|
NHỮNG ÐÓNG GÓP TÂM LINH CHO
SỰ TIẾN BỘ XÃ HỘI
Nguyên tác:
Ðức Ðạt Lai Lạt Ma
Chuyển ngữ: HT.Thích Trí
Chơn
Trích tử cuốn sách:
“Universal
Responsibility and The Good
Heart”
Riêng sự tiến bộ
vật chất không đủ yếu tố để
thành đạt một xã hội lý
tưởng. Ngay tại những quốc
gia mà đời sống vật chất xã
hội bên ngoài mặc dù đã phát
triển đến trình độ rất cao,
nhiều vấn đề khổ đau tinh
thần vẫn tăng trưởng xảy ra,
gây nên những thử thách khó
khăn cho con người. Không
một nền dân chủ hay sự áp
bức ép buộc nào mang lại
hạnh phúc cho xã hội, bởi lẽ
điều này tùy thuộc vào sự tu
tập nội tâm của quần chúng.
Cho nên, sự phát
triển đời sống tâm linh phải
chung cùng và hòa hợp với sự
tiến bộ của sinh hoạt vật
chất là rất quan trọng. Sự
mở mang một xã hội lành mạnh
trong ý nghĩa quan tâm và
chăm sóc những kẻ khác là
điều cốt tử của xã hội. Sự
luyện tập các đức tính tốt,
tình thương và lòng từ bi
không nên giới hạn mà cần áp
dụng đến cả những tín đồ các
tôn giáo. Con người dù có
tín ngưỡng hay không, giá
trị của tấm lòng tốt và hay
giúp đỡ vẫn thường được
thiên hạ tán dương, do vậy
các thiện tánh này mọi người
cần nên thực hành.
Sự giận dữ và
căm thù không thể mang lại
tinh thần hòa hợp. Hành động
kiểm soát võ khí và giải trừ
quân bị khó đạt kết quả tốt
trong sự tranh chấp và lên
án kết tội lẫn nhau. Những
thái độ thù nghịch chỉ đổ
thêm dầu vào lửa. Trái lại,
nhờ sự thông cảm hiểu biết
và kính trọng lẫn nhau, từ
từ sẽ giúp cho tình hình
lắng dịu tránh khỏi phải đối
đầu xung đột. Chúng ta cần
thấy rõ điều mâu thuẫn
thường xảy ra giữa sự lợi
ích ngắn hạn và tai hại dài
hạn.
Bất luận chủng
tộc, tín ngưỡng, ý thức hệ,
liên minh chính trị (Ðông và
Tây) hay khối thị trường
kinh tế (Bắc và Nam) của bạn
như thế nào, vấn đề chủ yếu
và căn bản nhất của các dân
tộc là chia xẻ sự đồng nhất
thể của nhân loại, nghĩa là
mỗi cá nhân, già trẻ, giàu
nghèo, thông minh, ngu dốt,
nam hoặc nữ, tất cả đều là
con người. Cùng bản chất con
người, cho nên chúng ta có
chung khát vọng là muốn cuộc
đời hạnh phúc chứ không
thích khổ đau cũng như có
quyền căn bản được thụ hưởng
những điều ấy là vấn đề quan
trọng nhất.
Mọi phương tiện
để thành đạt sự an lạc này
như các chủ trương chính trị
và kinh tế, ý thức hệ hay
tôn giáo v.v.. là việc thứ
yếu. Chúng ta nên sử dụng
những tư tưởng trên cho mục
tiêu chính đáng đừng để các
phương tiện ấy biến thành
những trở ngại cho sự thành
đạt điều căn bản là phúc lợi
của xã hội.
Các chủ thuyết
tâm linh căn bản đều truyền
đạt một thông điệp chung là
giúp cho đời sống của nhân
loại được tốt đẹp hơn. Mặc
dù tư tưởng của chúng tán
đồng, chấp nhận những triết
lý khác nhau, chúng ta không
nên chú ý đến các lý thuyết
sai biệt này mà đánh mất
quên đi mục đích và kết quả
chung là cải thiện cuộc sống
của mọi người. Từ quan điểm
này, những tín đồ của nhiều
tôn giáo khác biệt cần nên
phát triển tinh thần biết
kính trọng lẫn nhau.
Mỗi tín ngưỡng
có một giá trị riêng thích
hợp cho một số người với tâm
tình và nếp sống tinh thần
khác nhau. Trong thời đại
con người dễ dàng giao hảo
và liên lạc như hiện nay,
chúng ta cần nỗ lực cố gắng
tìm hiểu học hỏi nơi các tôn
giáo bạn. Ðiều này không có
nghĩa là chúng ta chủ trương
gom tất cả đạo giáo lại làm
một, mà nên công nhận mục
đích chung lợi ích của nhiều
tôn giáo cũng như giá trị
các phương tiện tu hành sai
biệt của chúng nhằm cải
thiện nội tâm con người.
Những phúc lợi
gặt hái được qua sự tu tập
phát triển tâm linh không
chỉ giới hạn riêng cho những
người thực hành tôn giáo. Cả
hai hạng người có và không
có tín ngưỡng đều thu được
kết quả nhờ sự thực hành cải
đổi nội tâm nói trên. Nhưng
nếu những người có và không
có đức tin theo chủ thuyết
cộng sản và Phật giáo thì
bất hạnh họ lại không thể
hợp tác với nhau.
Thực tế là thế
giới ngày nay, những quốc
gia chịu ảnh hưởng nhiều của
nền văn minh Phật giáo, trải
dài từ biên giới Thái Lan
đến các vùng thuộc Tây Bá
Lợi Á, đang nằm dưới sự
thống trị của ý thức hệ cộng
sản. Tại khu vực rộng lớn
này, hiện có hơn phần tư
nhân loại đang cư ngụ, trong
đó số đông là Phật tử.
Tuy nhiên, cộng
sản chủ nghĩa không thể tiêu
diệt được niềm tin Phật giáo
của quần chúng. Nhưng khi
tìm hiểu những kinh nghiệm
lịch sử trong nhiều thập
niên quá khứ và khuynh hướng
tương lai của nhân loại,
chúng ta nhận thấy thật là
điều sáng suốt nếu cộng sản
chủ nghĩa biết tìm cách đối
thoại với Phật giáo. Rất
tiếc hàng triệu người đã khổ
đau do sự lạnh nhạt đối lập
tư tưởng giữa hai chủ thuyết
này. Những Phật tử nhìn
người cộng sản với sự nghi
ngờ và ngược lại người cộng
sản cũng không tin tưởng các
Phật tử. Từ đó, hai phía đều
trở nên xa lạ và không bên
nào có thể giúp đỡ được
nhiều cho nhân loại .
Trên lý thuyết,
căn bản chủ nghĩa Mác và
Phật giáo Ðại thừa ngoài
những sự khác biệt, vẫn có
một vài điểm giống nhau.
Trước nhất cả hai đều quan
tâm đến vấn đề chung là cải
thiện xã hội. Cho nên, những
người theo các chủ thuyết
này đều có thể phát triển sự
kính trọng lẫn nhau.
Hơn nữa, trong
nhiều tôn giáo, Phật giáo
được xem như đạo vô thần, vì
không chấp nhận đấng tạo hóa
hay Thượng đế. Trái lại Phật
giáo chủ trương tự cá nhân
tạo tác, nghĩa là do hành
động con người đã tạo nên
chính cuộc sống của mình.
Trong tinh thần này, Phật
giáo được hiểu như không
phải tôn giáo mà là môn khoa
học về tâm linh.
Theo Phật giáo
giải thích, mọi vật hiện hữu
đều do nghiệp lực (Karma),
nghĩa là cuộc sống con người
hiện nay tùy thuộc vào ý
nghĩ và hành động của người
đó trong quá khứ cũng như
tương lai là kết quả việc
làm tốt hay xấu của chúng ta
bây giờ. Tương tự, theo chủ
thuyết cộng sản và Mác mọi
vật đều tùy thuộc vào sức
lao động của con người.
Hơn nữa, lý
thuyết kinh tế của Mác liên
hệ đến những nguyên tắc đạo
đức trong ý nghĩa của sự
quan tâm chủ yếu là việc sử
dụng các tài nguyên và của
cải giàu có chứ không phải
chỉ biết tích lũy cho nhiều
tài sản. Vấn đề quan trọng
không nhằm đến hành động thu
góp thật nhiều tiền bạc mà
là việc tiêu dùng nó một
cách hợp lý cho sự phúc lợi
của đại đa số dân chúng
nghèo khổ.
Cũng như vậy,
Phật giáo chủ trương nghĩ
tưởng đến sự thiếu thốn, đói
nghèo của người khác nhằm
mục đích hy sinh hạnh phúc
của bản thân và thiểu số cho
phúc lạc của đa số chúng
sanh. Tất cả những hành động
từ thiện này được xem như
phương tiện để cứu giúp đồng
loại.
Mục đích căn bản
của cộng sản chủ nghĩa là
chống lại sự bóc lột và đồi
bại tham nhũng, nhưng theo
tôi, không cần thiết phải
chống đối tôn giáo. Một vài
tổ chức tôn giáo cũng tham
nhũng cho nên họ có thể bị
phản đối. Tương tự như vậy,
mặc dù lý thuyết Các Mác có
những điều hay nhưng họ thực
hành nhiều việc tàn ác và do
đó, mọi người không ủng hộ.
Cho nên chúng ta cần phân
biệt giữa chủ thuyết và hành
động của họ.
Nói chung, tất
cả các tôn giáo đều chống
đối sự bóc lột và những bất
công xã hội. Chính đức Phật,
với tư tưởng cách mạng, Ngài
đã nghiêm khắt lên án và
chống lại chế độ phân chia
giai cấp lúc bấy giờ. Ngài
đã thuyết giảng một hệ thống
giáo lý, hướng dẫn tu tập
cải đổi nội tâm dành cho
tất cả mọi người đủ thành
phần trong xã hội.
Nếu tư tưởng Mác
hoàn toàn không chống đối
tôn giáo thì những người có
tín ngưỡng không bao giờ
nghĩ học thuyết cộng sản chủ
trương tiêu diệt tôn giáo,
gây nên sự ngờ vực và bất ổn
cho xã hội. Những người theo
Mác, do thiếu sáng suốt và
kinh nghiệm bản thân đã xem
tôn giáo như một trở lực
chống sản xuất là hoàn toàn
sai lầm. Người Mác Xít chân
chính cần loại bỏ tư tưởng
hẹp hòi và giáo điều mà nên
mở rộng tầm nhìn đến giá trị
của những lời dạy đạo đức
tâm linh.
Lý do người cộng
sản cần phát triển tinh thần
bao dung không chỉ nhằm góp
phần bảo vệ tôn giáo mà còn
giúp cải thiện tốt đẹp xã
hội. Kinh nghiệm của những
thập niên vừa qua đủ chứng
minh cho thấy chủ thuyết Mác
Lê không hoàn toàn giải
quyết được các vấn nạn của
xã hội con người, bởi lẽ nó
gồm có những điểm tốt lẫn
xấu.
Nếu lý thuyết
cộng sản thích hợp làm thăng
hoa giúp tiến bộ xã hội nhân
sinh thì chúng ta đã không
cần đến sự đóng góp của các
chủ thuyết khác. Tuy nhiên,
trái lại những đảng viên
cộng sản đã chủ trương triệt
hạ, tiêu diệt giai cấp tư
sản có đặc quyền và thay vào
đó họ đã thành lập một giai
cấp vô sản khác. Do vậy,
những sự phát triển tâm linh
và đạo đức đã bị đình trệ,
tạo nên mối sợ hãi và nghi
ngờ trong dân chúng. Cho nên
xã hội con người cần đến sự
tu tập cải đổi nội tâm và
trau giồi luân lý đạo đức.
Lịch sử đã chứng
minh rằng không một hệ tư
tưởng chính trị, kinh tế hay
xã hội nào đầy đủ và toàn
hảo. Mà tốt hơn là cả hai
chủ thuyết cộng sản và Phật
giáo gây ảnh hưởng to lớn
khắp nhân loại toàn thế giới
hiện nay nên hổ tương chia
xẻ những điều lợi ích cho
nhau. Hẵn nhiên, riêng triết
lý Phật giáo không đủ giúp
loài người tiến bộ toàn diện
về mặt xã hội lẫn kinh tế
trong thời hiện đại và thế
kỷ tương lai. Nó cần tiếp
nhận thêm nhiều điều hay từ
chủ nghĩa Mác, lý tưởng xã
hội và dân chủ.
Tương tự, các
chủ thuyết trên cũng nên học
hỏi những tư tưởng của Phật
giáo, đặc biệt là giáo lý từ
bi cứu giúp xã hội. Sự hợp
tác như vậy sẽ mang lại lợi
ích cho hàng triệu người.
Nhằm mục đích
xây dựng một gia đình hòa
bình, an lạc và thân hữu
trong cộng đồng những quốc
gia trên thế giới với sự
phong phú của nhiều tôn giáo,
hệ thống chính trị và kinh
tế khác biệt, mỗi chúng ta
có trách nhiệm cố gắng hoạt
động hướng đến sự đoàn kết
hòa hợp hữu ích này. Không
có sự chọn lựa nào khác.
|