|
LÒNG TỪ BI LÀ NỀN
TẢNG CỦA
HÒA BÌNH THẾ GIỚI
Nguyên tác: Đức Đạt
Lai Lạt Ma
Chuyển ngữ: Hòa
Thượng Thích Trí
Chơn
(Trích từ tập sách
“A Human Approach to
World Peace”)
Theo
khoa tâm lý học Phật
Giáo, phần lớn những
khổ đau của chúng ta
đều phát xuất từ
lòng dục vọng, và sự
tham đắm của chúng
ta vào mọi vật mà
chúng ta lầm tưởng
rằng chúng là những
vật thể chắc thực
bền lâu.
Sự theo đuổi các
đối tượng dục vọng
và lòng tham đắm của
chúng ta khiến chúng
ta dùng đến sự xâm
lăng và tranh chấp
như những phương
pháp mà chúng ta
thường nghĩ rằng
chúng sẽ mang lại
kết quả. Những ý
tưởng này dễ dàng
biến thành hành động
nhằm nuôi dưỡng
chiến tranh được
chúng ta xem như là
phương pháp hiển
nhiên. Tâm con người
đã có những ý niệm
ấy từ thưở xa xưa,
nhưng hành động
tranh chấp này đã
trở nên có tác dụng
hơn trong hoàn cảnh
sống hiện đại.
Làm thế nào để
chúng ta có thể kiểm
soát và chế ngự được
những ý tưởng độc
hại tham sân si này?
Vì những ác tính đó
là nguồn gốc đã gây
ra mọi cuộc khủng
hoảng khó khăn trên
thế giới.
Là một tu sĩ được
hấp thụ qua truyền
thống của nền Phật
Giáo Đại Thừa, tôi
nghĩ tình thương và
lòng từ bi là căn
bản đạo đức cho nền
hòa bình thế giới.
Trước tiên, tôi
xin định nghĩa thế
nào là lòng từ bi?
Khi bạn phát tâm
giúp đỡ một người
nghèo khổ vì bạn
thương hại kẻ đó
đang gặp cảnh khốn
cùng, như vậy lòng
từ bi của bạn được
xây dựng trên sự xót
thương hồn nhiên,
không suy tính.
Trái lại, tình
yêu thương vợ chồng,
con cái hay người
quen thân của bạn
thường xuất phát từ
lòng tham đắm. Khi
sự đắm say của bạn
thay đổi, lòng tốt
của bạn cũng thay
đổi theo, và nó có
thể biến mất luôn.
Đây không phải là
tình thương chân
thật.
Tình thương chân
thật không xây dựng
trên lòng tham đắm,
mà trên sự xót
thương. Trong trường
hợp này, lòng từ bi
của bạn được xem như
một nhu cầu đáp ứng
lại sự khổ đau và
tình thương ấy cần
được duy trì bao lâu
con người còn tiếp
tục đau khổ. Đó là
lòng từ bi mà chúng
ta nên tu tập nơi
mỗi chúng ta và
chúng ta cần phát
triển nó từ mức độ
hẹp hòi cho đến rộng
rãi bao la.
Lòng từ bi bao
la, hồn nhiên và
không phân biệt đối
với mọi chúng sanh
rõ ràng không phải
là thứ tình yêu
thông thường, phát
xuất từ vô minh,
lòng ái dục và tham
đắm mà con người
thường có đối với
bạn bè hay gia đình
của họ. Loại tình
thương chúng ta nên
duy trì và phát
triển là thứ tình
thương rộng lớn hơn
mà chúng ta có thể
thực hiện ngay cả
đối với kẻ thù đã
làm hại chúng ta.
Lý do chúng ta nên
có lòng từ bi vì mọi
người chúng ta ai
cũng muốn sống hạnh
phúc và không thích
khổ đau. Thực vậy,
mọi người sinh ra
với những ước muốn
giống nhau nên ai
cũng có quyền bình
đẳng để thành đạt
các điều mong ước
đó.
Nếu tôi so sánh tôi
với vô số những
người khác, tôi thấy
họ quan trọng hơn
tôi nhiều, vì tôi
chỉ có một trong khi
những người khác thì
số đông. Lại nữa,
giáo lý Phật Giáo
Tây Tạng dạy chúng
ta nên xem mọi chúng
sanh như những thân
mẫu của chúng ta và
nên bày tỏ lòng biết
ơn, yêu thương họ.
Vì theo lời Phật dạy
chúng ta sinh ra và
luân hồi trong nhiều
đời nhiều kiếp, cho
nên ai cũng có thể
là cha mẹ của chúng
ta trong đời này hay
đời khác. Do đó, tất
cả mọi người ở thế
gian này đều có liên
hệ gia đình với
nhau.
Bất cứ ai dù có tin
đaọ giáo hay không,
họ vẫn tán dương
tình thương và lòng
từ bi. Ngay khi
chúng ta vừa mới lọt
lòng, chúng ta đã
được sự chăm sóc của
cha mẹ chúng ta, và
sau này trong cuộc
sống, khi chúng ta
gặp đau khổ vì bệnh
hoạn hay già yếu,
chúng ta cũng cấn
đến tình thương và
giúp đở của những
người khác.
Nếu từ lúc sinh ra
cho đến giờ phút lìa
đời trong cuộc sống,
chúng ta đã phải
nương nhờ đến lòng
tốt của mọi người,
thì tại sao trong
đời sống chúng ta
lại không bày tỏ
lòng thương yêu của
mình đối với những
kẻ khác.
Sụ phát triển lòng
thương yêu (tình cảm
thân thiện đối với
mọi người) không
liên quan gì đến
lòng sùng đạo mà
chúng ta thường áp
dụng trong sự thực
hành tôn giáo. Nó
không những chỉ dành
riêng cho kẻ có tín
ngưỡng mà cho mọi
người không phân
biệt chủng tộc, tôn
giáo hay đoàn thể
chính trị.
Tình thương cần
thiết cho bất cứ ai,
nam lẫn nữ tự nhận
thấy mình trên hết,
là một phân tử trong
đại gia đình của
nhân loại, cũng như
đối với những người
nhìn thấy sự việc từ
nhận thức bao quát
và xa rộng hơn. Đó
là thứ tình cảm đạo
đức mà thay vì không
lưu tâm, chúng ta
nên phát triển và
thực hành nó, đặc
biệt đối với tuổi
thanh xuân, khi
chúng ta nhận thức
được rằng kiếp sống
con người là vô
thường, không bền
chắc.
Khi chúng ta tìm
hiểu vấn đề một cách
bao quát hơn, chúng
ta nhận thấy mọi
người đều muốn có
hạnh phúc và không
thích khổ đau cũng
như ý thức rằng
trong tương quan với
vô số người khác, cá
nhân chúng ta không
có gì quan trọng; và
khi ấy, chúng ta có
thể nghĩ rằng mang
tài sản của chúng ta
ra chia xẻ, giúp đỡ
cho người khác là
điều đáng làm.
Nếu luyện tập cho
mình có được nhận
thức như vậy, giá
trị chân chính của
lòng từ bi- ý nghĩa
đích thực của tình
thương và sự kính
trọng kẻ khác- sẽ
trở nên là điều mà
chúng ta có thể thực
hiện được.
Hạnh phúc cá nhân
không còn là ý thức
nỗ lực tìm cầu của
chính bản thân mà nó
trở nên thành quả tự
nhiên và tuyệt luân
của mọi sự phát
triển về tình thương
và hành động cứu
giúp cho những kẻ
khác.
Lòng từ bi chân
chính còn mang lại
kết quả khác của sự
phát triển tinh thần
cũng như rất hữu ích
cho đời sống hằng
ngày vì nó giúp cho
tâm mình được sáng
suốt và thanh tịnh.
Cuộc đời chúng ta
luôn luôn biến đổi
và gặp nhiều khó
khăn. Những khó khăn
đó sẽ được giải
quyết thành công khi
tâm chúng ta bình
tĩnh và sáng suốt.
Nếu chúng ta không
kiểm soát được tâm
mình vì lòng oán
giận, ích kỷ, ganh
ghét và sân hận;
chúng ta sẽ không
còn lý trí để xét
đoán.
Vào những giờ phút
cuồng dại vì tâm
chúng ta mù quáng
thì bất cứ việc gì
cũng có thể xảy ra,
kể cả chiến tranh.
Cho nên, sự thực
hành lòng từ bi và
trí tuệ là điều hữu
ích cho tất cả, nhất
là đối với những
người có trách nhiệm
điều hành công việc
quốc gia, khi mà họ
nắm trong tay quyền
lực và phương tiện
có thể tạo dựng nền
hòa bình cho thế
giới.
|