
đải
là
điều
hết
sức
quan
trọng.
Các
bạn
nên
biết
sự
phát
triển
tu
tập
ở
nội
tâm
cần
có
thời
gian
và
diển
tiến
từ
từ.
Quý
vị
có
thể
tự
nghĩ
“Hôm
nay
tâm
mình
có
được
một
chút
thanh
tịnh,
và
an
vui
trong
lòng”.
Nếu
so
sánh
với
thời
gian
năm,
mười
hay
mười
lăm
năm
về
trước
các
bạn
nhận
thấy
rằng
mình
đã
có
đôi
phần
tiến
bộ
trong
sự
tu
tập.
Cho
nên
bạn
hãy
thử
so
sánh
tâm
niệm
của
mình
không
phải
chỉ
với
ngày
hôm
nay
và
hôm
qua,
hoặc
tuần
trước
hay
tháng
rồi;
cũng
không
phải
năm
ngoái,
nhưng
mà
năm
năm
trước
đây
rồi
bạn
mới
thấy
rõ
là
nội
tâm
mình
có
phần
nào
phát
triển
trong
sự
tu
luyện.
Do
đó,
muốn
đạt
kết
quả
tốt,
tiến
bộ
trong
việc
tu
hành
thì
chúng
ta
cần
tinh
tấn,
thường
xuyên
cố
gắng
mỗi
ngày
trong
sự
hành
trì
tu
tập.
Đôi
lúc
người
ta
hỏi
tôi
Phật
Giáo,
một
nền
giáo
lý
cổ
thời
truyền
vào
từ
phương
Đông
chẳng
rõ
nó
có
thích
hợp
với
dân
chúng
Tây
Phương
không?
Tôi
đã
trả
lời
rằng
mục
đích
căn
bản
của
các
tôn
giáo
là
nhằm
giải
quyết
những
vấn
đề
khổ
đau
của
nhân
loại.
Là
con
người,
bất
luận
ở
Đông
hay
Tây
Phương,
da
trắng,
đen
vàng
hoặc
đỏ,
thì
tất
cả
đều
có
những
sự
khổ
sanh,
già,
bệnh,
chết
giống
nhau.
Chừng
nào
còn
những
nổi
khổ
đau
căn
bản
này,
và
con
người
còn
cần
đến
tôn
giáo
để
cứu
khổ
thì
chúng
ta
khỏi
phải
nêu
câu
hỏi
là
Phật
giáo
du
nhập
Tây
Phương
có
thích
hợp
hay
không?
Một
vấn
đề
khác
liên
quan
đến
đời
sống
tinh
thần.
Có
người
thích
món
ăn
này,
kẻ
nọ
lại
chuộng
thức
ăn
khác.
Tương
tự
như
vậy,
vài
cá
nhân
nghĩ
nên
theo
tôn
giáo
này
tốt
và
lợi
ích
hơn,
có
kẻ
lại
chọn
theo
đạo
khác
cao
siêu,
thực
tế
và
tiến
bộ
hơn.
Do
đó
mà
trong
xã
hội
chúng
ta
ngày
nay
con
người
cần
đến
nhiều
tôn
giáo
khác
nhau
và
hẳn
nhiên
trong
số
đông
người
Tây
Phương
cũng
sẽ
có
người
hâm
mộ
Phật
giáo
vì
sự
lợi
ích
thiết
thực
của
nó.
Khi
chúng
tôi
nói
đến
điều
tinh
túy
và
cốt
lõi
của
tôn
giáo
thì
khỏi
cần
nêu
câu
hỏi
thích
hợp
hay
không,
một
khi
giáo
lý
căn
bản
của
đạo
giáo
không
thể
thay
đổi
được.
Một
nhà
sư
Miến
Điện
theo
Phật
giáo
Nam
Tông
tôi
gặp
gần
đây
tại
Châu
Âu
và
qua
nếp
sống
tu
hành
thích
nghi
của
ông
ở
đây,
tôi
nhận
thấy
chúng
ta
cần
phân
biệt
giữa
di
sản
văn
hóa
của
quốc
gia
địa
phương
với
những
điều
căn
bản
của
Phật
giáo.
Tôi
muốn
nói
đến
sự
khác
biệt
giữa
những
lời
dạy
của
đức
Phật
với
các
hình
thức,
lễ
nghi
bên
ngoài
của
Phật
giáo.
Tại
Ấn
Độ,
Tây
Tạng,
Trung
Hoa,
Nhật
Bản
hay
bất
kỳ ở
đâu,
giáo
lý
tinh
túy
của
đạo
Phật
vẫn
giống
nhau,
không
có
gì
thay
đổi;
nhưng
di
sản
văn
hóa
của
mỗi
quốc
gia
có
thể
khác
biệt.
Do
đó,
tại
Ấn
Độ,
Phật
giáo
hòa
nhập
với
nền
văn
hóa
Ấn
Độ,
ở
Tây
Tạng
thì
văn
hóa
Tây
Tạng
và
Nhật
Bản,
văn
hóa
Nhật
Bản
v..v..Theo
quan
điểm
này,
khi
Phật
giáo
được
truyền
vào
Châu
Âu,
nó
cũng
sẽ
hòa
nhập
với
nền
văn
hóa
của
các
nước
Tây
Phương.
Những
giáo
lý
căn
bản
của
Phật
giáo
sẽ
không
biến
thể
tại
bất
cứ
quốc
gia
nào
mà
nó
du
nhập
vào,
tuy
nhiên,
các
lễ
lược
và
nghi
thức
không
nhất
thiết
phải
duy
trì
cứng
ngắt
mà
chúng
có
thể
tùy
tiện
thay
đổi
để
cho
thích
hợp
với
hoàn
cảnh
mới.
Và
trong
môi
trường
đó,
chúng
sẽ
phải
cải
cách
như
thế
nào,
chúng
tôi,
khó
có
thể
biết.
Vấn
đề
này
chắc
cần
phải
có
thời
gian.
Lần
đầu
tiên
khi
Phật
Giáo
từ
Ấn
Độ
truyền
vào
Tây
Tạng
không
ai
có
thể
bảo
rằng
“Phật
giáo
được
du
nhập
vào
vùng
đất
mới
này, từ
nay
chúng
ta
nên
thực
hành
tu
tập
như
thế
này
hay
thế
kia”.
Không
ai
quyết
định
gì
được.
Nó
phát
triển
dần
dần,
và
qua
thời
gian
một
truyền
thống
Phật
giáo
mới
được
thành
hình.
Trường
hợp
ở
Tây
Phương
cũng
vậy,
tương
lai
một
nền
Phật
giáo
hòa
hợp
với
nếp
sống
văn
hóa
các
nước
Âu
Châu
sẽ
ra
đời.
Trong
bất
cứ
hoàn
cảnh
nào,
thế
hệ
hôm
nay
của
các
bạn,
những
người
đang
bắt
đầu
gieo
trồng
các
ý
tưởng
Phật
giáo
vào
những
quốc
gia
này
có
trách
nhiệm
duy
trì
phần
giáo
lý
căn
bản
và
tìm
cách
thích
nghi
nó
với
sinh
hoạt
của
xã
hội
mới.
Nhằm
thực
hiện
điều
này,
chúng
ta
cần
phải
sáng
suốt
để
tìm
hiểu.
Quý
vị
không
nên
có
tư
tưởng
cực
đoan
bảo
thủ
hay
quá
dể
dàng
cởi
mở
đều
không
tốt
mà
chúng
ta
nên
theo
con
đường
Trung
Đạo.
Trong
bất
cứ
môi
trường
nào,
điều
quan
trọng
là
chúng
ta
cần
giữ
thái
độ
trung
dung.
Ngay
cả
việc
tiêu
thụ
thức
ăn
hàng
ngày,
chúng
ta
cũng
tránh
tình
trạng
thái
quá
mà
phải
có
chừng
mực.
Thực
vậy,
ăn
nhiều
quá
sẽ
hại
bao
tử,
còn
ít
quá
sẽ
thiếu
dinh
dưỡng.
Cho
nên,
trong
cuộc
sống
thường
nhật
chúng
ta
cố
gắng
áp
dụng
con
đường
ở
giữa
nghĩa
là
không
ăn
uống
quá
sung
sướng
hay
quá
cực
khổ.
Cùng
thế
ấy,
chúng
ta
nên
có
nhận
thức
đầy
đủ
về
môi
trường
và
di
sản
văn
hóa
nơi
chúng
ta
đang
sống
để
biết
điều
gì
còn
giá
trị
hữu
ích
và
điều
gì
không
thích
hợp
đối
với
cuộc
sống
của
chúng
ta
hôm
nay.
Ví
dụ,
trường
hợp
văn
hóa
của
Tây
Tạng,
một
vài
phong
tục
tập
quán
thời
xưa
không
còn
thích
hợp
cho
ngày
mai.
Trong
hoàn
cảnh
mới,
các
tổ
chức
và
sinh
hoạt
của
xã
hội
hiện
nay
đã
thay
đổi;
do
đó
một
vài
nếp
sống
văn
hóa
có
thể
trở
nên
không
còn
cần
thiết
để
duy
trì.
Tương
tự
như
vậy,
tại
Hoa
Kỳ
và
Gia
Nã
Đại,
nếu
một
vài
khía
cạnh
của
nền
văn
hóa
cổ
thời
không
còn
phù
hợp
với
đời
sống
văn
minh
hiện
đại
thì
chúng
cần
phải
cải
đổi
và
chỉ
nên
duy
trì
các
phong
tục
tập
quán
nào
tốt
đẹp
và
hữu
ích,
Các
bạn
nên
cố
gắng
kết
hợp
nền
văn
hóa
đó
với
Phật
giáo.
Nếu
quý
vị
thực
tâm
muốn
tu
tập
theo
giáo
lý
đức
Phật
thì
điều
quan
trọng
nhất
là
sự
thực
hành.
Học
hỏi
Phật
pháp
và
dùng
nó
như
công
cụ
để
chỉ
trích
các
học
thuyết
hay
tôn
giáo
khác
là
sai
lầm.
Mục
đích
duy
nhất
của
tôn
giáo
là
điều
phục
chính
mình
chứ
không
phê
bình
chê
bai
kẻ
khác.
Tốt
hơn
nên
tự
chỉ
trích
chúng
ta.
Ta
tự
hỏi
đã
diệt
trừ
được
bớt
tánh
sân
hận
nơi
mình
chưa?
Ta
đã
dứt
bỏ
được
bao
nhiêu
phần
trăm
lòng
tham
và
các
tánh
xấu
như
đố
kỵ
ganh
ghét,
kiêu
căng,
ngã
mạn
nơi
tâm
mình?
Những
ác
tánh
này
chúng
ta
cần
phải
kiểm
soát
mỗi
ngày
với
sự
hiểu
biết
Phật
pháp
của
chúng
ta.
Quý
vị
đã
nghe
rõ
chưa?
Là
Phật
tử,
khi
thực
hành
giáo
lý
đức
Phật,
chúng
ta
nên
kính
trọng
các
tôn
giáo
khác
như
Thiên
Chúa,
Tin
Lành,
Do
Thái
và
Hồi
Giáo
v..v..
Chúng
ta
cũng
hoan
hỷ
công
nhận
và
tán
dương
sự
đóng
góp
của
những
đạo
giáo
đó
qua
nhiều
thế
kỷ
cho
xã
hội
con
người
và
hiện
tại.
Chúng
ta
cần
nổ
lực
trong
cố
gắng
chung
để
phục
vụ
cho
nhân
loại.
Sự
tôn
kính
với
tấm
lòng
cởi
mở
và
khoan
dung
đối
với
các
tín
ngưỡng
khác
là
điều
thiết
yếu
mà
những
người
Phật
tử
mới
như
chúng
ta
cần
nên
ghi
nhớ.
Phật
giáo
có
nhiều
tông
phái
và
pháp
môn
tu
hành
khác
nhau.
Người
Phật
tử
chân
chính
không
nên
có ý
nghĩ
đề
cao
giáo
phái
này
và
kích
bác
giáo
phái
nọ,
hoặc
khen
pháp
môn
tu
này
hay
hơn
pháp
môn
tu
kia
v..v..
Chủ
trương
bè
nhóm
và
chỉ
trích
giáo
lý,
hay
chê
bai
các
tông
phái
khác
là
điều
không
tốt,
gây
tai
hại
mà
chúng
ta
nên
tránh.
Điều
quan
trọng
nhất
là
sự
tu
tập
trong
cuộc
sống
hằng
ngày
rồi
từ
từ
các
bạn
sẽ
nhận
chân
giá
trị
của
Phật
giáo.
Học
hỏi
giáo
lý
không
chỉ
nhằm
đến
việc
mở
rộng
kiến
thức
mà
cốt
yếu
là
điều
phục,
phát
triển
sự
tu
tập
ở
nội
tâm.
Quý
vị
cố
gắng
thực
hiện
điều
ấy
vì
nó
là
một
phần
trong
đời
sống
của
chúng
ta.
Nếu
các
bạn
chỉ
biết
giữ
chặt
giáo
pháp
của
đức
Phật
trong
một
tòa
nhà
và
khi
quý
vị
rời
ngôi
nhà
không
còn
tu
tập
nữa
thì
các
bạn
cũng
không
gặt
hái
được
kết
quả
gì.
Tôi
mong
rằng
quý
đạo
hữu
cố
gắng
thực
hành
những
lời
Phật
dạy
với
tất
cả
sự
thành
tâm,
hầu
đóng
góp
nhiều
lợi
ích
tốt
đẹp
cho
xã
hội
Tây
Phương.
Đó
là
lời
cầu
nguyện
và
sự
mong
ước
của
tôi.
VẤN
ĐÁP
Hỏi:
Kính
thưa
ngài!
Làm
sao
con
người
có
thể
khắc
phục
được
tâm
bất
an
và
sợ
hãi?
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Cách
hay
nhất
là
trước
khi
làm
việc
gì,
chúng
ta
nên
nghĩ
đến
hậu
quả
của
nó.
Thông
thường
khi
gặp
một
việc
xấu,
chúng
ta
cho
đó
là
điều
rủi
và
lúc
việc
tốt
xảy
đến,
chúng
ta
nói
rằng
đó
là
điều
may.
Thực
ra
nếu
bảo
rằng
do
điều
rủi
với
may
thì
hoàn
toàn
không
đúng
mà
hành
động
của
chúng
ta
còn
chi
phối
bởi
luật
nhân
quả.
Tùy
theo
nhân
thiện
hay
ác
gây
ra
mà
chúng
ta
sẽ
gặp
điều
tốt
hay
xấu,
may
hoặc
rủi,
thành
công
hay
thất
bại.
Ngoài
ra
theo
Phật
giáo
còn
do
hành
động
hay
nghiệp
báo
của
chúng
ta
gây
ra
trong
quá
khứ.
Phương
cách
khác
để
diệt
trừ
tâm
lo
sợ
là
chúng
ta
tự
hỏi
người
đang
sợ
hãi
là
ai,
có
thực
không?
Ta
đang
ở
đâu?
Ta
là
ai?
Bản
chất
của
ta
là
gì?
Ngoài
cái
thân
xác
vật
lý
hay
thay
đổi
này
có
cái
Ta
thực
sự
không?
Suy
nghĩ
như
vậy
sẽ
giúp
tâm
bạn
bình
an
không
còn
lo
sợ
nữa.
Đôi
khi
do
tụng
niệm
thần
chú,
cầu
nguyện
Phật
gia
hộ,
nổi
lo
sợ
nơi
quý
vị
cũng
sẽ
tan
biến
đi.
Hỏi:
Tại
Hoa
Kỳ
thanh
niên
nam
nữ
tự
do
trong
việc
lập
gia
đình,
và
khi
mà
giá
trị
đạo
đức
thời
xưa
không
còn
được
tôn
trọng
nữa,
vậy
làm
cách
nào
để
sự
liên
hệ,
gần
gũi
giữa
hai
phái
nam
và
nữ
có
thể
giữ
đúng
theo
tinh
thần
của
Phật
giáo?
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Có
nhiều
trường
hợp
áp
dụng
khác
nhau.
Các
Tăng
Ni
theo
luật
Phật
chế
thì
không
được
lập
gia
đình.
Người
nào
không
thể
sống
độc
thân
có
thể
làm
cư
sĩ
tại
gia.
Hỏi:
Xin
Ngài
cho
biết
về
vấn
đề
tình
yêu
và
hôn
nhân.
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Tôi
không
biết
nhiều
để
nói.
Theo
tôi
trai
gái
yêu
nhau
là
việc
bình
thường,
tuy
nhiên
nếu
tiến
đến
hôn
nhân,
thành
lập
gia
đình
thì
nên
cẩn
thận,
đừng
hấp
tấp
phải
suy
nghĩ
kỹ
là
các
bạn
chắc
chắn
sẽ
ăn ở
trọn
đời
với
nhau
không.
Điều
đó
rất
quan
trọng,
vì
nếu
quý
vị
không
tìm
hiểu
thông
cảm
trước
và
vội
vàng
lấy
nhau
thì
sau
một
tháng
hay
một
năm
bắt
đầu
cải
cọ
gây
gỗ
sẽ
dẫn
đến
sự
đổ
vỡ
và
ly
dị.
Theo
luật
pháp,
vợ
chồng
có
thể
ly
dị,
nhưng
tôi
nghĩ
nếu
chưa
có
con
cái
thì
không
sao,
chứ
đã
có
con
thì
không
mấy
tốt
đẹp.
Cho
nên
đôi
nam
nữ
khi
kết
hôn
chỉ
nghĩ
đến
việc
yêu
thương
và
dục
tình
không
thôi
thì
chưa
đủ,
mà
các
bạn
còn
có
trách
nhiệm
luân
lý
đối
với
con
cái.
Nếu
cha
mẹ
ly
dị,
những
đứa
con
sẽ
đau
khổ,
không
phải
tạm
thời
mà
suốt
cả
cuộc
đời
của
chúng.
Đứa
con
sẽ
noi
gương
cha
mẹ.
Nếu
cha
mẹ
sống
hằng
ngày
luôn
luôn
bất
hòa
hay
tranh
chấp,
cải
cọ
thì
vô
tình
sẽ
gây
ảnh
hưởng
xấu
đến
những
đứa
con
trai
cũng
như
gái
sau
này.
Đây
là
một
thảm
họa.
Do
đó
tôi
khuyên
các
bạn,
muốn
có
một
cuộc
hôn
nhân
chân
chính,
không
nên
xúc
tiến
nhanh
chóng
mà
phải
thận
trọng.
Sau
một
thời
gian
hiểu
biết,
thông
cảm
rồi
mới
cưới
lấy
nhau
thực
sự.
Như
vậy
các
bạn
sẽ
có
hạnh
phúc
trong
hôn
nhân.
Gia
đình
các
bạn
hạnh
phúc
sẽ
mang
lại
sự
hạnh
phúc
cho
toàn
nhân
loại
thế
giới.
Hỏi:
Tôi
là
một
người
qúa
đam
mê
trần
tục
làm
sao
tôi
có
thể
tu
Thiền
được.
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Bạn
không
nên
chán
nãn.
Tất
cả
mọi
người
đều
có
khả
năng
như
nhau.
Bạn
nghĩ:
“Tôi
không
có
khả
năng”
là
hoàn
toàn
sai
lầm.
Bạn
tự
lừa
dối
mình.
Tất
cả
chúng
ta
ai
cũng
có
nghị
lực,
ý
chí,
tại
sao
bạn
lại
không?
Nếu
bạn
có
quyết
tâm,
bạn
có
thể
làm
bất
cứ
việc
gì.
Khi
cảm
thấy
chán
nản
bạn
nên
suy
nghĩ
thế
này:
“Tại
sao
Đức
Đạt
Lai
Lạt
Ma
ngài
có
thể
làm
bất
cứ
việc
gì,
rồi
thì
bạn
nỗ
lực
cố
gắng,
bạn
cũng
sẽ
thành
công
vậy.
Cho
nên
theo
Phật
giáo,
bạn
là
vị
thầy,
và
chủ
nhân
của
chính
mình.
Bạn
có
thể
thực
hiện
những
điều
bạn
muốn.
Hỏi:
Trong
việc
tu
tập,
vị
thầy
đóng
vai
trò
như
thế
nào?
Nên
cần
có
người
hướng
dẫn
không?
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Vâng,
tùy
theo
môn
học.
Giáo
lý
phổ
thông,
quý
vị
có
thể
tìm
đọc
qua
các
sách
Phật
pháp
cơ
bản
dể
hiểu
mà
không
cần
đến
thầy.
Trường
hợp
muốn
nghiên
cứu
thâm
nhập
kinh
tạng
Phật
giáo
nên
có
thầy
giải
thích
hướng
dẫn,
nếu
không
thì
các
bạn
không
thể
thấu
hiểu
được.
Hỏi:
Ngài
thường
khuyên
nên
có
lòng
từ
bi
giúp
đõ
mọi
người.
Nhưng
làm
sao
chúng
tôi
có
thể
thực
hiện
điều
đó ở
xã
hội
tây
phương?
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Nếu
muốn
làm
việc
thiện,
các
bạn
chỉ
cần
giúp
một
người
cũng
vẫn
được.
Quý
vị
có
nhiều
cơ
hội
để
giúp
đỡ
những
kẻ
khác
trong
các
lãnh
vực
như
giáo
dục,
tại
trường
học,
công
sở
v..v..
Một
số
linh
mục
và
nữ
tu
Thiên
Chúa
giáo
đã
thực
hiện
nhiều
công
tác
từ
thiện
xã
hội
mà
tôi
rất
thán
phục.
Người
Phật
tử
chúng
ta
nên
bắt
chước
họ.
Do
đó
tôi
nghĩ
trong
lãnh
vực
giáo
dục
và y
tế
các
bạn
có
thể
trực
tiếp
tham
gia
giúp
đỡ
mọi
người
được.
Ngay
cả
khi
làm
việc
tại
hảng
xưởng
hay
công
sở,
tuy
không
trực
tiếp
giúp
đỡ
người
khác,
nhưng
gián
tiếp
quý
vị
đã
đóng
góp
cho
xã
hội.
Mặc
dù
các
bạn
làm
được
hảng
trả
lương,
nhưng
phần
nào
quý
vị
cũng
đã
giúp
cho
mọi
người.
Do
đó,
khi
làm
việc
các
bạn
nên
suy
nghĩ
thế
này:
“Công
việc
tôi
đang
làm
đây
nhằm
giúp
đỡ
những
kẻ
khác”.
Trường
hợp
các
bạn
đang
làm
súng,
đúc
đạn
mà
quý
vị
vẫn
nghĩ
rằng
“Tôi
đang
làm
việc
này
để
giúp
đỡ
mọi
người”
thì
cũng
hơi
khó,
và
có
vẽ
đạo
đức
giả,
phải
không?
Hỏi:
Con
người
có
thể
đạt
được
sự
giác
ngộ
giải
thoát
mà
không
cần
lìa
bỏ
xa
lánh
cuộc
đời?
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Chắc
chắn
được.
Từ
bỏ
thế
gian
có
nghĩa
chúng
ta
nên
xa
lánh
mọi
thú
vui
dục
lạc
của
trần
tục,
chứ
không
phải
là
sống
biệt
lập
tách
rời
cuộc
đời.
Mục
đích
chính
của
Phật
giáo
là
phục
vụ
cứu
độ
chúng
sanh.
Muốn
giúp
đỡ
mọi
người,
chúng
ta
cần
phải
có
mặt
trong
xã
hội,
chứ
không
nên
tự
mình
sống
lìa
xa
quay
lưng
với
quần
chúng.
Hỏi:
Thưa
Ngài!
Ngài
đã
có
dịp
đi
thuyết
giảng
viếng
thăm
nhiều
nơi,
ngài
có
cảm
tưởng
thế
nào
về
đất
nước
Hoa
Kỳ?
Đạt
Lai
Lạt
Ma:
Đây
là
một
quốc
gia
vĩ
đại.
Con
người
hoàn
toàn
tự
do
trong
sự
chọn
lựa
và
chấp
nhận
bất
cứ
tư
tưởng,
truyền
thống
hay
tôn
giáo
nào
mà
họ
ưa
thích
và
tôn
kính.
Điều
đó
rất
tốt.
Tôi
nhận
thấy
người
dân
Mỹ
có
tính
tình
ngay
thẳng
thành
thực
với
tâm
hồn
rộng
lượng
cởi
mở,
thích
giúp
đỡ
mọi
người.
Tôi
rất
ngưỡng
mộ
và
mến
yêu
đất
nước
này.