|
LÒNG
TỪ BI LÀ NỀN TẢNG CỦA HẠNH
PHÚC CON NGƯỜI
Nguyên tác: Ðức Ðạt Lai
Lạt Ma
Chuyển
ngữ: HT.Thích Trí Chơn
Trích từ cuốn sách: “Book of
Love
and Compassion”
Tôi
nghĩ mọi người ai cũng đề
cao cái “Tôi” của mình.
Chúng ta không thể giải
thích tại sao, nhưng sự thực
nó là như vậy. Từ đó, con
người muốn có hạnh phúc và
không thích khổ đau. Ðây là
điều hợp lý bởi lẽ các bạn
có quyền mưu tìm để thành
đạt có được hạnh phúc càng
nhiều càng tốt, và quý vị
cũng có quyền lẫn tránh khổ
đau.
Toàn thể lịch sử
loài người đã phát triển
trên căn bản của ý tưởng này.
Thực vậy, theo quan điểm
Phật giáo, nó không chỉ giới
hạn trong thế giới con người
mà ngay cả loài côn trùng bé
nhỏ nhất, tất cả đều cố gắng
mong có được hạnh phúc và
lánh xa khổ đau.
Tuy nhiên, có
vài sự khác biệt lớn lao
giữa con người và loài vật,
nhất là về trí thông minh
của con người. Về phương
diện hiểu biết, chúng ta đã
tiến bộ rất nhiều và có khả
năng vượt bực. Các bạn có
thể nghĩ tưởng đến tương lai,
và trí nhớ lùi lại nhiều năm
trong quá khứ. Hơn nữa,
chúng ta có khả năng truyền
khẩu hoặc ghi chép các biến
cố đã xảy ra trong nhiều thế
kỷ xa xưa. Hiện tại, nhờ
khoa học tiến bộ, quý vị
cũng có thể khảo sát các sự
kiện xảy ra hàng triệu năm
về trước.
Sự thông minh đã
giúp con người khôn lanh,
xảo quyệt cùng lúc khiến
chúng ta đâm ra nghi ngờ và
dẫn đến sự sợ hãi. Tôi nghĩ
ý tưởng lo sợ được phát
triển nơi con người nhiều
hơn ở loài vật. Thêm nữa,
nhiều cuộc khủng hoảng đã
xảy ra trong gia đình con
người, và ngay chính trong
gia đình của quý vị, chưa kể
đến những cuộc khủng hoảng
trong các cộng đồng, hay
giữa nhiều quốc gia cũng như
giữa những cá nhân - tất cả
những cuộc khủng hoảng và
xung đột do bất đồng ý kiến
hay quan điểm đều bắt nguồn
tự sự thông minh của con
người.
Cho nên, thực là
điều bất hạnh, trí thông
minh đôi lúc đã tạo ra tình
trạng hoàn toàn không có
hạnh phúc. Trong ý nghĩa này,
nó trở thành nguồn gốc gây
nên nỗi khổ đau cho con
người. Tuy nhiên, tôi nghĩ
rằng cùng lúc, sự thông minh
cũng là khí cụ giúp chúng ta
có thể khống chế vượt qua
những cuộc khúng hoảng và
vấn đề khó khăn của con
người.
Từ quan điểm này
tôi nhận thấy tất cả chủng
loại của loài vật đang sống
trên quả đất hiện nay, con
người là loại động vật đã
gây nên nhiều sự khó khăn và
rắc rối nhất. Thực đúng như
vậy. Tôi nghĩ rằng nếu loài
người không xuất hiện trên
quả địa cầu thì hành tinh
này có thể sẽ được an bình
hơn. Và chắc chắn hàng
triệu loài cá, gà vịt và
nhiều con vật bé nhỏ khác
cũng sung sướng được hưởng
cuộc sống an lành và hạnh
phúc.
Cho nên điều
quan trọng là trí thông minh
của con người cần được sử
dụng theo đường hướng xây
dựng. Ðó là bí quyết để
thành công. Nếu biết dùng
đúng đắn khả năng của chúng
ta thì con người không những
chỉ tránh bớt được sự gây
tai hại, khổ đau cho nhau
cũng như hủy diệt quả địa
cầu mà còn mang lại hạnh
phúc cho chính những cá nhân
quý vị. Ðiều đó hoàn toàn
nằm trong tay các bạn.
Việc dùng sự
thông minh đúng đắn hay sai
lầm phá hoại hoặc xây dựng
đều do nơi quý vị. Không ai
có thể hành động thay chúng
ta. Làm sao các bạn biết
dùng khả năng của mình cho
có lợi ích ? Trước tiên,
chúng ta cần nhận thức rõ
bản tính của con người và
nếu quyết tâm, chúng ta có
thể chuyển hóa nội tâm con
người.
Trên căn bản này,
tôi sẽ trình bày bằng cách
nào, con người như một cá
nhân có thể tìm thấy hạnh
phúc, bởi lẽ tôi tin rằng cá
nhân là chìa khóa để giải
quyết mọi vấn đề. Nhằm cải
thiện bất cứ cộng đồng nào,
trước hết cần phải cải đổi
cá nhân. Nếu cá nhân trở nên
con người đạo đức, hiền lành,
có tình thương, tức khắc sẽ
mang lại sự an lạc cho gia
đình và mọi người xung quanh.
Khi cha mẹ dùng lời nói dịu
dàng, thân yêu với tấm lòng
bao dung dạy dỗ con cái sẽ
tạo không khí hòa hợp an vui
trong gia đình.
Hoàn cảnh xung
quanh các bạn có thể không
thân thiện và ngay cả trở
nên thù nghịch, nhưng nếu
làm chủ được ý tưởng của
mình thì ngoại cảnh không
thể gây xáo trộn đến nội tâm
an lạc của quý vị. Trái lại,
khi tâm chúng ta nghĩ chuyện
ác, thì dù cuộc sống có đầy
đủ vật chất tiện nghi với
nhiều bạn thân, các bạn vẫn
không có hạnh phúc.
Cho nên, đời
sống tinh thần quan trọng
hơn vật chất bên ngoài. Hơn
nữa, tôi nhận thấy rằng
nhiều người hình như lưu ý
đến sinh hoạt ngoại cảnh và
không mấy chú trọng đến việc
tu tập ở nội tâm. Tôi mong
rằng chúng ta nên đặc biệt
chú ý đến đời sống tâm linh.
Có nhiều đức tính cần thiết
cho sự an lạc tinh thần và
tôi tin rằng một trong những
đức tính quan trọng nhất là
lòng từ bi và tình thương
con người.
Bây giờ tôi xin
giải thích ý nghĩa của lòng
từ bi. Thông thường, tình
thương hay lòng từ bi nhằm
chỉ tình cảm gắn bó thân
thiết với các bạn bè và
những người mà chúng ta
thương yêu. Ðôi khi lòng từ
bi cũng có nghĩa thương hại.
Ðây là ý tưởng sai lầm - bất
cứ tình thương hay lòng từ
bi nào nhằm xem thường kẻ
khác thì không phải là lòng
từ bi đích thực.
Lòng từ bi chân
chính cần đặt nền tảng trên
sự kính trọng người khác và
nhận thức rằng mọi người đều
có quyền hưởng hạnh phúc và
xa lánh khổ đau như các bạn.
Trên căn bản này, khi thấy
ai đau khổ, bạn nên phát tâm
hết lòng thương xót, cứu
giúp cho họ.
Khi quý vị cảm
thấy gần gủi, thân yêu với
các bạn bè nhưng đây thường
là sự tham đắm chứ không
phải lòng từ bi. Lòng từ bi
chân thực không nên phân
biệt hay thiên vị. Nếu bạn
chỉ bày tỏ lòng thương yêu
các bà con thân quyến, nhưng
lại ghét bỏ những kẻ thù hay
nhiều người xa lạ không quen
biết với chúng ta thì đó là
lòng từ bi không bình đẳng
với sự phân biệt hay cục bộ.
Như tôi đã trình
bày ở trên, lòng từ bi chân
thực được xây dựng qua sự
nhận thức rằng mọi người đều
có quyền hưởng hạnh phúc như
các bạn, cho nên ngay chính
kẻ thù của quý vị, là con
người, họ cũng có chung ước
muốn và có quyền hưởng hạnh
phúc như mọi kẻ khác. Tình
thương được phát triển trên
căn bản này, gọi là lòng từ
bi, nó mở rộng đến tất cả
mọi người, không phân biệt
kẻ thù hay bạn.
Một khía cạnh
của lòng từ bi này là ý thức
trách nhiệm. Khi chúng ta
phát triển tình thương, đức
tính tự tin nơi quý vị tự
động sẽ tăng trưởng lên, sự
lo sợ được giảm bớt và tánh
quyết tâm được củng cố. Nếu
ngay từ đầu quý vị quyết
định đúng đắn để hoàn tất
một công việc khó khăn thì
dù bạn gặp thất bại lần thứ
nhất, thứ nhì và lần thứ ba,
cũng chẳng sao. Khi mục đích
của bạn đã rõ ràng thì quý
vị cứ tiếp tục cố gắng. Thái
độ lạc quan và sự quyết tâm
này là chìa khóa dẫn đến
thành công.
Lòng từ bi cũng
mang lại cho bạn sức mạnh
của nội lực. Một khi nó được
phát triển, tự nhiên tâm của
quý vị sẽ mở rộng mà qua đó,
chúng ta có thể truyền đạt,
giao hảo tốt với con người
và ngay cả mọi loài chúng
sinh trong tình thương bao
la. Trái lại, nếu bạn sinh
tâm thù hận và ác cảm với
người khác thì các ý tưởng
bất thiện ấy sẽ quay ngược
trở lại nơi quý vị. Ðiều này
dẫn đến kết quả nghi ngờ và
sự sợ hãi sẽ tạo nên khoảng
cách giữa các bạn khiến cho
sự liên lạc, thông cảm giữa
quý vị và người khác trở nên
khó khăn. Rồi chúng ta cảm
thấy bị xa cách và cô đơn.
Thêm nữa, các thành viên
trong cộng đồng cũng sẽ bày
tỏ tình cảm tiêu cực, không
mấy thân thiện đối với quý
vị.
Nếu bạn ăn ở, cư
xử không tốt với kẻ khác, mà
lại mong chờ họ đáp trả lại
bằng tình thương thì đó là
điều nghịch lý, không bao
giờ có thể xảy ra. Khi bạn
muốn hoàn cảnh xung quanh
trở nên thân thiện, thì
trước tiên tự mình phải xây
dựng cho nền tảng thương yêu
đó. Dù cho sự đáp trả của
những kẻ khác là có thiện
cảm hay không, phần bạn
trước hết cần tạo sự thông
cảm và yêu thương. Sau đó,
nếu người ta vẫn còn đối xử
tệ bạc với mình thì lúc ấy
bạn có quyền suy nghĩ lại.
Tôi luôn luôn cố
gắng xây đắp tình thân hữu
với mọi người. Chẳng hạn,
khi gặp một người bạn mới,
tôi thấy không cần phải tự
giới thiệu, vì biết chắc
chắn rõ ràng họ là một con
người. Trong tương lai, một
ngày nào đó, nhờ khoa học
tiến bộ, có thể tôi nhầm lẫn
một người máy với con người
thật, nhưng hiện giờ thì
điều ấy chưa xảy ra.
Cho nên khi nhìn
thấy nụ cười, hàm răng và
cặp mắt tôi liền nhận biết
đó là một con người. Trên
căn bản của lãnh vực tình
cảm và thể xác, tất cả chúng
ta đều giống nhau, mặc dù
màu da khác biệt. Nhưng dù
người Tây Phương có tóc
vàng, xanh hay trắng, là
điều không quan trọng. Việc
chủ yếu là chúng ta giống
nhau về phương diện tình
cảm. Với niềm tin chắc chắn
như vậy, tôi cảm thấy người
khác là anh em và sẵn sàng
đến gần kết thân với họ.
Trong mọi trường
hợp, con người xa lạ ấy luôn
bày tỏ thiện cảm và trở
thành người bạn thân thiết
với quý vị. Ðôi lúc thất
bại, thì các bạn có quyền
phản ứng tùy theo trường
hợp. Do đó, một cách căn
bản, chúng ta nên tiếp xúc
gần gũi với những kẻ khác
bằng tâm tình cởi mở và nhận
biết rằng mỗi cá nhân là một
con người chẳng khác gì quý
vị. Cho nên không có sự khác
biệt nhiều giữa tất cả mọi
người chúng ta.
Bản chất của
lòng từ bi là xây dựng môi
trường yêu thương và kết quả
là nơi đó quý vị sẽ cảm thấy
an lành và hạnh phúc. Nơi
đâu có người sống với tâm từ
bi thì ở đó luôn luôn có
không khí tràn ngập yêu
thương. Ngay cả loài chó và
chim muông cũng dễ dàng gần
gũi với kẻ ấy. Gần năm mươi
năm trước, tôi có nuôi mấy
con chim trong đó có một con
két nhỏ tại cung điện nghỉ
mát mùa hè Norbulingka ở
Lhasa (Lạp Tát).
Vào lúc ấy, tôi
có một người hầu cận già,
trông dáng bề ngoài không
mấy thân thiện, với cặp mắt
tròn và rất nghiêm khắc,
nhưng ông thường cho chim
két ăn hột hạnh nhân. Cho
nên khi nghe tiếng ho hay
bước chân của ông thì nó tỏ
vẻ mừng rỡ. Người giúp việc
già của tôi luôn luôn bày tỏ
cử chỉ rất thân thiện với
chim két và nó cũng biểu lộ
cảm tình với ông. Ðôi lúc
tôi cho chim két ăn hột hạnh
nhân nhưng nó không bao giờ
tỏ vẽ yêu thích tôi. Tôi
dùng que cây chọc phá chim
két với hy vọng nó có thể
phản ứng tốt đẹp hơn nhưng
rốt cuộc chim két vẫn không
mấy gì mến chuộng tôi.
Cho nên, muốn có
một người bạn thân thương,
quý vị cần tạo một môi
trường đầy thiện cảm với mọi
người xung quanh. Chúng ta
là loài vật sống trong xã
hội, do đó quý vị cần phải
có bạn bè. Làm sao bạn có
thể mang nụ cười đến trên
nét mặt của mọi người? Nếu
bạn tỏ vẽ lãnh đạm và không
thân thiện thì rất khó có nụ
cười nở trên môi. Nếu quý vị
có tiền bạc và thế lực, vài
người có thể hiến dâng cho
chúng ta một nụ cười giả
tạo, nhưng nụ cười chân thật
thì chỉ phát xuất từ lòng từ
bi.
Vấn đề là làm sao
phát triển lòng từ bi. Thực
sự chúng ta có thể phát
triển tâm từ bi bình đẳng
không phân biệt được không?
Câu trả lời của tôi là quý
vị chắc chắn có thể. Tôi tin
rằng bản chất của con người
là hiền lành và có tình
thương, mặc dù nhiều người
trong quá khứ cũng như hiện
tại, đều nghĩ rằng căn bản
của con người là tàn ác. Bây
giờ tôi xin giải thích điểm
này.
Vào lúc thụ thai,
khi chúng ta còn trong tử
cung của người mẹ, tình
thương và trạng thái tinh
thần an ổn của bà mẹ rất cần
thiết cho sự phát triển của
bào thai. Nếu tâm của người
mẹ phiền muộn, âu lo thì ảnh
hưởng rất tai hại đến thai
nhi. Bởi lẽ đó là lúc sự
sống mới bắt đầu hình thành!
Ngay cả trạng
thái tinh thần của cha mẹ
vào lúc thụ thai cũng rất
quan trọng. Chẳng hạn, nếu
thai nhi hình thành qua sự
cưởng hiếp ngoài ý muốn thì
đó là một điều khủng khiếp.
Muốn sự thụ thai xảy ra
thích đáng, cần có tình yêu
chân thật và sự kính trọng
lẫn nhau giữa đôi nam nữ chứ
không phải xuất phát từ lòng
cuồng dục. Nếu yêu nhau do
sự tình cờ gặp gỡ thì chưa
đủ mà đôi bạn đời cần phải
hiểu biết rõ và thành thực
thương yêu nhau, vì đây là
nền tảng của hạnh phúc hôn
nhân. Hơn nữa, cuộc sống gia
đình cần kéo dài đến trọn
đời hay ít ra chung sống với
nhau càng được lâu dài càng
tốt. Bởi lẽ cuộc sống lứa
đôi thực sự bắt đầu từ đó.
Theo nền khoa
học y khoa hiện đại, khoảng
vài tuần sau khi ra chào
đời, bộ óc em bé đang phát
triển. Trong thời gian này
các nhà bác học bảo rằng, sự
tiếp xúc, va chạm thể xác là
yếu tố cần thiết đến sự phát
triển thích đáng cho bộ óc
đứa trẻ. Ðiều này chứng tỏ
cho thấy rằng sự tăng trưởng
về thân thể của em bé đòi
hỏi đến tình thương của
người khác.
Sau khi sanh,
một trong các hành động đầu
tiên của người mẹ là cho con
sữa, và phần việc đứa trẻ là
bú. Sữa thường được xem như
biểu tượng của lòng từ bi.
Không có sữa thì em bé không
sống được. Qua diễn tiến về
hành động bú sữa của hài nhi
cho thấy sự gần gũi giữa bà
mẹ và đứa con. Nếu thiếu sự
thân thiết, gắn bó thì em bé
sẽ không tìm vú mẹ và nếu bà
mẹ ghét bỏ đứa trẻ thì sữa
cũng không dễ dàng chảy ra
được. Cho nên sữa xuất hiện
gắn liền với tình thương.
Ðiều này có nghĩa là hành
động đầu tiên trong cuộc đời
em bé là bú sữa, và đó là
biểu tượng của lòng từ bi.
Người ta nhận
thấy rằng những trẻ con lớn
lên trong các gia đình ngập
tràn tình yêu thương sẽ có
sự phát triển tốt về sức
khỏe và học vấn ở nhà
trường. Ngược lại, những em
bé nào thiếu sự chăm sóc của
tình thương con người sẽ gặp
nhiều khó khăn trong sự tăng
trưởng về thể xác lẫn tinh
thần. Các đứa trẻ này, khi
lớn lên, chúng cũng cảm thấy
khó khăn khi bày tỏ lòng yêu
thương kẻ khác và như vậy là
một đại thảm họa.
Bây giờ chúng ta
hãy xét đến giờ phút cuối
cùng của đời người là sự
chết. Ngay cả vào lúc từ
trần, mặc dù người sắp mất
không còn có thể nhận được
lợi ích gì từ nơi các bạn
bè, nhưng trong giờ phút lâm
chung, tâm của họ cảm thấy
an lạc nếu có nhiều thân hữu
đến viếng thăm. Cho nên,
suốt cuộc đời từ lúc mới
sinh ra cho đến ngày vĩnh
viễn từ giả cõi trần, tình
thương của con người đóng
một vai trò rất quan trọng.
Sự tiếp nhận
tình thương không những chỉ
giúp cho tâm mình an lạc và
thanh tịnh mà còn ảnh hưởng
tốt đến sức khỏe thân thể
của chúng ta. Trái lại, sự
hận thù và ganh ghét sẽ
khiến tâm của quý vị bị rối
loạn, đảo điên và gây tai
hại, ảnh hưởng xấu đến thể
xác của các bạn. Ngay cả
thân thể của quý vị cũng cần
đến tâm an lạc và không
thích hợp với sự loạn động.
Ðiều này cho thấy sự mong
ước có tâm an bình nằm sẵn
trong máu huyết của chúng
ta.
Cho nên, tuy có
một số người không đồng ý,
tôi nghĩ rằng mặc dù bản
chất xâm lăng tàn ác là một
phần trong cuộc sống của các
bạn nhưng sức mạnh ưu thế
trong đời sống vẫn là tình
thương của con người. Do đó,
quý vị có thể làm vững chắc
thêm đức tính tốt căn bản ấy
mà nó là bản chất của nhân
loại.
Chúng ta có thể
thực hiện lòng từ bi qua sự
thông minh của lý trí. Nếu
tôi giúp đỡ và bày tỏ lòng
thương yêu một người nào đó
thì chính tôi sẽ nhận được
sự lợi ích từ việc làm phúc
đức ấy. Trái lại, nếu tôi
làm hại người khác, thì tự
nhiên tôi sẽ gặp khó khăn.
Tôi thường nói đùa rằng nếu
quý vị thực sự muốn ích kỷ
thì nên ích kỷ một cách sáng
suốt tốt hơn là ích kỷ với
sự ngu muội. Sự thông minh
có thể giúp điều chỉnh thái
độ của quý vị trong vấn đề
này. Nếu chúng ta biết sử
dụng nó tốt đẹp, các bạn có
thể có được sự sáng suốt để
hành động vì lợi ích cho
chính bản thân bằng cách
hướng dẫn đời mình theo
phương pháp sống đầy lòng từ
bi.
Do đó, tôi không
nghĩ rằng tánh ích kỷ là sai
lầm. Tự thương mình là chủ
yếu. Nếu quý vị không yêu
thương chính mình, làm sao
bạn có thể thương yêu kẻ
khác? Hình như khi người ta
đề cập đến lòng từ bi thì có
nghĩa rằng kẻ đó không còn
quan tâm hay nói cách khác,
là cần phải hy sinh những
quyền lợi của bản thân chúng
ta. Nhưng điều ấy không hẳn
có nghĩa như vậy, mà thực
ra, tình thương chân thật
trước tiên nhằm nghĩ đến
phúc lợi của chính mình.
Có hai loại bản
ngã. Một là cái ta chủ
trương làm hại kẻ khác, sẽ
dẫn qúy vị đến khổ đau. Thứ
hai là cái ta được xây dựng
trên sự quyết tâm, sức mạnh
của ý chí và đức tính tự tin
mà “bản ngã” này rất cần
thiết. Nếu không có nó, làm
sao có thể phát triển được
niềm tự tin mà các bạn cần
đến để thành tựu được bất cứ
công tác lợi ích nào cho mọi
người trong đời sống?
Lòng ganh ghét
là một đức tính xấu, phá
hoại sự hòa hợp. Làm sao
chúng ta có thể diệt trừ
được nó? Thường khi sự tức
giận hay phẫn nộ là nguyên
nhân khiến con người sanh
tâm đố kỵ. Cơn giận dữ dấy
lên như là phản ứng của sự
bức xúc và lần hồi nó phát
triển biến thành lòng ganh
ghét. Ðiều trước tiên các
bạn nên biết rằng sự tức
giận là một ác tính xấu xa.
Người ta thường nghĩ tâm thù
hận là một phần trong cuộc
sống của chúng ta, do vậy
tốt hơn bạn nên bày tỏ điều
ấy ra ngoài, nhưng tôi tin
rằng đó là một ý tưởng sai
lầm. Và cách hay nhất tôi
khuyên quý vị là cần kiểm
soát, khống chế sự tức giận
để lần lần, năm này qua năm
khác, dứt trừ hẳn tánh xấu
này trong tương lai. Theo
kinh nghiệm của tôi, muốn có
kết quả tốt khi nào quý vị
nhận thấy rõ nuôi dưỡng tâm
hận thù là tai hại cho nên
cần phải hủy diệt nó đi.
Khi sắp nỗi cơn
giận dữ, bạn có thể tự mình
kiềm chế để nhìn thấy mục
đích sự căm giận của các bạn
dưới nhiều khía cạnh khác
nhau. Bất cứ cá nhân hay
hoàn cảnh nào gây nên sự tức
giận căn bản cũng đều chỉ có
ý nghĩa tương đối. Nếu xét
từ quan điểm này, khiến quý
vị cảm thấy bực tức, nhưng
theo nhận thức khác, bạn lại
khám phá ra điều lợi ích tốt
đẹp. Ví dụ trường hợp chúng
tôi bị mất quê hương và trở
thành những người dân tị
nạn. Nếu nhìn vấn đề theo
cảnh huống này, chúng tôi
cảm thấy rất buồn khổ và
thất bại, nhưng xét về mặt
khác, chúng tôi nhờ vậy mà
có cơ hội được gặp gỡ các
người bạn mới của nhiều tôn
giáo đến từ khắp nơi trên
thế giới và vân vân. Với
nhận thức linh động và tùy
duyên khi nhìn mọi việc xảy
ra như thế sẽ giúp chúng ta
tu tập, vượt qua mọi khó
khăn, để có được sự an lạc.
Cũng có những trường hợp khi
bị ốm đau chẳng hạn nếu các
bạn càng lo nghĩ nhiều đến
cơn bịnh thì quý vị cảm thấy
bịnh càng nặng thêm. Trong
hoàn cảnh như vậy, cách tốt
đẹp và hữu ích nhất là nên
so sánh trường hợp bịnh tình
của quý vị với những người
đang mắc bệnh nặng hơn và
vân vân. Nhờ thế mà bạn tự
mình cảm thấy được an ủi
phần nào. Nơi đây một lần
nữa, chúng ta cần nhận thức
rõ tính cách tương đối trong
hoàn cảnh của quý vị. Nếu so
sánh bịnh trạng của bạn với
một bệnh nhân đau nặng hơn
thì tức khắc bạn sẽ thấy sự
đau khổ của mình sẽ được
giảm bớt đi.
Tương tự khi gặp
các vấn đề khó khăn xảy ra
trong cuộc sống, nếu chúng
ta quá lo lắng thì sự khổ
nhọc sẽ trở nên trầm trọng
và lớn lao hơn. Ngược lại,
nếu chúng ta giữ tâm bình
thản, không mấy chú ý, nghĩ
tưởng đến chúng thì các khó
khăn đó có thể sẽ giảm bớt
và trở thành vô nghĩa. Với
các phương pháp này và bằng
sự phát triển cái tâm an
nhiên, tự tại, không một
chút âu lo, quý vị có thể
dứt trừ mọi trở ngại khi
phải đối đầu với những khó
khăn. Cho nên chúng ta thấy
rằng sự tinh tấn và cố gắng
thường xuyên là rất cần
thiết. Trong khi ấy bạn cũng
nên mở rộng lòng từ bi và
phát triển các thiện tánh
của quý vị. Nhờ vậy mà một
con người xấu có thể chuyển
đổi thành con người tốt.
Hơn nữa, nếu bạn
có đức tin tôn giáo thì rất
hữu ích khi quý vị làm tăng
trưởng thêm các thiện tính
trên. Chẳng hạn sách Phúc Âm
dạy chúng ta đưa má phải cho
người khác đánh, điều này
chứng tỏ rõ ràng sự thực
hành lòng khoan dung. Theo
tôi, bức thông điệp chính
yếu của sách Phúc Âm là tình
yêu thương tất cả nhân loại
và lý do khiến các bạn phát
triển lòng bác ái này là vì
chúng ta kính yêu đức Chúa.
Tôi hiểu đây cũng là ý nghĩa
của lòng từ bi bao la. Những
lời dạy trong Phúc Âm có khả
năng mở rộng và làm tăng
trưởng mạnh mẽ các thiện
tánh của quý vị. Phật giáo
cũng trình bày và hướng dẫn
con người nhằm đến cùng một
mục đích như thế. Trước
tiên, chúng ta cần nhận thức
xem mọi chúng sanh đều bình
đẳng và sự sống của kẻ khác
là quý báu như của chính
mình. Do đó, các bạn nên bày
tỏ lòng thương yêu đối với
tất cả mọi người.
Còn trường hợp
đối với người không có tín
ngưỡng thì sao? Bạn tin hay
không tin theo tôn giáo là
quyền của cá nhân. Quý vị có
thể hướng dẫn tốt đẹp đời
sống của mình mà không cần
phải theo một đạo giáo nào.
Nhưng khi bạn không còn tin
tưởng bất cứ tôn giáo nào,
quý vị cũng không nên khinh
thường giá trị các đức tính
tốt của con người. Bao lâu
chúng ta còn là con người và
thành viên của xã hội con
người, các bạn vẫn cần đến
tình thương của con người.
Nếu thiếu tình thương quý vị
sẽ không có hạnh phúc. Vì
tất cả chúng ta muốn được
hạnh phúc cũng như muốn có
gia đình và bạn bè hạnh
phúc, do đó quý vị cần phải
phát triển tình thương và
lòng từ bi. Ðiều quan trọng
là nên biết rằng có hai loại
đời sống tinh thần, một là
nếp sống có tín ngưỡng và
hai là không có đức tin tôn
giáo. Nếu là trường hợp sau
thì chúng ta đơn giản nên cố
gắng luyện tập để trở thành
một con người có lòng từ bi
bao la, biết thương yêu mọi
người.
Quý vị cũng nên
nhớ rằng khi chúng ta tu tập
hạnh từ bi, tức khắc hành
động của các bạn sẽ trở nên
bất bạo động. Bất bạo động
không phải là một danh từ xả
giao mà là sự thể hiện lòng
từ bi trong hành động. Khi
tâm bạn chứa chất hận thù
thì hành động của quý vị sẽ
thường xuyên bạo động, trái
lại nếu tâm chúng ta từ bi
thì hành động của các bạn sẽ
luôn luôn là bất bạo động.
Như tôi đã nói ở
trên là bao lâu loài người
còn sống trên quả địa cầu
này thì luôn luôn sẽ có
những ý kiến bất đồng và
chống đối nhau. Nếu chúng ta
dùng bạo lực để giải quyết
mối bất hòa và cơn khủng
hoảng thì bạo động sẽ xảy ra
mỗi ngày và tôi nghĩ kết quả
của nó thực là khủng khiếp.
Hơn nữa, thực tế cho thấy
chúng ta không thể dùng bạo
động để chấm dứt sự bất đồng
ý kiến mà bạo động chỉ có
thể gây thêm nhiều sự bất
mãn và hận thù.
Trái lại, bất
bạo động có nghĩa là đối
thoại hay dùng lời nói để
cảm thông. Ðối thoại còn
mang ý nghĩa điều đình: lắng
nghe quan điểm và kính trọng
quyền lợi của người khác
trong tinh thần hòa giải.
Không ai thắng một trăm phần
trăm và cũng chẳng ai thua
một trăm phần trăm. Ðó là
giải pháp thực tế và duy
nhất chỉ có con đường như
vậy. Ngày nay, thế giới ngày
càng thu nhỏ lại cho nên ý
niệm về “họ” hay “chúng ta”
đã gần như lỗi thời, không
còn thích hợp nữa.
Nếu quyền lợi
của chúng ta tồn tại độc lập
với những kẻ khác thì điều
xảy ra là chúng ta có thể
hoàn toàn thành công hay
hoàn toàn thất bại, nhưng vì
thực tế tất cả chúng ta đều
tùy thuộc lẫn nhau, cho nên
quyền lợi của các bạn và
những người khác đều có
tương quan liên hệ với nhau.
Do vậy, làm sao quý vị có
thể thắng một trăm phần
trăm? Ðó là điều không thể
được. Chúng ta phải chia xẻ
mỗi bên một nửa, năm mươi
phần trăm hoặc có thể sáu
mươi phần trăm cho phe này
và bốn mươi phần trăm cho
bên kia. Nếu không như vậy
thì sự hòa giải không cách
nào thực hiện được.
Thực tế của thế
giới ngày nay cho biết rằng
chúng ta cần phải suy nghĩ
theo hướng đi như thế. Ðây
là căn bản chủ trương của
chính tôi, chấp nhận con
đường “trung dung”. Dân tộc
Tây Tạng sẽ không thể thắng
một trăm phần trăm bởi vì dù
chúng tôi có muốn hay không,
thì tương lai đất nước Tây
Tạng vẫn còn tùy thuộc rất
nhiều ở Trung Cộng. Cho nên
trong tinh thần hòa hợp, tôi
ủng hộ sự chia xẻ quyền lợi
để giúp cho công việc điều
đình có thể tiến triển được.
Hòa giải là con đường duy
nhất. Qua chủ trương bất bạo
động có nghĩa là chúng tôi
có thể chia xẻ những ý kiến,
cảm nghĩ và quyền lợi lẫn
nhau, và bằng cách này,
chúng tôi có thể giải quyết
mọi vấn đề.
Ðôi khi chúng
tôi gọi thế kỷ thứ 20 vừa
qua là một thế kỷ đẩm máu và
chiến tranh. Trong suốt thế
kỷ này đã xảy ra những cuộc
khủng hoảng, đổ máu và sản
xuất vũ khí nhiều hơn trước
đây. Hiện nay, trên căn bản
của những kinh nghiệm chúng
ta đã trải qua và học hỏi
được từ thế kỷ này, tôi nghĩ
chúng ta nên nhìn về tương
lai với hy vọng sẽ là một
thế kỷ của đối thoại. Nguyên
tắc bất bạo động cần nên
thực hành và áp dụng khắp
mọi nơi. Ðiều này không thể
đơn giản chỉ ngồi ở đây và
cầu nguyện mà đạt được.
Nhưng các bạn cần phải nỗ
lực tích cực hoạt động và cố
gắng nhiều hơn nữa.
Câu Hỏi và Trả Lời
Hỏi:
Kính thưa Ngài, làm sao chấm
dứt được tình trạng gây ô
nhiểm trong vũ trụ?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Như quý vị biết tôi đến từ
Tây Tạng. Khi còn sống ở Tây
Tạng, chúng tôi không có ý
niệm gì về sự ô nhiểm. Mọi
vật dụng tại nơi đó đều rất
sạch. Thực vậy, lần đầu tiên
khi biết đến danh từ ô nhiểm
và nghe người ta bảo rằng
tôi không thể dùng nước uống,
tôi rất ngạc nhiên. Sau này,
tôi mới hiểu rõ.
Giờ đây, vấn đề
thực sự đã trở nên nghiêm
trọng. Nó không phải là vấn
nạn của riêng một hay hai
quốc gia, mà là sự sống còn
và sức khỏe của toàn nhân
loại. Nếu chúng ta nhận thức
rõ vấn đề này để tìm phương
pháp đối phó một cách tích
cực thì ít ra quý vị có thể
làm giảm thiểu bớt sự nguy
hại của nó. Chẳng hạn,
khoảng hai hoặc ba năm trước
đây, khi tôi đến thăm thành
phố Stockholm (Thụy Ðiển)
gần một con sông lớn; vài
người bạn cho tôi biết rằng
khoảng mười năm trước, vì
nước sông bị ô nhiểm nặng
nên không có cá. Vào thời
gian tôi viếng thăm thì một
số cá bắt đầu xuất hiện, vì
nước sông được kiểm soát bớt
ô nhiểm. Ðiều này chứng tỏ
rằng chúng ta có thể cải
thiện môi trường sinh sống.
Tình trạng giết
chóc khủng khiếp tại Bosnia
(Nam Tư) dễ khiến người ta
chú ý. Tuy nhiên sự ô nhiểm
và các vấn đề môi sinh khác
lại không mấy ai quan tâm.
Cho nên lần hồi tháng này
qua tháng khác, năm này sang
năm nọ mới khiến sự việc
ngày càng trở nên tồi tệ.
Khi vấn đề xảy ra đến mức độ
trầm trọng thì có thể là đã
quá trể. Cho nên tôi nghĩ đó
là vấn đề rất hệ trọng. Tôi
cảm thấy vô cùng phấn khởi
khi biết rằng tại nhiều nơi
dân chúng đặc biệt quan tâm
đến vấn đề môi sinh và ngay
cả có vài đảng phái chính
trị đã đặt nền tảng trên tư
tưởng hệ và chủ trương bảo
vệ môi sinh. Tôi nghĩ rằng
đây là sự phát triển lành
mạnh và tôi rất hy vọng.
Hỏi:
Xin Ngài cho biết ý kiến làm
cách nào để khắc phục thái
độ và những tình cảm tiêu
cực gây nên do ảnh hưởng của
báo chí, thông tin, giải trí
và truyền hình?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Ðúng vậy. Tôi thường bày tỏ
sự quan tâm đến các điều ấy.
Tuy nhiên như tôi đã trình
bày, phần lớn đều tùy thuộc
vào phong thái tâm linh của
quý vị. Khi chúng ta xem các
hình ảnh tiêu cực như bắn
giết, khêu gợi tình dục hay
bất cứ loại nào như thế -
nếu các bạn nhìn chúng dưới
một góc cạnh khác thì đôi
lúc cũng có lợi ích. Thỉnh
thoảng quý vị có thể dùng
các cảnh tượng bạo động và
khêu gợi tình dục này theo
đường hướng tích cực hơn. Do
nhận thức hậu quả về bản
chất phá hoại của những mối
cảm xúc của con người, quý
vị có thể dùng các hình ảnh
tiêu cực đó để nhắc nhở đến
bản chất gây tai hại của
chúng. Trong khi các hình
ảnh dục tính và bạo động có
thể ban đầu hơi có phần hấp
dẫn, lôi cuốn; nhưng nếu
nhìn kỷ xa hơn, bạn có thể
nhận thấy là chẳng có ích
lợi gì hết.
Dĩ nhiên, tôi
cũng nêu lên vài ý kiến về
phương tiện truyền thông,
đặc biệt là ở Tây Phương.
Tại Ấn Ðộ các hành động giết
chóc và ám sát thường được
chiếu lên truyền hình, nhưng
các cảnh khêu gợi tình dục
lại bị kiểm duyệt chặt chẽ.
Tuy nhiên, nếu so sánh hành
động giết người với kích dục
thì kích dục tương đối tốt
hơn!
Dù sao, tôi muốn
trình bày rõ các khía cạnh
khác về những đức tính tốt
của con người mà tôi nghĩ
các giới truyền thông, và
báo chí đã thiếu sót. Họ chỉ
phổ biến và thông tin các
hành động tiêu cực như giết
người, kích động tình dục
nhưng lại không trình chiếu
các việc làm nhân đạo đầy
lòng từ bi của con người.
Chẳng hạn, lúc ở
Hoa Thịnh Ðốn (Washington),
tôi đã đến thăm viện bảo
tàng “Diệt chủng người Do
Thái” (Holocaust). Khi tới
đó, sau khi thăm viếng các
di tích lịch sử, tôi được
nghe kể nhắc lại cho biết
hành động của con người cả
hai phía. Một bên là quân
đội phát xít Ðức Quốc Xả đã
hành hạ, tra tấn, bắn giết,
tàn sát và diệt chủng dân
tộc Do Thái. Nó nhắc nhở cho
tôi thấy rằng thực quá tàn
ác và ghê tởm nếu sự thông
minh của con người được
hướng dẫn và thúc đẩy bởi
lòng hận thù.
Nhưng cùng lúc,
những người phe bên kia
chứng tỏ họ đã hy sinh ngay
chính mạng sống của mình để
bảo vệ cho dân Do Thái. Như
vậy, những người này đã có
lòng nhân ái, khắc phục sự
đe dọa tính mạng bản thân để
cứu sống các nạn nhân bất
hạnh. Bằng cách đó, tôi nghĩ
chúng ta đã tạo được sự quân
bình giữa điều xấu và tốt.
Nếu để cho tâm hận thù hướng
dẫn, quý vị có thể trở nên
những con người vô cùng tàn
ác và độc hại. Nhưng trái
lại, nếu biết phát triển
lòng từ bi, thì chúng ta sẽ
thực hiện được các hành động
lành và lợi ích cho mọi
người. Tương tự, phương tiện
truyền thông quý vị cũng nên
trình bày cả hai mặt tác hại
lẫn xây dựng. Tôi luôn luôn
ước mong như vậy.
Hỏi:
Kính thưa Ngài, hành động kỳ
thị chủng tộc, cuồng tín và
hận thù của con người đang
tăng trưởng. Theo ý Ngài, do
các yếu tố tiêu cực nào đã
gây nên? Làm sao để có thể
chống lại các khuynh hướng
thiếu xây dựng này?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Tôi nghĩ phần lớn chúng đều
tùy thuộc vào vấn đề giáo
dục. Tôi tin rằng quý vị
càng đọc được các tài liệu
chính xác, càng hiểu biết và
tiếp xúc với nhiều người
càng tốt. Dĩ nhiên, bạn cần
có một tâm hồn cởi mở. Hơn
nữa, chúng ta cũng chỉ là
một trong số hơn năm tỷ
người và tương lai cá nhân
mình tùy thuộc nhiều vào
những kẻ khác. Tôi nghĩ một
phần của vấn đề là do vì
thiếu hiểu biết về các nền
văn hóa và sự hiện diện của
các cộng đồng khác, cũng như
không nhận thấy rõ về thực
tại của cuộc sống xã hội
hiện nay.
Quý vị có thể
đạt được sự hoàn toàn đầy đủ
và mãn nguyện khi sống độc
lập trong các cộng đồng và
nền văn hóa của chính riêng
mình - biệt lập và không
quan hệ gì đến các đoàn thể
khác khắp nơi trên thế giới
– do đó, con người có cơ sở
để tán đồng các quan niệm
sai lầm như hành động cuồng
tín hay kỳ thị chủng tộc.
Nhưng đây không
phải là trường hợp như vậy.
Quý vị không thể không quan
tâm đến thực tế về sự tồn
tại của những nền văn hóa
hay các cộng đồng khác. Hơn
nữa, bản chất của xã hội
hiện đại là sự phúc lợi,
hạnh phúc và thành công của
chính cộng đồng các bạn có
liên quan đến hạnh phúc cùng
quyền lợi của những đoàn thể
và xã hội khác. Trong một
thế giới hiện đại tương quan
như thế, sẽ không có chỗ
đứng cho hành động cuồng tín
và kỳ thị chủng tộc.
Theo kinh nghiệm
của riêng tôi, tôi nghĩ rằng
Phật giáo là tôn giáo thích
hợp nhất đối với tôi. Nhưng
nói vậy không có nghĩa đạo
Phật là tốt nhất đối với mọi
người. Mỗi cá nhân có đời
sống tâm linh khác nhau, cho
nên tôn giáo này thích hợp
cho số người này, nhưng nhóm
người kia lại muốn chọn tín
ngưỡng nọ. Do đó, nếu tôi
kính trọng quyền chọn lựa
của mỗi cá nhân, tôi phải
tôn kính và chấp nhận giá
trị của những tôn giáo khác
biệt này vì chúng phục vụ
cho hàng triệu tín đồ của
nhiều đạo giáo.
Lúc còn sống ở
Tây Tạng, tôi biết rất ít,
qua tài liệu những sách báo
hoặc tiếp xúc cá nhân về bản
chất và giá trị của các
truyền thống tôn giáo. Từ
khi tôi trở thành người tị
nạn, tôi có nhiều cơ hội
liên lạc gần gũi hơn với các
tín ngưỡng khác, đặc biệt
qua những cá nhân, và tôi đã
có được sự hiểu biết sâu xa
về giá trị của các tôn giáo
bạn. Kết quả là giờ đây tôi
nghĩ rằng mỗi tôn giáo đều
có giá trị riêng của nó.
Dĩ nhiên, theo
quan điểm triết lý, tôi tin
rằng triết học Phật giáo rất
cao siêu, rộng rãi bao la và
thậm thâm vi diệu, nhưng các
tín ngưỡng khác vẫn có khả
năng và đã đóng góp, mang
lại nhiều lợi ích cho nhân
loại. Từ cái nhìn bao dung
đó, tôi nghĩ thái độ của tôi
đối với các tôn giáo bạn giờ
đây đã hoàn toàn thay đổi.
Ngày nay, bất cứ nơi đâu tôi
đến và bất cứ lúc nào tôi
gặp một người đang theo một
tín ngưỡng khác, tôi hết sức
hâm mộ sự thực hành cũng như
vô cùng kính trọng tôn giáo
của họ.
Hỏi:
Một người bình thường có thể
chuyển hóa được nỗi lo sợ và
thất vọng của họ? Làm sao
chúng ta có thể thực hiện
được?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Ồ! Vâng, rất có thể. Ví dụ,
khi còn nhỏ, tôi luôn luôn
sợ các phòng tối. Thời gian
qua, nỗi lo sợ cũng bớt đi.
Khi tiếp xúc gặp gỡ mọi
người, tâm quý vị càng khép
kín, càng cảm thấy sợ hãi và
bất an. Nếu lòng bạn càng mở
rộng nỗi lo lắng càng giảm
bớt. Ðó là kinh nghiệm của
tôi. Khi tôi gặp bất cứ ai,
dù họ là một nhân vật quan
trọng, hay một kẻ hành khất,
hay một người bình thường,
đối với tôi không có gì khác
biệt.
Ðiều quan trọng nhất là các
bạn nên vui cười và phơi bày
khuôn mặt thân ái của mình
trước mọi người. Sự khác
nhau về tôn giáo, văn hóa,
tiếng nói và màu da đều
không quan trọng. Người có
học hay thiếu học, giàu hay
nghèo, chẳng có gì khác
nhau. Khi tôi mở rộng con
tim và tâm hồn, tôi xem tất
cả thiên hạ như những người
bạn cũ thân quen. Thực hành
được như vậy rất hữu ích.
Trên căn bản của
thái độ cởi mở đó, nếu tình
trạng không mấy gì tốt đẹp,
lúc ấy chúng ta có quyền
hành động thích đáng tùy
theo hoàn cảnh. Nhưng ngay
từ đầu, về phần tôi, tôi vẫn
đi bước trước để bày tỏ
thiện chí. Và thường khi tôi
nhận được sự đáp trả đầy
tinh thương từ mọi người.
Như vậy, tôi tin rằng nỗi lo
sợ của quý vị sẽ được xóa
tan.
Tương tự, trong
tâm mỗi cá nhân có nhiều hy
vọng. Nếu hy vọng này không
thành đạt không có nghĩa là
tất cả hy vọng đều sẽ thất
bại hết. Tôi gặp một vài
người rất tin tưởng với hy
vọng tràn trề, nhưng rồi trở
nên thất vọng khi họ không
thể đạt được một trong những
hy vọng của họ. Nhưng tôi
nghĩ rằng tâm con người rất
phức tạp. Chúng ta có nhiều
loại hy vọng cũng như sợ hãi
và thực là điều nguy hiểm
khi quý vị đặt niềm tin dồn
hết mọi việc vào trong một
hy vọng đặc biệt duy nhất để
rồi khi nguồn hy vọng đó
không thành tựu, bạn đâm ra
hoàn toàn tuyệt vọng. Ðó là
điều vô cùng tai hại.
Hỏi:
Kính thưa Ngài, trong những
năm gần đây tại quốc gia này
có nhiều tín đồ từ bỏ tôn
giáo. Cùng lúc, có phong
trào của các nhóm người đang
phát triển dưới nhiều hình
thức của sự tự mình tu tập.
Như vậy, theo ngài phải
chăng tôn giáo vẫn còn là
con đường thực hành thích
hợp trong thế giới hiện đại?
Ðạt Lai Lạt
Ma: Tín ngưỡng rõ ràng
đang còn phù hợp với thế
giới ngày nay. Nhưng có lẽ
tôi cần làm sáng tỏ điều
này. Nhiều năm đã qua, kể từ
khi các tôn giáo bắt đầu
xuất hiện, tôi nghĩ đến nay
có vài lãnh vực đã lỗi thời.
Tuy nhiên, điều ấy không có
nghĩa là các tôn giáo nói
chung không còn thích ứng
trong thời hiện đại nữa. Cho
nên, việc quan trọng là cần
duyệt xét lại bản chất của
những tôn giáo, bao gồm cả
Phật giáo.
Con người, bất
luận là ngày nay hay 100,
1.000, 4.000, hay 5.000 năm
trước, căn bản vẫn giống
nhau. Dĩ nhiên, có một số
các nền văn hóa và phương
cách sinh hoạt đã thay đổi,
nhưng chúng ta vẫn không
khác nhau là những con
người. Do đó, các vấn đề căn
bản và khổ đau của con người
như sự già, bệnh, chết,
tranh chấp và mọi thứ phiền
não khác vẫn còn đó. Tôi
không biết hình dáng của con
người sẽ như thế nào, khoảng
10.000 hay 100.000 năm sau,
không ai rõ được. Nhưng
trong vài ngàn năm tới, tôi
nghĩ con người bản chất vẫn
giống nhau.
Cho nên, tôi tin
rằng nhiều tôn giáo khác
biệt thực tế vẫn còn gắn
liền với các vấn đề và nỗi
khổ đau căn bản của kiếp
người. Trên bình diện đó, vì
sự khổ và bản chất của con
người không có gì thay đổi,
do vậy, tôn giáo vẫn còn cần
thiết. Tuy nhiên một vài
hình thức nghi lễ đã thay
đổi. Tại Ấn Ðộ, vào thời kỳ
theo chế độ phong kiến hay
các vua chúa, phương pháp
thực hành đã chịu ảnh hưởng
rất nhiều hoàn cảnh trong xã
hội đó. Nhưng ngày nay đã
thay đổi và tôi nghĩ sẽ còn
thay đổi hơn nữa.
Riêng về Phật
giáo, dĩ nhiên nó không chỉ
tiếp xúc với cuộc đời này mà
còn liên hệ đến các lãnh vực
huyền diệu khác. Trừ phi thế
giới chúng ta được cải thiện
hay đổi mới, tôi nghĩ Phật
giáo sẽ còn duy trì sự cần
thiết và thích hợp của nó
trong thế giới hiện đại,
không những chỉ vì các vấn
đề căn bản của con người vẫn
còn tồn tại, mà cũng bởi lý
do Phật giáo đã trình bày
các triết thuyết liên quan
đến đời sống tâm linh huyền
bí của nhân loại.
Tôi luôn luôn
tin rằng sự thay đổi hiện
đại chỉ là thay đổi trên bề
mặt còn chiều sâu trong tâm
thức vẫn giống nhau. Năm
ngoái, tại biên giới giữa
nước Áo (Austria) và Ý Ðại
Lợi (Italy) dân chúng đã
khám phá tìm thấy một thân
thể của con người thời cổ.
Nếu chúng ta giả sử rằng
người ấy đang còn sống, tôi
nghĩ quý vị có thể giao tiếp
với ông ta, mặc dù cái xác
thân ấy đã xuất hiện trên
hành tinh này khoảng 4.000
năm trước. Dĩ nhiên, nếp
sống văn hóa và tình cảm của
họ chắc chắn phần nào khác
với chúng ta, nhưng căn bản
các bạn vẫn có thể chuyện
trò với di thể người đó.
Hỏi: Làm cách
nào để con người có thể khắc
phục được sự sợ hãi như là
một trạng thái thông thường
của tâm thức, đặc biệt nhất
là khi không có lý do chính
đáng?
Ðạt Lai Lạt
Ma: Tôi tin rằng cách
nhìn thấy sự vật và lề lối
suy nghĩ của quý vị hoàn
toàn khác hẳn nhau. Khi gặp
một vấn đề quá khó khăn
trong cuộc sống, không thể
khắc phục, vượt qua được,
tinh thần các bạn sẽ trở nên
khủng hoảng, đâm ra lo lắng
và sợ hãi. Nếu chúng ta cố
gắng quên đi, hay nói cách
khác là không mấy chú ý đến
nó nữa thì tình trạng sẽ
thay đổi.
Khi sự việc bất
an xảy ra, quý vị nên quyết
định dùng khả năng lý trí
của mình để tìm hiểu và nhận
thức rõ vấn đề hầu giúp các
bạn vượt thoát khỏi các ý
tưởng sợ hãi. Dĩ nhiên, nếu
có lý do chính đáng để lo
lắng thì sự sợ hãi đó là cần
thiết. Nó sẽ tạo ra các
phương pháp phòng ngừa cho
nên như vậy là điều rất tốt.
Nhưng nếu sự sợ hãi không có
căn nguyên thì bạn nên thiền
định, quán chiếu để diệt trừ
nó đi. Ðó là phương pháp
thích hợp nhất.
Hỏi:
Lòng từ bi có thể tự nhiên
phát sinh sau khi con người
đã trực tiếp phát triển được
tuệ giác?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Tôi nghĩ nó tùy thuộc rất
nhiều vào khả năng tập trung
tinh thần và sự hành trì tu
luyện của chính các bạn. Một
vài người có thể phát triển
các nguyên lý của con đường
đạo, lòng vị tha và vân vân.
Kẻ nào càng đạt được nhiều
trí tuệ về bản chất của thực
tại, lòng từ bi của họ càng
phát triển mạnh mẽ bởi lẽ
hành giả xót thương khi nhìn
thấy chúng sinh phải chịu
cảnh luân hồi sinh tử do vô
minh không nhận biết rõ bản
thể của sự sống.
Hành giả khi có
trí tuệ về bản tính của thực
tại, họ cũng có thể tìm ra
con đường chấm dứt hết sự
khổ. Một khi bạn đã có sự
giác ngộ, lòng từ bi hướng
về chúng sinh sẽ tăng trưởng
vì quý vị nhận thức rõ nỗi
khổ đau của tất cả mọi người
- mặc dù có thể vượt thoát
ra, nhưng họ vẫn đang còn bị
trói buộc trong vòng luân
hồi sinh tử.
Con người khi
đạt đến mức độ nào đó của
tuệ giác vẫn không bảo đảm
chắc chắn tự nhiên họ có thể
phát khởi sinh tâm từ bi bởi
tuệ giác của một người đạt
được có thể vì sự thúc đẩy
của lòng vị tha muốn cứu
giúp những kẻ khác hay có
thể được khuyến khích đầu
tiên do khát vọng của hành
giả mong được giải thoát
khỏi vòng luân hồi đau khổ.
Cho nên chỉ riêng tuệ giác
về bản chất của sự sống thực
ra không thể hướng dẫn giúp
bạn phát khởi được lòng từ
bi chân thực, mà quý vị cần
có thêm các điều kiện khác
nữa.
Hỏi:
Có chăng các trường hợp về
sự diễn tả tích cực của hành
động hận thù đặt nền tảng
trên lòng từ bi?
Ðạt Lai Lạt Ma:Vâng,
có thể có những tình huống
mà trong đó động cơ chính
xuất phát từ lòng từ bi,
nhưng yếu tố thúc đẩy lại do
sự thù hận mà nó là một sức
mạnh của tâm thức.
Hỏi:
Kính thưa Ngài, làm sao tôi
có thể sống với những mối
xúc cảm của mình mà không lo
sợ? Tôi thường hay kiểm soát
tình cảm chặt chẽ đến nỗi
tôi gần như khép kín và
không có thể yêu thương ai.
Ðạt Lai Lạt Ma:
Khi nói về tình thương và
lòng từ bi, tôi phân biệt
giữa ý nghĩa của tình yêu
thông thường với điều tôi
gọi là tình thương. Tình
thương tôi nói đây có thể
phát xuất từ căn bản của
nhận thức rõ ràng về sự hiện
hữu của một người khác cùng
sự kính trọng chân thực về
hạnh phúc và quyền lợi của
mọi người. Tuy nhiên, tình
thương xây dựng trên sự quá
đắm say những người mình gần
gũi, theo quan điểm của việc
thực hành tôn giáo, là một
điều mà chúng ta cần nên
thanh tịnh hóa, và tìm cách
rời xa người mà quý vị yêu
thương.
Tôi nghĩ lúc đầu
bạn có thể nhận thấy như là
một cuộc sống cô đơn. Thực
vậy, đó là một trong các mục
tiêu đời sống của các Tăng
Ni xuất gia. Trong lúc sống
như vậy ở mặt này hình như
có vẽ buồn chán không mấy
hấp dẫn, nhưng về phương
diện khác họ lại rất sung
sướng. Trên thực tế, tôi
nghĩ loại hạnh phúc này luôn
luôn biến đổi, còn loại kia,
mặc dù kém phần lôi cuốn,
nhưng lại rất bền vững. Tôi
tin rằng về lâu dài nó mang
lại nguồn an lạc cho con
người. Ðó chính là niềm vui
thực sự đối với chư Tăng Ni
đang sống cô độc.
Hỏi:
Nếu một người cảm thấy vô
cùng tuyệt vọng và trong cơn
khủng hoảng tinh thần nghiệt
ngã, vào đêm nọ họ có ý muốn
tự tử. Ngài khuyên thế nào
để giúp cho nạn nhân có được
niềm tin từ bỏ ý định quyên
sinh?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Nếu người nào thiếu trình độ
hiểu biết hay thực hành thì
rất khó. Tôi không rõ nên
khuyên như thế nào. Nhưng
với một người có kinh nghiệm
hoặc thực hành tôn giáo và
nhứt là tu tập theo Phật
giáo thì rất hữu ích khi
hành giả, qua lời khuyên của
tôi, biết nghĩ đến Phật Tánh
cũng như khả năng có được
cái thân và trí tuệ của con
người.
Họ cũng có lợi lạc khi đọc
các câu chuyện của những vị
đạo sư trong quá khứ với đời
sống tu hành khắc khổ mà mọi
người đều biết. Chẳng hạn có
vài trường hợp các đại sư
này là những người mà trước
đây hầu như không có trình
độ học vấn cao, thường hay
chán nản và sống trong tình
trạng thiếu thốn vật chất.
Nhưng do sự quyết tâm và đức
tính tự tin vào khả năng của
chính mình mà họ đã thành
công đạt được tuệ giác cao
siêu. Các bạn cũng nên nhớ
rằng sự buồn phiền và thất
vọng sẽ không bao giờ giúp
quý vị cải thiện được hoàn
cảnh khó khăn.
Hỏi:
Kính thưa Ngài, trong khi cố
gắng trở thành một người có
lòng từ bi, chúng tôi nên có
trách nhiệm như thế nào?
Ngài sẽ làm gì nếu nhận thấy
một số người cần nương nhờ
vào tâm từ bi của ngài? Phải
chăng cũng gọi là từ bi khi
gây tổn hại cho người nào
đó nếu ngài tin rằng về lâu
dài hành động ấy là tốt đẹp?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Tôi nghĩ bạn nên nhớ rằng từ
bi cần phải có trí tuệ. Ðiều
quan trọng là nên sử dụng
khả năng trí tuệ của mình để
xét đoán các hậu quả ngắn và
dài hạn về những hành động
của một con người.
Hỏi:
Tôi biết rằng sự ảnh hưởng
đến kết quả của ý nghĩ và
những hành động của tôi như
thế nào. Phải chăng chúng
cũng có thể ảnh hưởng đến
tình trạng xã hội như sự đói
nghèo và những nỗi khổ đau
lớn lao khác của mọi người
khắp nơi trên thế giới?
Ðạt Lai Lạt Ma:
Ðôi khi chúng ta nghĩ rằng
hành động của cá nhân là
không quan trọng. Dĩ nhiên
các bạn cần đến ý tưởng hay
một phong trào đoàn kết.
Nhưng các phong trào của xã
hội, cộng đồng hay một nhóm
người là do sự hợp tác của
những cá nhân. Xã hội là sự
quy tụ của nhiều cá thể độc
lập và sự khởi xướng hay
sáng kiến đều xuất phát từ
những cá nhân. Trừ phi mỗi
cá nhân phát triển được tinh
thần trách nhiệm, nếu không
thì toàn thể cộng đồng không
tiến bộ được. Do đó, điều
căn bản là chúng ta đừng
tưởng rằng sự nỗ lực của mỗi
cá nhân là vô nghĩa. Quý vị
không nên suy nghĩ như vậy
mà các bạn cần phải cố gắng
nhiều hơn nữa.
|