|
SỰ CẦN THIẾT CỦA
NHIỀU TÔN GIÁO
Nguyên tác: Đức Đạt
Lai Lạt Ma
Chuyển ngữ: HT Thích
Trí Chơn
Trích từ cuốn sách
“The Compassionate
Life”
Nếu không hiểu rõ
giá trị truyền thống
của các tôn giáo bạn,
thì chúng ta rất khó
bày tỏ lòng kính
trọng các tín ngưỡng
khác biệt. Do đó, sự
tôn kính lẫn nhau
giữa các đạo giáo là
nền tảng thiết yếu
cho sự hoà hợp.
Chúng ta nên thể
hiện tinh thần bao
dung, đoàn kết,
không phải bởi lý do
chính trị hay kinh
tế mà đơn giản vì
chúng ta nhận thức
được giá trị các
truyền thống tôn
giáo của những người
khác. Tôi luôn luôn
cố gắng cổ võ và
khuyến khích cho sự
hoà đồng giữa các
đạo giáo.
Những tôn giáo lớn
trên thế giới đều
dạy con người nên có
tình thương, lòng từ
bi và đức tính khoan
dung, tha thứ. Mặc
dù mỗi tín ngưỡng
thuyết giảng một
giáo lý riêng nhưng
cuối cùng đều hướng
đến một mục đích
chung là giáo hoá,
giúp con người có
tình thương bao la,
sống cuộc đời hạnh
phúc hơn và xây dựng
một thế giới hoà
bình an lạc.
Tình thương, lòng từ
bi và đức tính hỷ xả
bao dung mà tôn giáo
đã giúp con người
thành đạt, là điều
rất quan trọng.
Những tôn giáo chính
yếu của thế giới đều
có một mục tiêu
chung là cứu giúp
nhân loại. Mỗi tín
ngưỡng thích hợp cho
một số người. Vì
trên thế gian, nhân
loại với đông đảo
hàng trăm triệu
chúng sinh nên cần
phải có nhiều tôn
giáo. Điều này rất
cần thiết và bổ ích.
Sau đây tôi xin
thuyết giảng đề tài
“Sự Hoà Hợp Tôn
Giáo”
Con người sống ở
khắp nơi đều cần có
tín ngưỡng. Tôi tin
rằng, mỗi tôn giáo
lớn trên thế giới
đều đóng một vai trò
quan trọng của nó.
Tuy nhiên các tôn
giáo, nếu muốn góp
phần hửu ích cho sự
phúc lạc của nhân
loại thì có hai vấn
đề cốt lõi cần được
cứu xét.
Trước hết là sự thực
hành tôn giáo của
mỗi cá nhân chúng ta
phải chân thành.
Những lời dạy của
tôn giáo luôn luôn
gắn liền chứ không
thể tách rời khỏi
cuộc sống của chúng
ta. Đôi lúc chúng ta
đi chùa hay nhà thờ
để cầu nguyện với
những ý nghĩ thiện,
nhưng khi rời khỏi
các nơi này thì
chúng ta lại khởi
tâm làm nhiều việc
ác. Như vậy tức
chúng ta đã không
thực hành đúng đắn
lời dạy của tôn
giáo.
Bất cứ nơi nào chúng
ta có mặt, bức thông
điệp của đạo giáo
các bạn đang theo
cần phải hiện hữu.
Lời dạy trong tín
ngưỡng nên gắn bó
với đời sống của quý
vị để khi gặp khó
khăn chúng sẽ là
nguồn an ủi và giúp
đỡ chúng ta.
Tôn giáo thực sự hữu
ích khi nó gắn liền
với cuộc sống của
hành giả. Chúng ta
không chỉ hiểu biết
suông giáo lý đó mà
cần phải trải qua
kinh nghiệm của sự
thực hành. Đôi khi
chúng ta chỉ nghiên
cứu hời hợt lý
thuyết của các tôn
giáo. Nếu không thấu
triệt những lời dạy
trong tôn giáo, kết
quả gặt hái được của
người tín đồ rất ít.
Cho nên, chúng ta
cần phải thành tâm
thực hành và áp dụng
lời dạy của tôn giáo
trong đời sống hằng
ngày.
Yếu tố thứ hai là sự
hỗ tương giữa các
đạo giáo trên thế
giới. Ngày nay, do
sự thay đổi, phát
triển kỷ thuật và
nền kinh tế toàn
cầu, chúng ta sống
lệ thuộc với nhau
nhiều hơn trước.
Những quốc gia và
đại lục ngày càng
thu nhỏ và hoạt động
sống gần gũi, sát
cánh nhau. Thực vậy
sự sống còn của một
khu vực trên quả đất
này đều có liên hệ
mật thiết đến các
vùng khác. Cho nên
thế giới chúng ta
đang sống ngày càng
thu hẹp gắn bó tương
quan với nhau nhiều
hơn. Đời sống của
nhân loại hỗ tương
trên quy mô rộng lớn
toàn cầu. Trong hoàn
cảnh đó, sự chấp
nhận nếp sống đa tôn
giáo của nhiều tín
ngưỡng trên thế giới
là điều rất cần
thiết.
Thời xưa, khi các
cộng đồng nhân loại
sống hoàn toàn cách
biệt cho nên sinh
hoạt của những tôn
giáo cũng ít liên hệ
với nhau, do đó mỗi
địa phương có một
tín ngưỡng riêng là
điều hợp lý. Nhưng
ngày nay tình hình
đã thay đổi, và cuộc
sống của xã hội con
người cũng hoàn toàn
khác hẳn. Cho nên,
hiện tại điều chủ
yếu là chúng ta nên
chấp nhận sự có mặt
của nhiều tôn giáo
và để phát triển
tinh thần kính trọng
các tín ngưỡng khác
biệt, chúng ta cần
tạo sự thông cảm,
đoàn kết và thân hữu
giữa các đạo giáo
với nhau. Được vậy,
các tôn giáo trên
thế giới mới có thể
đóng góp hữu ích,
mang phúc lợi và
hạnh phúc đến cho
con người.
Lúc còn sống ở Tây
Tạng, ngoài Phật
giáo, tôi ít có cơ
hội liên lạc với tín
đồ của những đạo
khác, do vậy mà cảm
tình của tôi đối với
ngoại đạo rất là
tiêu cực. Nhưng sau
này, kể từ khi tôi
có dịp gặp gỡ, tiếp
xúc với những người
khác tôn giáo, được
học hỏi nhiều kiến
thức, và kinh nghiệm
ở nơi họ, từ đó quan
niệm hẹp hòi của tôi
về các tín ngưỡng
khác đã hoàn toàn
thay đổi.
Tôi tin rằng tất cả
những đạo giáo đều
hữu ích cho nhân
loại và mỗi tôn giáo
đều góp phần giúp
cho thế giới con
người có cuộc sống
tốt đẹp hơn. Trong
nhiều thế kỷ qua,
những niềm tin khác
nhau thực sự đã mang
lại sự an lạc và
hạnh phúc cho loài
người. Hiện nay có
hàng trăm triệu tín
đồ khắp nơi trên thế
giới đã tìm thấy
nguồn vui tinh thần
từ các tôn giáo như
Thiên Chúa, Phật
Giáo, Ấn Độ, Do Thái
và Hồi Giáo vân
vân..
Sau đây, tôi xin đơn
cử một ví dụ cụ thể.
Có lần tôi được dịp
viếng thăm một linh
mục Thiên Chúa đang
sống tu tại một tu
viện nổi tiếng trên
núi Montserrat trong
tỉnh Barcelona, vùng
đông bắc Tây Ban Nha
(Spain). Dân chúng
địa phương cho biết
rằng tu sĩ này đã tu
thiền định nhiều năm
trên một ngọn đồi
ngay phía sau tu
viện. Lúc tôi đến
thăm, ông liền rời
nơi ẩn tu vui vẻ
xuống gặp gỡ tiếp
đón chúng tôi. Khi
mặt đối mặt, vì
trình độ Anh ngữ của
ngài kém hơn tôi
nhiều, cho nên tôi
đã phải cố gắng hết
sức và rất khó khăn
để nói chuyện cho
ông hiểu. Tôi hỏi: “Những
năm qua, ngài làm gì
trên ngọn đồi ấy?”.
Vị ẩn tu này nhìn
tôi và trả lời: “Tôi
thiền quán về lòng
từ bi”. Chỉ có
một câu ngắn ngủi
nhưng qua ánh mắt
nhìn hiền từ, ngài
đã trao cho tôi một
thông điệp của tình
thương bao la. Nghe
vậy, tôi thực sự hết
sức ngưỡng mộ về
hạnh tu ẩn dật và
khắc khổ của ngài.
Cuộc gặp gỡ này cũng
giúp tôi tin tưởng
rằng tất cả các tôn
giáo trên thế giới,
dù triết lý và lời
răn đạo đức có khác
nhau, nhưng cùng
chung một mục đích
là hướng dẫn mọi
người cải tà quy
chánh, bỏ ác làm
lành. Mỗi tín ngưỡng
đều chuyên chở một
thông điệp riêng mầu
nhiệm của lòng bác
ái và tình thương
nhằm cứu giúp nhân
loại.
Điều tôi muốn nói ở
đây là những người
theo giáo lý hữu
thần thì họ đặt niềm
tin căn bản vào
Thượng Đế là đấng
tạo lập nên thế giới
vũ trụ hiện hữu.
Chẳng hạn các tín đồ
Thiên Chúa không
chấp nhận lý thuyết
luân hồi, cho nên họ
không tin có đời
trước và kiếp sau.
Họ chỉ biết cuộc
sống hiện tại và tin
rằng, chính đời sống
này là do đức Chúa
Trời tạo dựng nên.
Do vậy mà họ cảm
thấy sống gần gũi
kính yêu dưới sự che
chở và cứu rỗi của
Ngài. Hơn nữa, giáo
lý Thiên Chúa cũng
dạy chúng ta nên mến
thương đồng loại, vì
tất cả mọi người đều
là con của Chúa và
do đức Chúa Trời tạo
ra. Cho nên, tôi
nghĩ những ai theo
Thiên Chúa, đã từng
khuyên bảo kẻ khác
thờ kính mến yêu
Chúa mà chính họ lại
không biết thương
yêu và giúp đỡ những
kẻ khốn cùng nghèo
khổ thì đó thực là
điều không thể có.
Vì thế, nếu chúng ta
khảo sát mỗi tôn
giáo từ nhiều góc
cạnh, quan điểm khác
nhau, chứ không chỉ
thuần tuý về phương
diện triết lý, thì
chúng ta nhận thấy
rằng các tôn giáo
lớn trên thế giới
đều cùng có một mục
đích chung là giáo
hoá hướng dẫn con
người tu tập, cải tà
quy chánh, bỏ ác làm
lành. Đây là điều
hiển nhiên. Nhờ kết
thân, liên hệ chặt
chẽ với nhiều đạo
giáo khác đã giúp
chúng ta có thái độ
cởi mở khoan dung,
bớt cố chấp kỳ thị
và biết kính trọng
các tín ngưỡng của
người khác.
Riêng tôi nhờ tiếp
xúc, giao hảo tốt
với những tôn giáo
bạn, chúng tôi đã
học hỏi được nhiều ý
kiến bổ ích về cách
tổ chức điều hành,
quản lý cơ sở và
nhất là các phương
pháp hành trì mới lạ
của họ để áp dụng
chúng vào công việc
tu tâp của chính
mình. Tương tự như
thế, các linh mục và
nữ tu Thiên Chúa
cũng đã bắt chước áp
dụng một vài phương
pháp tu hành của
Phật giáo như ngồi
thiền hay luyện tập
phát triển các đức
tính khoan dung,
tình thương và lòng
từ bi v…v… Thực vô
cùng lợi lạc, nếu
hành giả của nhiều
truyền thống tôn
giáo biết đoàn kết,
hoà hợp cùng đến với
nhau để gặp gỡ và
trao đổi những kinh
nghiệm tu tập.
Nhiều nhà chính trị
cũng như nguyên thủ
các quốc gia thường
tổ chức những cuộc
họp mặt và thảo luận
về sự hợp tác chung
sống hoà bình. Tại
sao các vị lãnh đạo
tinh thần tôn giáo
chúng ta không làm
được? Chẳng hạn năm
1987 tại Assisi (Ý
Đại Lợi), các nhà
lãnh đạo và đại biểu
nhiều tôn giáo lớn
trên thế giới đã tổ
chức một hội nghị để
gặp gỡ nhau và cầu
nguyện cho thế giới
hoà bình, mặc dù tôi
chẳng hiểu phải
chăng sự “Cầu
nguyện” này là
danh từ chính xác để
diễn tả về hành động
tu tập của các đạo
giáo này hay không?
Nhưng dù sao thì
điều quan trọng là
những vị đại diện
các tôn giáo chính
yếu của thế giới đã
cùng chung đến một
nơi để gặp gỡ và
tụng kinh cầu nguyện
theo truyền thống
mỗi tín ngưỡng riêng
của mình. Điều ấy đã
xảy ra, và tôi nghĩ
đây là một việc làm
thiện chí rất có ý
nghĩa và xây dựng.
Chúng ta cần nỗ lực
nhiều hơn nữa nhằm
phát triển tinh thần
đoàn kết và hoà hợp
giữa các tôn giáo
trên thế giới hầu
giúp con người vượt
qua những khó khăn
đã gây nên sự phân
hoá trong cộng đồng
nhân loại.
Tôn giáo là phương
thuốc thần diệu làm
giảm thiểu các cuộc
khủng hoảng tranh
chấp trên thế giới.
Nếu tôn giáo thất
bại trong sứ mạng
thiêng liêng cao cả
đó thì thực là một
tai hoạ. Ngày nay
cũng như thời xưa
nhiều cuộc chiến
tranh đã xảy ra vì
sự cuồng tín khác
biệt tôn giáo. Thật
là điều bất hạnh và
đáng buồn cho nhân
loại. Tuy nhiên, nếu
tìm hiểu sâu xa vấn
đề, chúng ta nhận
thấy rằng, cuộc sống
bây giờ đã hoàn toàn
đổi khác. Hiện nay,
các quốc gia không
còn sinh hoạt độc
lập như ngày trước
mà cần liên kết với
nhau để tồn tại. Cho
nên, sự hợp tác thân
hữu giữa các tôn
giáo là điều rất cần
thiết, nhằm góp phần
mang lại hạnh phúc
và an lạc cho nhân
loại.
Lòng Từ Bi Cần Được
Xem Như Là Một Tôn
Giáo Phổ Biến Toàn
Cầu
Ngày nay điều ai
cũng nhận thấy rõ là
bất cứ tôn giáo nào,
cho dù giáo lý có
hấp dẫn, cao siêu
cách mấy, cũng chỉ
thu hút được một số
ít người chấp nhận
và tin theo. Phần
đông trong số năm
hay sáu tỷ người
trên quả đất này,
tôi biết họ không
theo tôn giáo nào cả.
Tuy nhiên theo
truyền thống, nguồn
gốc và dòng giống
của gia đình, họ có
thể tự nhận thuộc
nhóm theo tôn giáo
này hay tín ngưỡng
nọ. Ví dụ họ bảo: “Tôi
là Phật tử” “Tôi
theo Ấn giáo”
hay “Tôi là Công
Giáo” v…v….nhưng
trên thực tế, những
cá nhân này chẳng
mấy quan tâm đến
việc thực hành theo
đạo giáo của họ.
Các vị đại giáo chủ
thời xưa như đức
Phật, đấng Đại Hùng
(Mahavira),
Chúa Giê-Su và
Mô-Ha-Mét (Mohammed)
đã thất bại trong
việc hướng dẫn toàn
thể nhân loại đặt
niềm tin vào các tôn
giáo. Thực ra, không
một vị giáo chủ nào
có khả năng làm được
việc đó. Những người
không tín ngưỡng nói
trên được gọi là vô
thần. Theo vài học
giả Tây Phương, các
Phật tử cũng được
xem như là vô thần,
bởi lẽ họ không chấp
nhận tin có đấng Tạo
Hoá toàn năng. Để
phân biệt giữa người
Phật tử, với những
kẻ không tín ngưỡng
nói trên, đôi lúc,
tôi thêm vào một chữ
“hoàn toàn”
(extreme). Tôi gọi
họ là những người “Hoàn
toàn không có tín
ngưỡng” (Extreme
non-believers). Bởi
lẽ, các phần tử này,
chẳng những không có
đức tin tôn giáo, mà
họ còn cực đoan cho
rằng không một hành
động đạo đức tâm
linh nào có giá trị.
Tuy nhiên chúng ta
cần nên biết những
người này vẫn là một
phần của nhân loại
và như mọi kẻ khác,
họ cũng muốn có cuộc
sống hạnh phúc và an
lạc. Đây là điều
quan trọng.
Mặc dù quý vị bảo
rằng không có tín
ngưỡng, nhưng bao
lâu các bạn còn là
một phần của nhân
loại và là con
người, quý vị vẫn
cần đến tình thương
cũng như lòng từ bi
của con người. Đây
là lời dạy căn bản
của các tôn giáo.
Nếu không có tình
thương, tôn giáo có
thể trở thành tai
hại. Do đó, mặc dù
có tín ngưỡng hay
không, sự thực hành
cốt yếu của bạn vẫn
là thể hiện tâm từ
bi cứu giúp mọi
chúng sanh. Tôi xem
“Tình thương và
lòng Từ Bi của con
người như là một tôn
giáo phổ biến toàn
cầu”. Bởi lẽ
tình thương bao la
sẽ là chất liệu nuôi
dưỡng, giúp cho tâm
chúng ta có an lạc
và hạnh phúc. Vì
thế, lòng từ bi rất
cần thiết cho tất cả
mọi người.
Như tôi đã trình bày
ở trên, một vài linh
mục và nữ tu Thiên
Chúa cũng như các
tín đồ Công Giáo nói
với tôi rằng họ đã
áp dụng phương pháp
tu tập của Phật giáo
để phát triển tâm từ
bi và đức tin Thiên
Chúa của họ. Tôi
thường bảo những
người bạn Tây Phương
rằng, quý vị nên cố
gắng duy trì cái đạo
gốc truyền thống của
mình. Thay đổi tôn
giáo là việc không
dễ dàng và đôi khi
còn gây điều bất lợi
buồn phiền cho các
bạn.
Tuy nhiên, những ai
cảm thấy có duyên
với đức Phật, và tâm
mình vô cùng an lạc
khi thực hành lời
dạy của Ngài, bạn có
thể quay trở về quy
y theo Phật Giáo,
sau khi đã suy nghĩ
kỹ chín chắn. Nhưng
điều quan trọng nên
nhớ là bạn đừng bao
giờ chê bai, chỉ
trích tôn giáo cũ để
biện minh, bênh vực
cho hành động cải
đạo theo tôn giáo
mới của mình. Điều
này tôi mong quý vị
tuyệt đối nên tránh.
Bởi lẽ tín ngưỡng
chúng ta theo trước
đây, mặc dù hiện giờ
không còn thích hợp
với các bạn nữa,
nhưng điều ấy không
có nghĩa là tôn giáo
đó hoàn toàn vô ích
đối với nhân loại.
Trong tinh thần biết
chia xẻ những ý
kiến, quyền tự do
của người khác, nhất
là giá trị truyền
thống tín ngưỡng của
họ, quý vị nên kính
trọng tôn giáo cũ
trước đây của mình.
Điều này rất quan
trọng, mong các bạn
lưu ý.
|