|
NHU CẦU CỦA SỰ AN LẠC VÀ
TÌNH THƯƠNG
Nguyên tác: Ðức Ðạt Lai Lạt
Ma
Chuyển ngữ: H.T Thích Trí
Chơn
Trích từ cuốn sách: “How To
Practice The Way To A
Meaningful Life”
Tôi du hành đến
nhiều nơi vòng quanh thế
giới và khi thuyết giảng
trước quần chúng, tôi có cảm
nghĩ rằng tôi là một người
bà con trong gia đình của họ.
Mặc dù chúng tôi có thể mới
gặp lần đầu tiên, tôi vẫn
xem tất cả như là bạn thân
quen. Thực vậy, chúng ta đã
biết nhau như những con
người cùng chia xẻ các mục
đích căn bản là tất cả chúng
ta đều muốn có hạnh phúc và
không thích khổ đau.
Có hai phương
cách để tạo dựng hạnh phúc.
Trước hết là hạnh phúc bên
ngoài. Khi chúng ta cảm thấy
thoải mái được ở trong ngôi
nhà đầy đủ tiện nghi, mặc
quần áo đắc tiền và có những
người bạn tốt. Thứ hai là
qua sự phát triển tinh thần
liên quan đến hạnh phúc ở
nội tâm.
Tuy nhiên, cả
hai loại hạnh phúc này đều
không thể hoàn toàn đạt kết
quả tuyệt đối. Thực vậy,
hạnh phúc bên ngoài khó có
thể tồn tại lâu dài, nếu
thiếu một vài yếu tố khác.
Chẳng hạn như khi trong tâm
của bạn cảm thấy bất an thì
cho dù bạn sống trong cảnh
phú quý giàu sang, bạn vẫn
cảm thấy không có hạnh phúc.
Trái lại, khi tâm mình an
lạc, thì dù gặp hoàn cảnh
hết sức khó khăn, bạn vẫn
tìm thấy an vui.
Sự phát triển
tiến bộ vật chất bên ngoài
đôi khi giải quyết được vấn
đề này, cùng lúc lại gây ra
việc khó khăn khác. Ví dụ,
một vài người tuy giàu sang,
có trình độ học vấn và địa
vị xã hội, nhưng lại không
có hạnh phúc. Họ thường
xuyên dùng thuốc ngủ và uống
nhiều rượu. Họ cảm thấy
thiếu thốn điều này hay bất
mãn với điều kia. Do đó,
những người này phải uống
rượu hoặc dùng thuốc an thần
để quên nỗi buồn.
Ngược lại, có
người tuy thiếu thốn tiền
bạc nhưng ít lo lắng buồn
phiền, tâm họ cảm thấy an
lạc. Mỗi đêm họ ngủ ngon
giấc. Mặc dù nghèo vật chất,
nhưng lúc nào họ cũng mãn
nguyện và hạnh phúc. Ðiều
này chứng tỏ sự ổn định tinh
thần rất quan trọng. Chỉ
riêng cuộc sống vật chất đầy
đủ vẫn không thể giải quyết
hoàn toàn vấn đề khổ đau của
nhân loại.
Sau đây, tôi xin
trình bày cùng quý vị một
vài phương pháp tu tập theo
truyền thống Phật giáo Tây
Tạng, nếu cố gắng thực hành
mỗi ngày sẽ giúp cho tâm các
bạn an lạc. Khi kiềm chế,
làm chủ được tâm mình, mọi
sự phiền não và âu lo tự
nhiên sẽ giảm bớt đi và con
người cảm thấy hạnh phúc hơn.
Mối liên hệ giao tiếp giữa
các bạn với mọi người cũng
sẽ ảnh hưởng do sự thay đổi
này. Từ một con người lương
thiện, bạn sẽ trở thành một
công dân tốt cho tổ quốc của
bạn và sau cùng cho thế giới
nhân loại.
Tình
Thương
Ngay từ lúc mới
chào đời, tất cả chúng ta
đều cần đến sự giúp đỡ của
người khác. Nếu thiếu tình
thương của cha mẹ, chúng ta
không thể sống vì thiếu sự
chăm sóc. Khi trẻ nhỏ lớn
lên trong sự thường xuyên lo
lắng mà không có nơi nương
tựa, chúng sẽ đau khổ suốt
đời. Vì trí óc của trẻ thơ
còn non dại, cho nên chúng
rất cần đến sự giúp đỡ, yêu
thương của cha mẹ.
Ngay cả người
lớn cũng cần đến tình thương.
Nếu gặp một người lạ chào
tôi với nụ cười hiền dịu và
bày tỏ cử chỉ thân thiện,
tôi vô cùng cảm kích trước
hành động ấy, mặc dù tôi
không quen biết hay thông
hiểu tiếng nói của họ, nhưng
tôi cảm thấy hết sức ấm lòng.
Trái lại, nếu
thiếu tình thương, ngay cả
đối với người đồng hương mà
tôi quen biết nhiều năm tôi
vẫn cảm thấy không mấy gì
vui. Tình thương và lòng từ
bi là ý nghĩa chân thực của
tình thân hữu anh chị em
ruột thịt, vô cùng quý báu.
Chúng giúp cho cộng đồng
phát triển tồn tại và là nền
tảng của xã hội.
Khả
Năng Con Người
Mỗi chúng ta
đều có bản ngã hay cái Tôi.
Chúng ta cùng chia xẻ các
mục đích căn bản: Chúng ta
muốn có hạnh phúc và không
thích khổ đau. Loài vật và
sâu bọ cũng mong ước hạnh
phúc và tránh đau khổ, nhưng
chúng không có khả năng đặc
biệt biết làm cách nào để
hưởng được nhiều hạnh phúc
và diệt trừ hết mọi khổ đau.
Là con người, chúng ta có
trí óc và tư tưởng, cho nên
chúng ta có khả năng và nên
sử dụng nó.
Trên mọi vị trí,
dù là cá nhân hay thành viên
trong một gia đình, cộng
đồng, quốc gia và thế giới,
những điều ác gây khó khăn
nhất mà con người phải đối
đầu là tính vị kỷ và sự hận
thù. Tánh ích kỷ tôi nói ở
đây không phải chỉ cho cái
“Tôi” thông thường mà là sự
tự đề cao mình quá đáng như
trung tâm vũ trụ.
Không ai cảm
thấy hạnh phúc khi tâm mình
nổi cơn giận dữ. Bao lâu
trong lòng chúng ta còn chứa
đầy sự thù hận, thì sẽ không
bao giờ có hạnh phúc lâu dài.
Ðể đạt được sự an lạc, thanh
bình, và tình bạn chân thực,
chúng ta cần phải chế ngự
tính giận dữ và phát triển
tình thương với cõi lòng
rộng mở.
Những điều này chúng ta có
thể thành tựu nhờ thực hành
các đức tính được trình bày
sau đây.
Với tấm lòng vị
tha cởi mở, chúng ta có thể
chuyển hóa những người khác.
Khi chúng ta trở thành con
người có tấm lòng tốt hơn,
thì những kẻ hàng xóm, bạn
bè, cha mẹ, chồng vợ và trẻ
con sẽ giảm bớt đi sự tức
giận buồn phiền. Họ sẽ trở
thành những người có tâm hồn
vị tha, từ bi và hòa hợp
thân yêu. Chính cuộc sống đó
đã mang lại hạnh phúc, giúp
con người có sức khỏe tốt,
và tuổi thọ dài lâu.
Bạn có thể giàu
sang, có địa vị và học thức
nhưng thiếu tình thương và
lòng từ bi bạn sẽ không có
an lạc trong tâm hồn, và gia
đình, ngay cả con trẻ của
bạn cũng khổ đau. Tình
thương là chất liệu cần
thiết giúp cho tâm con người
an lạc. Như tôi đã trình bày
ở trên, phương pháp căn bản
để có được cuộc sống hạnh
phúc là hằng ngày nên tu
luyện tâm mình dứt bỏ các ý
nghĩ ác và phát triển các
điều lành.
Câu hỏi quan
trọng là liệu chúng ta có
thể thực hiện tâm từ bi và
có được sự an lạc hay không.
Nhiều vấn đề khó khăn đã
ngăn cản khiến chúng ta
không muốn sửa đổi. Qua kinh
nghiệm chính bản thân, tôi
biết rằng có thể thay đổi
các ý tưởng tiêu cực nơi
chúng ta và phát triển tâm
đạo đức của con người. Mặc
dù tâm không có màu sắc hay
hình dáng, và đôi lúc yếu
đuối nhưng tâm con người
cũng có thể trở nên mạnh mẽ
cứng hơn sắt thép. Muốn điều
phục tâm, bạn phải thực hành
hạnh nhẫn nhục với sự tinh
tấn, cương quyết rèn luyện
cái tâm cứng rắn ấy.
Nếu bạn tu tập
cải thiện tâm của mình, với
ý chí mạnh mẽ và đức tính
kiên nhẫn bằng cách luôn
luôn cố gắng, cố gắng và cố
gắng thì cho dù lúc ban đầu
gặp nhiều khó khăn cách mấy,
cuối cùng bạn cũng sẽ thu
được kết quả. Với thời gian
và tinh tấn kiên nhẫn tu
tập, cuộc sống của bạn sẽ
thay đổi. Ðừng bao giờ chán
nản bỏ cuộc. Nếu ngay từ đầu
bạn thối chí bi quan, bạn
không thể thành công. Trái
lại, với hy vọng và quyết
tâm, việc khó sẽ thành tựu.
Sự Phụ Thuộc Lẫn Nhau
Phần lớn thế
giới ngày nay đã được nối
kết, liên lạc bằng các
phương tiện truyền thông
điện tử hiện đại và nhanh
chóng. Vào thế kỷ 21 với nền
kinh tế toàn cầu đã khiến
cho mọi quốc gia và dân tộc
của họ phải sống hoàn toàn
nương nhờ vào nhau. Thời
xưa, sự giao thương buôn bán
giữa các nước không mấy cần
thiết. Ngày nay không ai có
thế sống cô lập cho nên nếu
các quốc gia không biết hợp
tác, kính trọng lẫn nhau thì
sẽ gặp nhiều vấn đề khó
khăn.
Tuy rằng có dấu
hiệu phân hóa trầm trọng
giữa những nước giàu và
nghèo và giữa các nhóm người
phú quý và bần cùng trong
một quốc gia, nhưng sự nứt
rạn mâu thuẩn giữa những nền
kinh tế này có thể hàn gắn
chữa lành nhờ ý thức mạnh mẽ
về sự hổ tương giúp đỡ và
trách nhiệm toàn cầu. Dân
tộc của quốc gia này nên đối
xử với dân tộc của đất nước
khác như tình anh chị em
ruột thịt nhằm góp phần vào
sự phát triển tiến bộ chung
cho quê hương của họ.
Mặc dù các nhà
lãnh đạo trên thế giới đã cố
gắng hết sức, nhưng các cuộc
khủng hoảng chính trị vẫn
xảy ra. Nhiều trận chiến
tranh đã giết vô số thường
dân vô tội, những người già
và trẻ con vẫn tiếp tục bị
sát hại không dừng nghỉ.
Nhiều binh lính đang giao
tranh tại chiến trường không
phải do ý muốn của họ. Những
chiến sĩ bất đắc dĩ này cảm
thấy vô cùng đau khổ, thực
là điều đáng buồn.
Hàng trăm ngàn
đủ loại vũ khí và đạn dược
được nhiều hảng xưởng tại
các đại cường quốc trên thế
giới chế tạo sản xuất bán ra
đã đổ thêm dầu vào ngọn lửa
bạo lực, nhưng điều nguy
hiểm hơn súng ống và bom đạn
là tâm thù hận, thiếu lòng
từ bi và sự kính trọng quyền
sống của chúng ta đối với
những kẻ khác. Bao lâu lòng
người còn chứa đầy tham sân
và hận thù thì không bao giờ
có nền hòa bình đích thực.
Chúng ta cần
phải làm mọi điều có thể để
chấm dứt chiến tranh và giúp
thế giới tránh khỏi sử dụng
đến các vũ khí nguyên tử.
Khi tôi đến viếng thăm thành
phố Hiroshima (Nhật Bản) nơi
mà quả bom nguyên tử đầu
tiên đã được thả xuống, và
khi nhìn thấy cảnh tàn phá
với những câu chuyện thương
tâm được nghe từ các người
sống sót kể lại, lòng tôi
cảm thấy vô cùng xúc động!
Hàng trăm nghìn người đã
chết trong nháy mắt! Còn
không biết bao nhiêu nạn
nhân đã bị thương và tàn
phế! Sự tàn phá và nổi đau
khổ của con người do một
cuộc chiến tranh nguyên tử
gây ra thực khủng khiếp! Và
không biết bao nhiêu tiền
bạc đã chi dùng cho các loại
vũ khí giết người tập thể
hàng loạt như thế! Thực là
điều xấu xa và nhục nhã cho
nhân loại không thể tưởng
tượng nỗi!
Sự tiến bộ của
nền khoa học và kỹ thuật
hiện đại đã mang lại nhiều
phúc lợi cho nhân loại,
nhưng con người cũng đã phải
trả một giá rất đắt. Chẳng
hạn trong khi chúng ta được
thụ hưởng nhiều tiện nghi do
sự phát triển, chế tạo của
các phi cơ phản lực, giúp
chúng ta có thể dễ dàng du
hành khắp nơi trên thế giới
nhưng cùng lúc nhiều vũ khí
phá hoại cũng đã được con
người chế tạo ra. Quê hương
xứ sở của các dân tộc dù có
đẹp đẻ như thế nào, hiện tại
nhiều người vẫn đang sống
trong nỗi lo âu sợ hãi
thường xuyên của một cuộc
khủng hoảng đe dọa thực sự:
hàng trăm nghìn đầu đạn vũ
khí nguyên tử đang chuẩn bị
sẳn sàng để tấn công. Dù cho
một kẻ nào đó bấm nút, nhưng
cuối cùng ý định chung của
con người vẫn phải chịu
trách nhiệm.
Phương cách chủ
yếu để thành đạt nền hòa
bình lâu dài là con người
cần phải biết tin tưởng,
kính trọng, có lòng từ bi và
thương yêu lẫn nhau. Duy
nhất chỉ có con đường đó.
Những mưu toan của các nước
siêu cường trên thế giới
muốn chinh phục lẫn nhau qua
nhiều cuộc chạy đua võ trang
hoặc vũ khí nguyên tử, hóa
học, vi trùng hay quy ước
đều dẫn đến hậu quả tai hại
phản nghịch lại.
Làm sao với thế
giới đầy hận thù và sân si
có thể thành đạt một nền hòa
bình đích thực? Hòa bình thế
giới sẽ không bao giờ xuất
hiện khi trong lòng người
còn bất an. Ði tìm phương
pháp bên ngoài để giải quyết
vấn đề là một việc làm cao
quý nhưng không thể thực
hiện thành công bao lâu
trong tâm con người còn tràn
ngập tham sân và thù hận.
Ðã đến lúc con
người cần phải bắt đầu cải
đổi nội tâm. Mỗi cá nhân
chúng ta nên tu luyện để cải
thiện nếp sống căn bản mà
trên đó những cảm xúc của
chúng ta tùy thuộc vào.
Chúng ta chỉ có thể thực
hiện sự thay đổi ấy qua hành
động tu tập với mục đích dần
dần tái định hướng phương
cách sống mà nhờ đó chúng ta
nhận biết chính mình và kẻ
khác.
Tình trạng tuyệt
vọng của thế giới hiện nay
kêu gọi chúng ta phải hành
động. Mỗi chúng ta có trách
nhiệm cố gắng hết lòng cứu
giúp cho nhân loại. Nhưng
bất hạnh thay nhiều người
trong chúng ta thường bị hy
sinh để bảo vệ cho ý thức
hệ. Ðiều này hoàn toàn sai
lầm. Các chủ trương, đường
hướng chính trị cần phục vụ
cho hạnh phúc của con người,
nhưng trái lại, giống như
tiền bạc, chúng cũng có thể
khống chế làm chủ thay vì
đóng góp, giúp đỡ cho phúc
lợi chúng ta.
Với cõi lòng
rộng mỡ và đức tánh nhẫn
nhục chúng ta có thể thông
cảm, chia xẻ mọi ý kiến của
người khác cùng trao đổi,
thảo luận trong ôn hòa,
chúng ta sẽ tìm ra giải pháp
đồng ý hợp nhất. Trách nhiệm
của chúng ta là thể hiện
tình thương và lòng từ bi để
giúp nhân loại đi tìm sự hòa
hợp giữa mọi quốc gia, ý
thức hệ, những nền văn hóa,
nhóm dân tộc thiểu số, các
hệ thống chính trị và kinh
tế khác biệt.
Khi chúng ta
thành thực nhận ra sự đồng
nhất của toàn thể nhân loại,
ý chí đi tìm hòa bình của
chúng ta sẽ tăng trưởng mạnh
mẽ hơn. Chúng ta nhận thức
sâu xa rằng chúng ta thực sự
là anh chị em ruột thịt cho
nên chúng ta cần phải chia
xẽ những khổ đau cho nhau.
Sự tin tưởng kính trọng và
quan tâm đến hạnh phúc của
nhiều người khác là niềm hy
vọng tốt đẹp nhất cho nền
hòa bình thế giới trường
cửu.
Dĩ nhiên, các
nhà lãnh đạo quốc gia có
trách nhiệm đặc biệt trên
thế gian này, nhưng mọi cá
nhân cũng phải đóng vai trò
chủ động, dù bất cứ họ theo
tôn giáo nào. Là con người
với ý muốn có hạnh phục và
tránh khổ đau, bạn là một
công dân của thế giới hiện
tại. Tất cả mọi người chúng
ta đều có bổn phận xây dựng
một tương lai cho con cháu
tốt đẹp hơn.
Muốn thành đạt
một tình bạn thân hữu với
tâm hồn rộng mở, biết kính
trọng nhân quyền và quan tâm
đến hạnh phúc của những kẻ
khác, các bạn cần phải tu
luyện nội tâm. Những điều
tôi trình bày trên đây là
các phương pháp hành trì
theo truyền thống Phật giáo
Tây Tạng sẽ giúp cho quý vị
có được sự an lạc.
Mục đích căn bản
của việc tu tập hằng ngày là
rèn luyện đức tính từ bi và
nhẫn nhục, một nếp sống tâm
linh chủ yếu cần thiết trong
xã hội con người ngày nay
nhằm thành đạt một sự hòa
hợp chân thực giữa mọi quốc
gia, chủng tộc, những người
khác biệt tôn giáo, hệ thống
chính trị và kinh tế.
Xây Dựng Sự Hòa Hợp
Sự hòa hợp và thân hữu mà
chúng ta cần áp dụng trong
các gia đình, quốc gia và
thế giới chỉ có thể thành
đạt qua sự thực hiện tình
thương và lòng từ bi bằng
hành động tôn kính, quan tâm
và giúp đỡ lẫn nhau, nhờ đó
chúng ta sẽ dễ dàng giải
quyết nhiều vấn đề khó khăn.
Sự hợp nhất không thể có
được trong một không khí
thiếu tin tưởng, nghi ngờ,
lường gạt, áp bức và tranh
chấp xảo quyệt.
Thành công qua
hành động hăm dọa và bạo lực
tạm thời có kết quả tốt,
nhưng lâu dài sẽ tạo nên
những khó khăn mới. Ðó là lý
do tại sao hơn hai thập niên
qua sau cuộc thế
chiến thứ Nhất gây đại thảm
họa cho nhân loại vừa kết
thúc, tiếp theo lại xảy ra
trận thế chiến thứ Hai với
hơn triệu người đã bị sát
hại.
Nếu chúng ta xét
nghĩ đến lịch sử lâu dài về
sự tham sân và hận thù của
nhân loại, rõ ràng chúng ta
nhận thấy cần phải tìm một
giải pháp tốt đẹp hơn. Chúng
ta chỉ có thể giải quyết vấn
đề khó khăn của chúng ta qua
các giải pháp hòa bình,
không phải hòa bình nơi
miệng mà hòa bình từ ý tưởng
và trong tâm chúng ta. Bằng
cách đó, chúng ta sẽ tạo
dựng một thế giới hòa bình
trường cửu.
Ðiều này có thể
thực hiện được không? Ðánh
giết, lường gạt, và áp bức
lẫn nhau đã sập bẩy chúng ta
rơi vào tình trạng hỗn loạn
hiện nay, bây giờ chúng ta
cần tu tập cải đổi hành động
để tìm con đường thoát ra.
Nó có thể xem như là điều lý
tưởng và không thực tế,
nhưng chúng ta không có lựa
chọn nào khác ngoài cách
thực hành lòng từ bi, nhận
thức rõ giá trị nhân bản và
sự đồng nhất thể của con
người. Ðây là con đường duy
nhất để thành đạt một nền
hạnh phúc lâu dài.
Tôi đã du hành
từ quốc gia này đến quốc gia
khác với ý tưởng tất cả
chúng ta là một. Hàng chục
năm qua, tôi đã luyện tập
tâm của tôi theo ý tưởng ấy,
cho nên khi gặp mọi người
với nhiều nền văn hóa khác
nhau, tôi vẫn cảm thấy không
có hàng rào ngăn cách. Tôi
nhận thức rằng dù khác biệt
văn hóa, hệ thống chính trị
và kinh tế, căn bản tất cả
chúng ta đều giống nhau.
Tôi càng gặp
nhiều người, tôi càng tin
tưởng vào sự đồng nhất thể
của nhân loại với sự hiểu
biết và kính trọng, xem đó
như nền tảng cho sự hướng
dẫn thực tế và có thể thành
tựu được của chúng tôi. Ðây
là điều tôi đã thuyết giảng
tại bất cứ nơi nào tôi có
mặt.
Tôi tin rằng sự
thể hiện tình thương và lòng
từ bi – ý nghĩa của tình anh
chị em ruột thịt chân thực –
như là tôn giáo phổ biến
toàn cầu. Bất luận bạn là
Phật tử hay Thiên chúa, Hồi
giáo hay Ấn giáo, hoặc bạn
không theo tín ngưỡng nào,
bạn vẫn cảm thấy bạn với
nhân loại là một, là đồng
nhất thể.
Bạn có đồng ý
với tôi không? Hay bạn nghĩ
ý tưởng đó là vô nghĩa? Tôi
không phải là Thần Linh, như
một số người đã gọi như thế.
Tôi chỉ là một nhà sư Phật
giáo. Ðiều tôi đang nói phát
xuất từ chính hành động của
tôi, mà nó có phần bị giới
hạn. Nhưng tôi cố gắng thực
hành các ý tưởng này trong
cuộc sống hằng ngày, nhất là
khi tôi gặp những khó khăn.
Hẳn nhiên, đôi
lúc tôi thất bại, lắm khi
tôi cảm thấy bực mình. Thỉnh
thoảng tôi nói lời gay gắt,
nhưng lúc ấy, tức khắc tôi
liền nghĩ: “Ồ, tôi nói bậy
rồi”. Tôi nghĩ như vậy, vì
tôi quyết tâm thực hành đức
tính từ bi và trí tuệ. Hằng
ngày những hành động này đã
trở nên rất hữu ích và có
giá trị trong chính cuộc
sống của tôi. Cho nên, tôi
biết rằng bạn và tôi đều
cùng chung có một tâm hồn và
con tim, mà tôi muốn chia xẻ
với các bạn.
Lúc tôi mới có
mười lăm tuổi, Trung Cộng đã
xâm lăng miền đông Tây Tạng,
và trong vòng một năm chính
phủ Tây Tạng chỉ định tôi
phải điều hành mọi công việc
quốc gia. Ðây là thời kỳ khó
khăn nhất khi tôi nhận thấy
nền tự do độc lập của đất
nước chúng tôi bị chà đạp và
năm 1959 tôi bắt buộc phải
trốn thoát rời khỏi thủ đô
Lhasa trong đêm tối. Trong
thời gian lưu vong sống tại
Ấn Ðộ, hằng ngày chúng tôi
phải đối đầu với nhiều vấn
đề khó khăn từ nhu cầu tìm
cách thích nghi với khí hậu
địa phương đến việc tái lập
các cơ sở giáo dục và văn
hóa cho dân chúng tị nạn Tây
Tạng.
Nhờ tinh thần tu
tập đã giúp tôi có quan điểm
làm cách nào để có thể giải
quyết mọi vấn đề mà không
đánh mất nhận thức rằng tất
cả chúng ta là con người
đang bị hướng dẫn lầm lạc
bởi những ý tưởng sai quấy,
ngõ hầu đoàn kết lại trong
mưu tìm lợi ích chung và sẵn
sàng cải thiện cuộc sống của
chúng ta.
Ðiều này đã dạy
chúng tôi rằng lòng từ bi,
tánh nhẫn nhục và sáng suốt
rất cần thiết trong cuộc
sống hằng ngày và chúng ta
nên hành trì tu tập thường
xuyên. Tương lai, khó khăn
đang chờ đợi, cho nên điều
cốt yếu là chúng ta cần phải
chân chính tu hành. Tánh
giận dữ làm giảm khả năng
phân biệt điều đúng và sai
nơi chúng ta và năng lực này
là một trong những điều cao
quý nhất của con người. Nếu
mất khả năng đó thì chúng ta
cũng chẳng còn gì. Ðôi lúc
cần có sự quyết tâm mạnh mẽ,
nhưng đừng bao giờ nổi cơn
sân hận thì mới thực hiện
được. Chẳng cần phải nóng
giận, vì nó không giúp ích
được gì.
Tôi kêu gọi tất
cả nên có lòng từ bi để giúp
thế giới ổn định. Con người
ai cũng mong ước hạnh phúc
và không thích khổ đau. Tâm
an lạc là nhu cầu căn bản
của toàn thể nhân loại. Tất
cả mọi người: các chính trị
gia, kỹ sư, nhà khoa học,
nội trợ, bác sĩ, giáo sư và
luật sư v.v.. đều nên cố
gắng thúc đẩy con người thể
hiện tâm từ bi vì đó là nền
tảng cho sự phát triển cuộc
sống tâm linh.
|