|
CUỘC SỐNG MÃN NGUYỆN VỚI
NGUỒN VUI VÀ HẠNH PHÚC
Nguyên tác: Ðức Ðạt Lai Lạt
Ma
Chuyển ngữ: HT.Thích Trí
Chơn
Trích từ cuốn sách: “Book of
Wisdom”
Sự kiện căn bản là tất cả
mọi chúng sanh, đặc biệt là
con người, đều muốn sống
hạnh phúc và không thích khổ
đau. Trên nền tảng đó, chúng
ta có quyền mưu tìm hạnh
phúc và dùng những phương
pháp và cách thức khác nhau
để khống chế sự đau khổ và
thành đạt cuộc sống có hạnh
phúc hơn. Cho nên các bạn
cần suy nghĩ chín chắn về
những hậu quả tích cực cũng
như tiêu cực của các phương
tiện đó. Quý vị nên biết
rằng có nhiều khác biệt về
những kết quả cũng như sự
lợi ích giữa ngắn hạn và dài
hạn. Tuy nhiên, lợi ích lâu
dài là rất quan trọng. Người
Phật tử thường bảo rằng ở
đời không có gì tuyệt đối mà
mọi việc đều tương đối. Do
đó, chúng ta cần xét đoán sự
việc theo từng hoàn cảnh.
Những kinh
nghiệm sống và tình cảm của
con người đều tùy thuộc
chính yếu vào thân và tâm
của chúng ta. Trong cuộc
sống hằng ngày, quý vị nên
biết rằng hạnh phúc tinh
thần là rất hữu ích. Ví dụ
hai người cùng gặp một thảm
kịch giống nhau, nhưng kẻ
này có thể đối phó dễ dàng
hơn người kia nhờ vào ý chí
tinh thần của họ.
Tôi tin rằng nếu
người nào thực sự muốn cuộc
sống hạnh phúc, điều quan
trọng là cần chú ý đến các
phương cách để thực hiện ở
trong tâm lẫn ngoại giới,
nói khác là sự phát triển về
tinh thần cũng như vật chất.
Người ta có thể gọi là “Sự
phát triển tâm linh”,
nhưng khi nói “tâm linh”
tôi không có ý đề cập đến
bất cứ đức tin tôn giáo nào.
Khi dùng từ “tinh thần”
(spiritual) tôi muốn nói đến
các thiện tánh căn bản của
con người. Ðó là tình
thương, sự hy sinh, thành
thực, khắc kỷ và sáng suốt
được hướng dẫn bởi những ý
nghĩ thiện của con người.
Tất cả chúng ta đều có các
đức tính tốt trên ngay từ
lúc mới ra chào đời, chứ
không phải trong cuộc sống
sau này.
Là con người,
các bạn đều có khả năng
giống nhau, ngoại trừ kẻ óc
não bị bịnh hoạn nên chậm
phát triển. Bộ óc kỳ diệu
của con người là nguồn gốc
tạo nên sức mạnh và tương
lai của chúng ta khi nó được
dùng đúng cách. Nếu sử dụng
sai lầm cái tâm con người
thì thực là một tai họa. Tôi
nghĩ con người là một chúng
sanh có ưu thế nhất trên
hành tinh này. Con người
không những chỉ có khả năng
xây dựng cuộc sống hạnh phúc
cho chính mình mà còn có thể
giúp đỡ cho những kẻ khác.
Các bạn có năng lực sáng tạo
tự nhiên này và nhận biết
được điều đó là rất quan
trọng.
Với sự thực hiện
được khả năng và đức tính tự
tin nơi chính mình, con
người có thể xây dựng một
thế giới tốt đẹp hơn. Theo
kinh nghiệm bản thân, tôi
biết rằng sự tự tin nơi mình
là rất quan trọng. Ðó không
phải là đức tin mù quáng mà
nó là sự nhận thức rõ về khả
năng của chính mình. Trên
căn bản ấy, con người có thể
tự mình chuyển hóa bằng cách
phát triển những điều thiện
và dứt trừ các việc ác.
Những lời dạy
căn bản của đức Phật bao gồm
trong Tứ Diệu Ðế:
1. Ðời là biển khổ.
2. Nguồn gốc của sự khổ.
3. Phương pháp diệt khổ.
4. Con đường dẫn đến chấm
dứt sự khổ.
Nguyên tắc chủ yếu của giáo
lý này là định luật phổ quát
về lý nhân quả. Ðiều quan
trọng trong sự hiểu biết lời
dạy trên là nhận thức rõ về
khả năng giác ngộ nơi chính
mình và cần thiết sử dụng nó
một cách trọn vẹn. Qua cái
nhìn sáng suốt đó, chúng ta
nhận thấy mọi hành động của
con người trở nên quan trọng
và ý nghĩa.
Nụ cười là nét
đẹp quan trọng trên khuôn
mặt con người. Nhưng do sự
thông minh xảo quyệt, con
người đã sử dụng nó một cách
sai lầm để tạo ra những nụ
cười như mỉa mai, cay độc,
hay xả giao, dối trá gây nên
sự nghi ngờ cho kẻ khác. Tôi
tin rằng nụ cười hiền lành,
đầy tình thương là rất cần
thiết trong cuộc sống hằng
ngày của chúng ta. Bằng cách
nào con người có thể tạo nên
được nụ cười hỷ xả đó, phần
lớn tùy thuộc vào thái độ
của các bạn. Thực là điều
phi lý khi mong chờ những nụ
cười vui vẻ từ nhiều kẻ khác
nếu chính mình không biết
cười với thiên hạ. Cho nên,
quý vị có thể thấy rằng tất
cả mọi việc xảy ra khổ vui
đều do nơi cách xử sự của
chúng ta.
Ðiều quan trọng
là dùng sự thông minh và óc
suy xét sáng suốt của con
người để quan tâm đến những
lợi ích ngắn cũng như dài
hạn của kẻ khác. Người ta
bảo chính thân thể là người
chỉ dẫn tốt. Chẳng hạn một
vài loại thức ăn khi dùng
khiến các bạn cảm thấy khó
chịu cho nên quý vị không
thích tiêu thụ chúng nữa.
Ðiều rõ ràng là chính thân
xác con người có thể cho
chúng ta biết rằng các bạn
làm việc gì sẽ thích hợp và
điều gì không phù hợp cho
lợi ích cùng hạnh phúc của
mình.
Ðôi lúc sự thông
minh có thể chống đối lại
dục vọng tức thời của bạn vì
nó giúp ta hiểu biết những
hậu quả tai hại lâu dài của
điều ham muốn đó. Cho nên
vai trò của trí tuệ sáng
suốt là xác định khả năng
gây nên điều thiện và ác của
một việc làm hay yếu tố có
thể tạo ra những kết quả
tiêu cực lẫn tích cực. Chính
vai trò của sự thông minh
với nhận thức đầy đủ do học
vấn cung cấp để xét đoán và
sử dụng thích hợp khả năng
nhằm mang lại phúc lợi và
hạnh phúc cho chính mình.
Nếu khảo sát thế
giới tâm linh chúng ta nhận
thấy rằng có nhiều ý tưởng
bao gồm cả thiện và ác.
Chẳng hạn, chúng ta xem xét
có hai loại: Một là đức tính
tự tin, hai là tánh kiêu
căng ngã mạn hay tự hào hãnh
diện. Cả hai đều giống nhau
là nâng cao tinh thần nhằm
giúp các bạn có tính tự tin
và quả cảm. Nhưng tánh tự
cao và tự đại dẫn đến kết
quả tiêu cực trong khi đức
tính tự tin mang lại hậu quả
tích cực.
Tôi thường hay
phân biệt giữa hai loại bản
ngã. Một loại tự thương mình
để nhận được một vài điều
lợi cho bản thân mà không
quan tâm đến quyền lợi của
kẻ khác. Ðây là bản ngã ích
kỷ tiêu cực. Một loại bản
ngã khác bảo rằng “Tôi
phải trở nên một con người
tốt để phục vụ, giúp đỡ mọi
người. Tôi cần nhận lấy tất
cả những trách nhiệm”.
Ðó là loại bản ngã vị tha
chống lại các tình cảm tiêu
cực.
Có hai thứ ham
muốn xấu và tốt. Chẳng hạn,
kinh điển Phật giáo đại thừa
ghi chép có hai điều khát
vọng hay nguyện ước. Một là
lòng ham muốn cứu giúp tất
cả chúng sinh và nguyện ước
kia là mong được giác ngộ.
Nếu không có hai điều mong
ước này thì sự hoàn toàn
giác ngộ khó có thể thành
tựu. Nhưng cũng có sự ham
muốn dẫn đến kết quả của các
việc làm bất thiện. Phương
thuốc giải độc cho lòng ham
muốn tiêu cực này là sự bằng
lòng hay mãn nguyện. Ðôi lúc
xảy ra có những hành động
cực đoan, nhưng trung đạo
vẫn là con đường tốt nhất.
Sự bằng lòng là
chìa khóa trọng yếu để mở
cửa hạnh phúc. Thân thể khỏe
mạnh, đầy đủ vật chất và có
nhiều thân nhân, bạn bè là
ba yếu tố dẫn đến hạnh phúc.
Sự mãn nguyện là chìa khóa
sẽ xác định kết quả việc
liên hệ của bạn với ba yếu
tố trên.
Khi thái độ của
chúng ta đối với của cải vật
chất và sự giàu sang không
thích đáng có thể khiến các
bạn đắm say quá mức vào các
đồ vật đó như là tài sản,
nhà cửa và vật dụng của
riêng mình. Ðiều này khiến
quý vị không bao giờ cảm
thấy bằng lòng. Rồi con
người sẽ luôn luôn trong
tình trạng bất mãn và lúc
nào cũng tham lam muốn có
thêm nữa. Cuối cùng, bạn trở
nên nghèo nàn, và đau khổ vì
sự thiếu thốn ấy.
Khi chúng ta nói
về các mục tiêu của sự lạc
thú hay dục vọng và hạnh
phúc vật chất, kinh sách
Phật giáo đề cập đến các đối
tượng của năm căn là năm
trần: Sắc, thanh, hương, vị
và xúc. Chủ đích của những
thú vui này mang lại cho con
người nguồn hạnh phúc, sự
thỏa mãn và bằng lòng hay
ngược lại sẽ gây nên điều
đau khổ và bất mãn tùy thuộc
rất nhiều vào khả năng nhận
thức sáng suốt của các bạn.
Hành động trong cuộc sống
hằng ngày của quý vị là yếu
tố căn bản để quyết định các
thú vui và dục lạc này có
thể mang lại cho con người
sự thỏa mãn lâu dài hay
không. Tất cả đều do phương
cách sống của chúng ta.
Theo giáo lý đức
Phật, sự sống của con người
được xem như một hình thức
hiện hữu hay tái sinh thuận
lợi nhất. Có nhiều yếu tố
góp phần cho sự ra đời của
một con người với những may
mắn như họ có cuộc sống
trường thọ, mạnh khỏe, giàu
sang phú quý và ăn nói hấp
dẫn dễ gây cảm tình khi tiếp
xúc với mọi người. Tuy nhiên,
những điều kiện này xấu hay
tốt nhằm hướng dẫn họ đến
cuộc sống hạnh phúc hay khổ
đau đều do hành động của
mình gây ra.
Trong kinh tạng
Phật giáo có ghi chép về sự
thực hành sáu phép Lục Ðộ Ba
La Mật. Chẳng hạn theo Phật
giáo, người có nhiều tiền
của trong đời này biết làm
phước bố thí thì đời sau sẽ
được phước báu giàu sang.
Nhưng muốn thực hành hạnh bố
thí có kết quả tốt thì hành
giả cần phải giữ gìn các
điều răn của Phật giáo và
những giới luật ấy chỉ có
thể hành trì bởi người có
quyết tâm khắc phục khó khăn
để thực hành chúng.
Làm sao chúng ta
có thể hoàn thành trong cuộc
sống hằng ngày những nguyên
tắc nhằm hướng đến sự thực
hành sáu phép Lục Ðộ? Phật
giáo dạy rằng muốn có kết
quả hành giả nên sống theo
các lời khuyên đạo đức bằng
cách giữ gìn làm mười điều
thiện hay tránh không phạm
mười điều ác. Phần lớn các
hành động xấu hay tiêu cực
đều thường thấy xảy ra trong
tất cả các tôn giáo. Chúng
được xem như những việc làm
bất lợi, không thích hợp
cho sự tiến bộ của xã hội.
|