|
MỨC ĐỘ DẤN THÂN
Nguyên tác: Đức Đạt Lai Lạt
Ma
Chuyển ngữ: HT. Thích Trí
Chơn
Trích từ cuốn sách: “Ethics
For The New Millennium”
www.chualinhmu.com
Qua sự phát triển một thái
độ trách nhiệm đối với người
khác, chúng ta có thể khởi
đầu thiết lập một thế giới
thân ái và từ bi hơn mà tất
cả chúng ta hằng mơ ước. Độc
giả có thể đồng ý hay không
sự ủng hộ của tôi về trách
nhiệm toàn cầu. Nhưng nếu
các điều trên là đúng, về
bản chất tuỳ thuộc rộng rãi
của thực tế, và về thói quen
phân biệt giữa ta và người
khác, trong một ý nghĩa nào
đó là quá phóng đại, và nếu
trên nền tảng tôi nói đúng
khi bày tỏ rằng mục đích của
chúng ta là nên mở rộng lòng
từ bi của mình đến với tất
cả mọi người, chúng ta không
khỏi kết luận rằng từ bi –
đòi hỏi hành vi đạo đức -
nằm ngay giữa mọi hành động
của ta, kể cả cá nhân lẫn xã
hội.
Hơn nữa, mặc dù những chi
tiết còn mở ra cho các cuộc
bàn thảo, tôi tin rằng trách
nhiệm toàn cầu có nghĩa từ
bi cũng liên quan nằm trong
lãnh vực chính trị. Nó cho
chúng ta biết điều quan
trọng về phương cách chúng
ta hành động trong cuộc sống
hằng ngày nếu muốn có hạnh
phúc theo ý nghĩa đặc biệt
của hạnh phúc đã đề ra.
Nói lên điều này, rõ ràng là
tôi không kêu gọi mọi người
nên từ bỏ lối sống của họ
hiện nay và tuân theo một
luật lệ hay phương cách suy
nghĩ mới nào khác. Đúng hơn,
ý muốn của tôi là đề nghị
các cá nhân trong khi vẫn
giữ lối sống hằng ngày, có
thể chuyển hoá và trở nên
con người đạo đức, từ bi và
hạnh phúc hơn. Và qua những
cá nhân đạo đức và từ bi hơn,
chúng ta có thể khởi đầu xúc
tiến cuộc cách mạng nội tâm
của mình.
Chẳng hạn, công tác của một
nông dân trong việc làm
khiêm nhường của mình cũng
không kém phần hữu ích cho
xã hội giống như một bác sĩ,
một thầy giáo, một tăng sĩ,
hay một nữ tu. Tất cả mọi
đóng góp của con người đều
lớn lao và cao quý. Khi
chúng ta làm việc với thiện
chí tốt, nghĩ rằng: “Việc
làm của tôi là giúp cho
người khác”, nó sẽ mang lại
phúc lợi cho cộng đồng rộng
lớn hơn.
Nhưng khi thiếu sự quan tâm
đến tình cảm và hạnh phúc
của kẻ khác, mọi hoạt động
của chúng ta sẽ dẫn đến chỗ
hư hỏng. Do sự thiếu vắng
các tình cảm đạo đức nhân
bản, tôn giáo, chính trị và
kinh tế vân vân đều có thể
biến thành điều dơ nhớp.
Thay vì phục vụ cho nhân
loại, chúng trở thành những
tác nhân gây nên sự tàn phá.
Cho nên, ngoài sự phát triển
một tinh thần trách nhiệm
phổ biến toàn cầu, chúng ta
thực sự cần những người có ý
thức trách nhiệm. Chờ đến
khi nào các nguyên tắc được
đưa vào hành động còn không
thì chúng vẫn chỉ là nguyên
tắc.
Vì thế, chẳng hạn như là
điều rất thích hợp cho một
chính trị gia thành thực
chịu trách nhiệm trong hành
động của mình với sự thành
thực và liêm chính. Rất
thích đáng cho một thương
gia hết sức quan tâm đến nhu
cầu của khách hàng qua mọi
nghiệp vụ của mình. Rất
thích hợp cho một luật sư
dùng kinh nghiệm chuyên môn
của mình để biện hộ tranh
đấu cho công lý.
Dĩ nhiên rất khó trình bày
thực chính xác là bằng cách
nào mà thái độ của chúng ta
sẽ có thể hình thành qua sự
uỷ thác, giao phó cho nguyên
tắc của trách nhiệm toàn
cầu. Bởi lý do đó, tôi không
có một tiêu chuẩn đặc biệt
nào trong tâm trí.
Mọi việc tôi hy vọng là nếu
những điều gì tôi viết ra
đây có lợi ích cho các độc
giả, mong quý vị cố gắng
phát triển tâm từ bi trong
cuộc sống hằng ngày. Bằng
tinh thần trách nhiệm đối
với mọi người khác, các bạn
hãy nỗ lực làm bất cứ điều
gì có thể để giúp đỡ cho
họ.
Khi đi ngang qua một vòi
nước đang chảy nhỏ giọt quý
vị sẽ khoá chặt lại. Khi
nhìn thấy một ngọn đèn cháy
phí phạm một cách vô ích,
bạn sẽ tắt đi. Nếu là một
người đang hành đạo và ngày
mai nếu gặp một tín đồ theo
tôn giáo khác quý vị cũng sẽ
bày tỏ sự tôn kính đối với
họ tương tự như các bạn mong
muốn họ kính trọng tín
ngưỡng của mình.
Nếu là một khoa học gia, và
nhận thấy chương trình
nghiên cứu của mình đang
thực hiện có thể gây tai hại
cho người khác, vì tinh thần
trách nhiệm, quý vị sẽ tự
huỷ bỏ không làm. Tuỳ theo
năng lực và giới hạn của
hoàn cảnh, các bạn sẽ thực
hiện được bất cứ điều gì có
thể làm. Ngoài các việc
trên, tôi không kêu gọi quý
vị một sự dấn thân nào khác.
Và nếu một ngày kia, hành
động của quý vị có thể trở
nên từ bi hơn những kẻ khác
– vâng, điều đó rất bình
thường. Thêm nữa, nếu lời
tôi nói có vẽ như không hữu
ích gì mấy, cũng chẳng sao.
Điều quan trọng là việc
chúng ta làm cho người khác,
và bất cứ sự hy sinh nào
được thực hiện, đều phải do
tự nguyện và phát sinh từ
nhận thức hiểu rõ lợi ích
của hành động ấy.
Trong chuyến viếng thăm gần
đây tại Nửu Ước (New York),
một người bạn cho tôi biết
con số tỷ phú tại Hoa Kỳ đã
tăng từ mười bảy người vài
năm trước đây, ngày hôm nay
đã lên đến nhiều trăm người.
Nhưng đồng thời những người
nghèo vẫn nghèo và lắm khi
còn nghèo hơn nữa. Tôi xem
điều này như hoàn toàn vô
đạo đức. Đó cũng là nguồn
gốc của những khó khăn của
xã hội.
Trong khi nhiều triệu người
không có được các nhu cầu
tối thiểu cần thiết của đời
sống như thực phẩm, chỗ ở,
giáo dục và dịch vụ y tế -
sự phân chia tài sản bất
công thực là một điều xấu
xa. Nếu đó là trong trường
hợp mà mọi người đã có đầy
đủ và dư thừa các nhu cầu
thì một cuộc sống xa hoa như
vậy, ta có thể chấp nhận
được. Nhưng nếu đó chỉ là ý
muốn của cá nhân, thực khó
mà có thể khuyên họ nên kiềm
chế bớt việc thực hiện quyền
sống theo ý muốn của họ.
Hơn nữa, vấn đề lại không
phải như vậy. Trên thế giới
chúng ta đang sống hiện nay,
có nhiều khu vực, người ta
vứt bỏ các đồ ăn dư thừa đi
trong khi những đồng loại ở
sát bên cạnh - kể cả các trẻ
em vô tội – quá thiếu thốn
đến mức phải đào bới đống
rác để kiếm thức ăn và nhiều
người đã chết đói. Như vậy,
mặc dù tôi không thể nói đời
sống xa hoa của những kẻ
giàu có, tự nó là sai lầm,
bởi lẽ họ tiêu xài chính
đồng tiền của họ làm ra, chứ
không kiếm tiền bằng cách
bất chánh, nhưng tôi phải
nói rằng đó là điều không
lương thiện, đã làm hư hỏng
con người.
Thêm nữa, tôi bị kích động
vì lối sống quá phức tạp vô
lối của những người giàu.
Một người bạn của tôi cùng ở
chung với một gia đình rất
giàu có, cho biết mỗi lần họ
bơi lội lên, họ được trao
cho một cái áo choàng tắm
mới. Và cứ mỗi lần họ đến hồ
bơi tắm đều phải thay một
cái áo mới như vậy, cho dù
họ tắm nhiều lần trong ngày.
Thực lạ kỳ! Nếu không muốn
nói là quái gỡ.
Tôi không thấy lối sống xa
xỉ hoang phí đó có góp thêm
được gì cho sự tiện nghi cá
nhân. Là con người, chúng ta
ai cũng chỉ có một cái bao
tử với số lượng thức ăn hạn
chế để nuốt vào. Tương tự,
chúng ta chỉ có mười ngón
tay, do vậy chúng ta không
thể đeo cả trăm chiếc nhẫn.
Dù lý luận thế nào trong
cách chọn lựa, vào lúc chúng
ta mang nhẫn, sự dư thừa
chẳng có một ý nghĩa gì. Các
chiếc còn lại vẫn chỉ vô
dụng nằm trong hộp.
Sử dụng sự giàu có thích
đáng nhất, như tôi đã từng
trình bày với các thành viên
trong một gia đình Ấn Độ rất
giàu sang, là nên làm phước
bố thí từ thiện. Trong
trường hợp đặc biệt đó, khi
họ hỏi, tôi đã đề nghị nếu
có thể, nên dùng tiền vào sự
phát triển giáo dục là tốt
nhất.
Tương lai thế giới nằm trong
tay của những con em chúng
ta. Do đó, nếu muốn giúp cho
xã hội có cuộc sống nhân đạo
và từ bi hơn, điều quan
trọng là nên giáo dục cho
các trẻ em trở thành những
người có trách nhiệm, và
biết yêu thương đồng loại.
Khi một người may mắn được
sinh trong một gia đình phú
quý hay thành công đạt đến
sự giàu sang bằng các phương
tiện nào đó, họ có cơ hội
giúp đỡ cho nhiều người khác
một cách lớn lao. Thực là
điều phí uổng khi quý vị đã
tiêu dùng cơ hội đó trong
hành động quá đoạ lạc bê
tha.
Thực sự tôi cảm thấy lối
sống xa hoa là không thích
đáng. Tôi phải nhìn nhận
rằng mỗi khi tôi ở trong một
khách sạn đầy đủ tiện nghi
và nhìn thấy những kẻ ăn
uống quá đắc tiền trong lúc
nhiều người ở bên ngoài
không có chỗ ngủ qua đêm,
tôi cảm thấy vô cùng khó
chịu.
Điều ấy càng làm tăng cường
cảm xúc rằng tôi không khác
gì những người giàu lẫn
nghèo đó. Chúng ta cùng
giống nhau ở điểm muốn có
hạnh phúc và không thích khổ
đau. Và chúng ta có quyền
bình đẳng được hạnh phúc như
nhau. Như một kết quả, khi
nhìn thấy một cuộc biểu tình
của công nhân đang xảy ra,
chắc chắn tôi sẽ tham dự vào.
Và, dĩ nhiên, người đang nói
những điều trên đây lại là
người được thụ hưởng các
tiện nghi trong khách sạn.
Thực vậy, tôi phải tiến xa
hơn nữa. Đúng là hiện nay
tôi có nhiều đồng hồ tay đắc
tiền. Và trong khi tôi cảm
thấy nếu bán chúng đi, tôi
có thể xây vài túp lều cho
những người nghèo khổ nhưng
mãi đến nay tôi vẫn chưa làm
được.
Cùng lúc, tôi cảm thấy rằng,
nếu tôi tuyệt đối ăn chay
trường, không phải chỉ vì
muốn nêu một tấm gương tốt,
mà còn muốn cứu giúp mạng
sống cho các con thú vô tội.
Cho đến nay, tôi vẫn chưa
hoàn toàn làm đúng và phải
thừa nhận rằng có điều trái
ngược, không nhất trí ở một
vài phương diện, giữa lý
thuyết và sự thực hành của
tôi. Cùng lúc, tôi không tin
là bất cứ ai cũng có thể và
nên theo gương Thánh Gandhi
của Ấn Độ, sống cuộc đời như
một nông dân nghèo khổ. Sự
hiến dâng đó thực cao cả và
đáng được ngưỡng mộ. Nhưng
câu châm ngôn của tôi là “cố
gắng hết khả năng” mà không
rơi vào cực đoan.
|