|
GIÁO DỤC VÀ THÔNG TIN
Nguyên
tác:
Đức Đạt Lai Ma
Chuyển ngữ: HT. Thích Trí
Chơn
Trích
từ cuốn sách: “Ethics For
The New Millennium”
www.chualinhmu.com
Muốn
sống một cuộc sống đạo đức,
trước tiên chúng ta nên nghĩ
đến nhu cầu của người khác
nhằm đáp ứng hạnh phúc của
họ, có nhiều liên quan đến
xã hội ngày nay. Nếu chúng
ta tu sửa nội tâm, tự loại
bỏ các ý nghĩ và tình cảm
tiêu cực để xây dựng, chúng
ta có thể thay đổi toàn thế
giới. Chúng ta có nhiều công
cụ mạnh mẽ để xây dựng một
xã hội đạo đức và hoà bình.
Tuy nhiên, một vài khí cụ đó
chưa được sử dụng đúng mức.
Về điểm này, tôi muốn chia
xẻ vài ý kiến về các lãnh
vực nào chúng ta có thể bắt
đầu một cuộc cách mạng tinh
thần của lòng nhân đạo, tâm
từ bi, sự nhẫn nhục, bao
dung, tha thứ và khiêm tốn.
Khi chúng ta dấn thân vì lý
tưởng giúp cho tất cả mọi
người, tiếp theo đó cần
thông báo các chính sách về
xã hội và chính trị của
chúng ta. Tôi nói vậy không
phải giả định rằng chúng ta
có thể giải quyết mọi vấn đề
xã hội trong một đêm. Đúng
hơn, tôi tin rằng trừ phi
một ý thức rộng rãi về tâm
từ bi mà tôi đã kêu gọi nơi
các độc giả sẽ gây nguồn cảm
hứng cho đường hướng chính
trị và chủ trương của chúng
ta thì các chính sách chỉ
gây tai hại thay vì phục vụ
cho toàn thể nhân loại.
Tôi tin rằng chúng ta cần
phải có những bước tiến thực
tiễn hầu nhận thức trách
nhiệm của mình đối với mọi
người khác trong hiện tại
cũng như tương lai. Điều này
là đúng thực cho dù có những
sai biệt nhỏ giữa các chính
sách với động cơ là tâm từ
bi và đường lối khác, chủ
yếu vì quyền lợi quốc gia.
Giờ đây, cho dù trong trường
hợp chắc chắn là các lời đề
nghị của tôi liên hệ đến từ
bi, giới luật nội tâm, nhận
thức trí tuệ và tu tập đạo
đức được thực hành rộng rãi,
thì thế giới tự động sẽ trở
thành nơi chốn an lạc và hoà
bình hơn. Tôi tin rằng thực
tại bắt buộc chúng ta phải
giải quyết các vấn đề trên
bình diện xã hội cũng như cá
nhân. Thế giới sẽ được
chuyển hoá khi mỗi cá nhân
đều cố gắng chống lại các ý
tưởng và cảm xúc tiêu cực và
khi chúng ta thực hành tâm
từ bi đối với những người dù
có hay không liên hệ trực
tiếp với mình.
Với quan điểm đó, tôi tin có
một số vấn đề trên thế giới
mà chúng ta cần đặc biệt
quan tâm và nêu lên trước
ánh sáng của trách nhiệm
toàn cầu. Chúng bao gồm các
vấn đề giáo dục, thông tin,
môi sinh, chính trị, kinh tế,
hoà bình, giải giới và đoàn
kết tôn giáo. Mỗi lãnh vực
đều giữ một vai trò cốt yếu
trong việc tạo thành thế
giới chúng ta đang sống, và
tôi đề nghị nên lần lượt
phân tích ngắn gọn từng vấn
đề.
Trước khi làm việc này, tôi
cần nhấn mạnh rằng các ý
kiến tôi trình bày hoàn toàn
với tư cách cá nhân. Đó cũng
là quan điểm của một người
không hề tự xưng là thành
thạo với sự tôn trọng các kỹ
thuật chuyên môn về các vấn
đề này. Nhưng nếu điều tôi
nói có thể bị phản đối, tôi
hy vọng là ít ra nó sẽ khiến
độc giả ngừng lại giây lát
để suy nghĩ. Vì dù không có
gì đáng ngạc nhiên khi thấy
một sự sai khác trong ý kiến
liên hệ đến các điều đang
được trình bày trong các
chính sách hiện nay, nhu cầu
của tâm từ bi, như là nền
tảng căn bản cho các giá trị
tâm linh, giới luật nội tâm
và sự quan trọng của hành vi
đạo đức, nói chung là quan
điểm hiển nhiên của tôi.
Tâm con người là nguồn gốc
và nếu được hướng dẫn đúng
đắn, sẽ là giải pháp cho tất
cả mọi vấn đề của chúng ta.
Những người có trình độ kiến
thức cao nhưng thiếu tâm từ
bi sẽ làm mồi nguy hiểm cho
các sự lo lắng và bất an như
là kết quả của lòng ham muốn
không bao giờ biết đủ và mãn
nguyện. Trái lại, một sự
hiểu biết chân thực các giá
trị tâm linh sẽ có ảnh hưởng
đối nghịch.
Khi chúng ta nuôi dạy con
trẻ mình cho có kiến thức mà
thiếu từ bi, thái độ của
chúng đối với người khác sẽ
giống như một hỗn hợp của
các tính xấu đố kỵ với kẻ
hơn mình, tranh chấp với
người ngang hàng và khinh
miệt kẻ thua kém. Điều này
dẫn đến một khuynh hướng về
lòng tham, tánh tự cao, sự
thái quá và nhanh chóng đánh
mất hạnh phúc. Kiến thức
rất quan trọng. Nhưng việc
cần thiết hơn là biết cách
sử dụng nó cho có lợi ích.
Điều đó tuỳ thuộc vào tâm và
trí của người sử dụng.
Giáo dục là một công tác lớn
hơn là chỉ nhằm mang lại
kiến thức và sự tinh xảo hầu
thành đạt các mục tiêu giới
hạn. Nó còn giúp làm mở mắt
cho con trẻ thấy được nhu
cầu và quyền lợi của người
khác. Chúng ta phải dạy dỗ
cho các trẻ em hiểu rằng
hành động của chúng có ảnh
hưởng đến toàn cầu. Và chúng
ta phải tìm cách xây dựng
một tình cảm tự nhiên hướng
thiện hầu giúp chúng có được
ý thức trách nhiệm đối với
tha nhân. Vì đây chính là
điều thúc đẩy chúng ta hành
động.
Thực vậy, nếu chúng ta phải
chọn lựa giữa học vấn và đạo
đức thì thứ sau hẳn nhiên có
giá trị nhiều hơn. Một trái
tim biết thương yêu như là
kết quả của đức hạnh, tự nó
sẽ mang lợi lạc to lớn đến
cho nhân loại. Chỉ riêng
kiến thức, không làm được
vậy. Tuy nhiên, làm sao
chúng ta dạy luân lý cho các
trẻ em? Tôi nhận thấy rằng
nói chung hệ thống giáo dục
hiện nay không quan tâm đến
vấn đề đạo đức. Đây có thể
không phải là cố ý mà gần
như là một thứ sản phẩm phụ
của thực tại lịch sử. Hệ
thống giáo dục thế tục được
phát triển vào thời kỳ các
cơ sở tôn giáo đang còn có
ảnh hưởng lớn lao trong xã
hội.
Vì các giá trị đạo đức và
nhân bản vẫn còn đặt trong
phạm vi của tôn giáo cho nên
vấn đề giáo dục trẻ em hầu
như được chăm sóc, đảm trách
bởi tôn giáo. Công việc này
đã hoạt động khá tốt cho
đến lúc ảnh hưởng của tôn
giáo bắt đầu sút giảm mặc dù
nhu cầu vẫn còn đó nhưng lại
không được đáp ứng. Do đó,
chúng ta phải tìm một phương
pháp khác nhằm hướng dẫn cho
trẻ em hiểu rõ sự quan trọng
về những giá trị căn bản của
con người. Và chúng ta cần
giúp chúng phát huy được các
giá trị đó.
Sau cùng, dĩ nhiên việc quan
trọng giúp đỡ tha nhân được
học hỏi không chỉ bằng lời
nói mà còn qua hành động. Ví
dụ như từ chính chúng ta. Đó
là lý do tại sao môi trường
gia đình là thành phần chủ
yếu trong việc dạy dỗ một
đứa trẻ. Khi một không khí
chăm sóc và tình thương
thiếu vắng trong nhà, khi
trẻ em bị cha mẹ hất hủi,
kết quả tai hại rất có thể
xảy ra. Trẻ em có khuynh
hướng cảm thấy mình không
được giúp đỡ và thiếu an
toàn và tâm trí chúng thường
bị rối loạn.
Trái lại, khi trẻ em nhận
được sự trìu mến và bảo bọc
thường xuyên chúng cảm thấy
hạnh phúc và tự tin vào khả
năng của mình hơn, sức khoẻ
thể xác của chúng cũng tốt
hơn. Và ta thấy chúng không
phải quan tâm nghĩ tưởng
riêng chúng mà cả đến người
khác nữa. Môi trường gia
đình cũng rất quan trọng vì
trẻ em học hỏi thái độ tiêu
cực từ cha mẹ chúng. Thí dụ,
nếu người cha thườnng hay
tranh chấp với bạn bè, hoặc
có người cha hay mẹ luôn
luôn gây gỗ cải cọ nhau, mặc
dù lúc đầu đứa trẻ cảm thấy
điều ấy đáng chê trách nhưng
lâu ngày chúng xem như việc
bình thường. Rồi chúng mang
sự học hỏi ấy ra khỏi nhà và
áp dụng vào trong thế giới.
Khỏi cần nói, các trẻ em sẽ
đem ra thực hành trước tiên
những điều mà chúng học biết
những hành vi đạo đức ở nhà
trường. Về điểm này, các
thầy giáo phải đặc biệt chịu
trách nhiệm. Bằng chính thái
độ của họ khiến các em sẽ
nhớ đến họ suốt đời. Nếu
hành vi này là nguyên tắc kỷ
luật và tình thương thì
những giá trị đó sẽ gây ấn
tượng tốt đẹp trong tâm trí
các em. Bởi vì những bài học
do các thầy dạy dỗ với sự
tích cực xây dựng sẽ thấm
sâu vào tâm trí những học
sinh của họ. Nhờ chính kinh
nghiệm bản thân mà tôi biết
rõ điều này. Lúc đó còn nhỏ
tôi rất lười biếng, nhưng
khi tôi nhận thức được tình
thương và sự chăm sóc của
các thầy giáo, những bài
giảng của họ sẽ được khắc
ghi vào tâm não sâu đậm hơn
là nếu vào thời ấy có một vị
trong nhóm lại quá khắt khe
hoặc thiếu tình thương.
Cho đến bây giờ các giáo
chức phục vụ trong ngành
giáo dục đều do các chuyên
gia đảm trách. Vì thế tôi
chỉ xin lược tóm vài đề nghị.
Trước hết để thức tĩnh lớp
người trẻ hiểu biết được tầm
quan trọng của những giá trị
nhân bản, tốt hơn không nên
trình bày các vấn đề xã hội
thuần tuý như là chủ đề đạo
đức hay tôn giáo. Điều quan
trọng cần nhấn mạnh rằng đó
là trụ cột cho sự tiếp tục
sinh tồn của chúng ta.
Bằng cách ấy, giới trẻ sẽ
nhận thấy rằng tương lai nằm
trong tay của chúng. Kế đến,
tôi tin rằng cuộc đối thoại
đó nên được dạy trong lớp
học. Trình bày với các học
sinh một đề tài có tính cách
tranh luận và để các em bàn
cãi thảo luận với nhau, đó
là phương pháp rất hiệu quả
nhằm giới thiệu cho lớp trẻ
khái niệm giải quyết cuộc
tranh chấp một cách bất bạo
động. Thực vậy, hy vọng rằng
khi học đường ưu tiên quan
tâm đến việc này sẽ mang lại
kết quả lợi lạc cho chính
đời sống của gia dình. Khi
thấy cha mẹ gây gỗ cãi cọ
với nhau, một đứa trẻ hiểu
được giá trị của đối thoại
sẽ tự nhiên nói: “Ồ, không
nên. Cách đó không phải rồi.
Cha mẹ cần nói chuyện, thảo
luận với nhau một cách nhã
nhặn ôn hoà hơn”.
Sau cùng, điều cốt yếu là
phải loại khỏi chương trình
giảng dạy bất cứ khuynh
hướng nào mang màu sắc tiêu
cực. Ví dụ, tại vài nơi trên
thế giới, người ta giảng dạy
lịch sử với lý thuyết cuồng
tín hoặc kỳ thị chủng tộc
đối với các cộng đồng khác.
Dĩ nhiên đó là điều sai lầm.
Nó chẳng đóng góp được gì
cho hạnh phúc nhân loại. Bây
giờ hơn lúc nào hết, chúng
ta cần chỉ dẫn cho các em
hiểu rằng sự phân biệt giữa
“nước ta” và “nước
người”, “tôn giáo ta”
và “tôn giáo người”
là không quan trọng. Đúng
hơn, ta phải nhấn mạnh trên
sự nhận thức rằng quyền
hưởng hạnh phúc của tôi
không cân nặng hơn quyền của
người khác. Nói vậy không
phải bảo rằng chúng ta nên
dạy con em từ bỏ và không
biết đến truyền thống văn
hoá và lịch sử của nơi chúng
sinh ra. Trái lại, điều quan
trọng là phải đặt nền tảng
trên đó.
Rất tốt cho trẻ em được học
biết yêu quê hương, tôn giáo
và văn hoá của chúng. Nhưng
nguy hiểm sẽ đến khi điều đó
phát triển thành một thứ chủ
nghĩa dân tộc hẹp hòi, chủ
nghĩa vị chủng và cuồng tín
tôn giáo. Thí dụ của thánh
Gandhi rất thích hợp nhắc
tới ở đây. Mặc dù chịu ảnh
hưởng sâu đậm phương pháp
giáo dục của Tây Phương,
nhưng ngài không bao giờ
lảng quên hay trở thành xa
lạ với di sản phong phú từ
nền văn hoá Ấn Độ của ông.
Nếu giáo dục thành lập được
một trong các loại vủ khí
mạnh mẽ nhất với sự tìm cầu
mang lại một thế giới an lạc
và hoà bình hơn thì truyền
thông là một thứ khác. Mọi
chính trị gia đều biết họ
không còn duy nhất là những
người có quyền lực trong xã
hội. Thêm vào đó còn có sách
báo, truyền thanh, điện ảnh
và truyền hình đã cùng
chung tạo ảnh hưởng lớn lao
trên những cá nhân không thể
tưởng tượng nổi vào khoảng
một trăm năm trước. Sức mạnh
này đã ban cho những người
hoạt động trong lãnh vực
thông tin cũng như mỗi chúng
ta, các cá nhân được nghe,
đọc và xem một trách nhiệm
lớn lao. Chúng ta cũng có dự
phần vào. Trong truyền thông
chúng ta không phải vô quyền
lực. Một cái bấm nút để kiểm
soát đài nằm trong tay
chúng ta.
Điều này không có nghĩa là
tôi biện hộ cho các báo cáo
khô khan hay giải trí thiếu
hấp dẫn. Trái lại, cho đến
nay trong lãnh vực báo chí
điều tra, tôi kính trọng và
đánh giá cao sự can thiệp
của giới thông tin. Không
phải mọi người phục vụ công
cộng đều thành thực trong
khi thi hành bổn phận của họ.
Cho nên, rất thích hợp cần
có các ký giả với mũi dài
như vòi của voi đánh hơi
rình mò xung quanh để phơi
bày các điều sai quấy mà họ
khám phá ra. Chúng ta cần
biết đến những cá nhân rất
nổi tiếng đã che giấu một
khía cạnh đặc biệt nào đó
bên dưới vẻ mặt dễ mến của
họ. Có thể có sự khác biệt
giữa bề ngoài và đời sống
nội tâm của một cá nhân. Rốt
cuộc cũng chỉ là cùng một
người. Sự khác nhau đó đã
khiến họ trở nên khó tin cậy.
Cùng lúc, việc quan trọng là
nhân viên điều tra không thể
hành động vì những lý do
không chính đáng. Không công
bằng và không kính trọng lẽ
phải của người khác thì cuộc
điều tra tự nó đã bị ung
thối.
Trong vấn đề thông tin,
người ta thường nhấn mạnh về
dục tính và bạo động có
nhiều yếu tố cần cứu xét.
Trước hết rõ ràng là đa số
quần chúng và khán giả đều
ham muốn các cảm giác được
kích thích bởi loại chất
liệu đó. Thứ đến, tôi nghĩ
rằng các sản phẩm chứa đựng
nhiều hình ảnh khêu gợi dục
tình và bạo động ấy có ý
định gây tai hại. Mục đích
của họ chắc chắn chỉ nhằm
vào thương mại. Dù cho tự nó
là tích cực hay tiêu cực,
theo tôi điều đó không quan
trọng bằng vấn đề nó có mang
lại ảnh hưởng đạo đức lành
mạnh gì không? Nếu kết quả
sau khi xem một phim với
nhiều bạo động giúp khơi dậy
được lòng từ bi nơi khán giả
thì việc diễn tả hành vi bạo
động đã được chứng minh.
Nhưng nếu sự tích luỹ nhiều
hình ảnh bạo động dẫn đến sự
thờ ơ không để ý thì kết quả
ngược lại. Thực vậy làm chai
đá con tim là một điều rất
tai hại. Nó dễ dàng đưa đến
khiến lòng người không còn
tình thương.
Khi giới truyền thông chú
trọng quá nhiều vào các khía
cạnh tiêu cực của bản tính
con người, điều nguy hiểm là
chúng ta sẽ được thuyết phục
để tin rằng bạo lực và sự
gây hấn là các đặc điểm
chính yếu. Tôi tin đó là một
điều sai lầm. Sự kiện bảo
rằng chỉ có tin tức bạo hành
mới đáng xem là ý kiến hoàn
toàn trái ngược. Những tin
tức hấp dẫn ít khi được chú
ý bởi vì có quá nhiều. Hảy
xem vào bất cứ thời điểm nào
cũng có hàng trăm triệu hành
động tốt đang xảy ra khắp
nơi trên thế giới. Mặc dù
cùng lúc cũng có nhiều việc
làm bạo động đang diễn tiến,
nhưng chắc chắn con số sẽ ít
hơn. Do đó, nếu thông tin có
trách nhiệm đạo đức cần nên
phản ảnh sự thực đơn giản đó.
Việc đưa ra các luật lệ
truyền thông rõ ràng là cần
thiết. Sự kiện ngăn cấm con
em chúng ta không nên xem
một số tin tức nào đó, chứng
tỏ chúng ta đã phân biệt
những điều gì có lợi và bất
lợi tuỳ theo các hoàn cảnh
khác nhau. Nhưng pháp luật
có phải là phương cách đúng
để giải quyết công việc ấy
chăng là một việc khó xét
đoán. Trong tất cả những vấn
đề đạo đức, giới luật chỉ
thực sự có kết quả khi phát
xuất từ nội tâm. Cách tốt
nhất để bảo đảm sự lành mạnh
của sản phẩm đa dạng xuyên
qua truyền thông là chúng ta
cần giáo dục cho các trẻ em.
Nếu ta hướng dẫn các em biêt
ý thức trách nhiệm của mình,
chúng sẽ trở nên có kỷ luật
hơn khi tham dự vào truyền
thông.
Mặc dù không mấy hy vọng
giới thông tin sẽ truyền bá
các lý tưởng và nguyên tắc
của tâm từ bi, ít ra chúng
ta mong chờ những người liên
hệ sẽ quan tâm khi có tiềm
ẩn ảnh hưởng tiêu cực. Ít ra
không nên dành chỗ cho sự
khuyến khích các hành động
tiêu cực như bạo hành và kỳ
thị chủng tộc. Nhưng vượt
lên trên điều đó, tôi chưa
biết thế nào.Chúng ta có thể
tìm phương cách gì hầu liên
kết trực tiếp hơn những
người viết ra các câu chuyện
cho nguồn tin tức và giải
trí cùng với các khán giả,
độc giả và thính giả chăng?
|