|
BUỔI NÓI CHUYỆN THÂN MẬT
Nguyên tác: Ðức Ðạt Lai Lạt
Ma
Chuyển ngữ: H.T.Thích Trí
Chơn
Trích từ cuốn sách:
“Universal
Responsibility and the Good
Heart”
Khi lần đầu tiên đặt chân
đến Tây Phương, tôi nhận
thấy một số sự việc tại đây
không giống ở Ðông Phương,
và đặc biệt nhất là đối với
đất nước Tây Tạng chúng tôi.
Tuy nhiên, điều dễ dàng để
hiểu những sự khác biệt bên
ngoài này hoàn toàn liên
quan đến nền tảng văn hóa,
lịch sử và địa dư mà chúng
đã tạo thành nếp sống và
phong tục tập quán đặc thù
của mỗi quốc gia dân tộc.
Nhưng trong ý tưởng của tôi,
lúc nào tôi cũng nghĩ rằng
các bạn là con người giống
như tôi, cho nên trên căn
bản tất cả chúng ta đều
giống nhau là những con
người. Sự khác biệt rất ít,
vì điều cốt yếu tất cả chúng
ta là con người, do đó mọi
người chúng ta đều giống
nhau. Tôi muốn có hạnh phúc
và không thích khổ đau, các
bạn cũng vậy. Tôi ước mong
thành đạt sự hạnh phúc đó,
các bạn cũng có quyền giống
như tôi vậy.
Cho nên, không có điều sai
khác căn bản giữa những dân
tộc Ðông và Tây Phương hay
giữa các bạn và tôi. Những
sự khác biệt ấy chỉ là bề
ngoài và giả tạo cho nên
chúng không thể phân cách
tách rời giữa con người với
người. Khi gặp “những khách
ngoại quốc” tôi cảm thấy
không có sự ngăn chia giữa
họ và chúng tôi. Ðối với tôi,
những cuộc gặp gỡ đó là mối
quan hệ thân thương giữa
người với người và sự tiếp
xúc giữa hai con tim.
Mối giao hảo, liên quan giữa
người với người rất khẩn cấp
cần thiết. Ngày nay thế giới
con người ngày càng thu nhỏ
lại và tương quan, lệ thuộc
với nhau nhiều hơn. Tất cả
chúng ta đều phải nương nhờ
vào nhau để sống còn. Thời
xưa, mọi vấn đề khó khăn
phần lớn giới hạn trong gia
đình, cho nên phương cách
giải quyết cũng ở mức độ gia
đình, nhưng bây giờ hoàn
cảnh không còn giống như
trước. Ngày nay chúng ta
ngày càng chặt chẽ phụ thuộc
liên hệ với nhau mà nếu
thiếu nhận thức trách nhiệm
toàn cầu, chúng ta rất khó
tồn tại và sống còn.
Chẳng hạn, những vấn đề của
một quốc gia không thể tự
mình đơn phương giải quyết
hoàn toàn và trọn vẹn cho có
kết quả, bởi lẽ còn tùy
thuộc vào thái độ và sự hợp
tác của nhiều nước khác. Cho
nên, tôi tin rằng muốn tìm
hạnh phúc cho con người,
hành động của con người cần
đặt nền tảng trên sự quan
tâm, và giúp đỡ cho những kẻ
khác. Qua nhiều thời đại,
một số vị giáo chủ các tôn
giáo đã cố gắng thuyết giảng
cùng một giáo lý và tôi nghĩ
ngày nay có thể chúng ta cần
đến tín ngưỡng nhiều hơn
trước đây.
Trừ phi chúng ta ý thức được
trách nhiệm phổ quát, có
chung cảm nghĩ sự đau khổ
của tha nhân là của chính
mình, hay nói khác là hành
động với tâm hồn vị tha,
thực khó có thể thành đạt
hạnh phúc cho nhân loại và
nền hòa bình thế giới. Tôi
nghĩ mối liên hệ chân tình
giữa con người, vượt qua
những hàng rào ngăn cách như
màu da và tôn giáo, có thể
giải quyết nhiều vấn đề đang
gây khó khăn cho chúng ta
hiện nay. Nhờ vậy, chúng ta
có thể thông cảm và hiểu
biết nhau hơn, một sự hiểu
biết thành thực, không còn
đối xử vô nhân đạo giữa con
người với nhau nữa.
Nếu chúng ta có thể phát
triển sự hiểu biết giữa
chúng ta, rồi trên căn bản
của sự hiểu biết đó, chúng
ta có thể chia xẻ và cố gắng
diệt trừ nổi đau khổ, cũng
như sẽ mang hạnh phúc lại
cho kẻ khác. Tôi nghĩ số ít
nên phát tâm hy sinh cho
nhiều người. Hãy so sánh
giữa chúng ta, các bạn và
tôi, rõ ràng quý vị là số
đông trong khi tôi chỉ là
một cá nhân. Cho nên, tôi
nghĩ các bạn (thính giả) là
quan trọng hơn tôi, vì quý
vị là đa số.
Lòng từ bi cứu giúp kẻ khác
(quên bản thân mình) là một
trong những giáo lý căn bản
của nền Phật giáo Ðại thừa.
Trong ý nghĩa này, tôi muốn
trích dẫn lời Phật dạy sau
đây diễn tả ý tưởng đó:
“Nếu các
bạn không thể đánh đổi hạnh
phúc của mình,
Cho nỗi khổ đau
của những kẻ khác.
Quý vị không hy
vọng thành đạt quả vị Phật,
Cũng như sẽ
không có hạnh phúc trong đời
hiện tại”
Nghĩa là nếu chúng ta có thể
hành động ngược lại tư tưởng
của lời dạy này, các bạn
không những chỉ đạt được mục
đích tối thượng là thành
Phật, mà sẽ còn có thể khắc
phục những khó khăn hằng
ngày để có tâm an lạc qua sự
thực hành lời Phật dạy trên.
Ðiều căn bản của tông phái
Ðại thừa mà chúng ta cố gắng
tu tập là thể hiện lòng từ
bi. Theo Phật giáo Bắc Tông,
các bạn cần hy sinh quên
chính bản thân để đạt được
sự giải thoát qua hành động
cứu độ mọi chúng sinh.
Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát là
hiện thân của “Ðấng Ðại Từ
Ðại Bi”, nhưng ý nghĩa chính
của từ “Quán Thế Âm” (Avalokitesvara)
là lòng từ bi. Nói khác, đức
Quán Thế Âm là biểu tượng
cho đức hạnh cao quý nhất
của dân tộc Tây Tạng. Ðây là
đức tính chúng ta nên cố
gắng tu tập hành trì từ mức
độ giới hạn đến vô hạn. Tâm
đại bi không phân biệt,
không tính toán và không hạn
cuộc dành cho tất cả này rõ
ràng không phải là tình
thương thông thường đối với
bạn bè, thân quyến hay gia
đình của các bạn.
Tình thương chỉ giới hạn
trong phạm vi các người gần
gũi và thân yêu sẽ bị chi
phối bởi vô minh và lòng
tham đắm. Tình thương bao la
chân thực là lòng từ bi mà
quý vị có thể ban bố đến
ngay cả người đã gây tai hại
cho mình. Ðây là tâm từ bi
được gửi đến mọi người và
bao trùm khắp tất cả chúng
sanh.
Sự phát triển tình thương,
thân mến gần gũi mọi người
không can dự với bất cứ loại
tình cảm nào của tôn giáo mà
chúng ta thường liên hệ.
Tình thương đó không chỉ
dành cho kẻ có tôn giáo, mà
cho tất cả mọi người, không
phân biệt chủng tộc, tín
ngưỡng hay đảng phái chính
trị. Nó được dành cho bất cứ
ai tự nhận mình trước tiên
và trên hết là một thành
viên trong đại gia đình của
nhân loại, với cái nhìn mọi
vật trong ý nghĩa rộng rãi
hơn.
Có ai trong chúng ta, ngay
vừa lúc mới chào đời, không
nhờ tình thương của cha mẹ
nuôi dưỡng? Chúng ta có ai
không đồng ý rằng tình
thương đóng một vai trò quan
trọng trong đời sống con
người? Nó an ủi khi chúng ta
buồn khổ và không ai giúp đỡ.
Nó vỗ về khi các bạn đến
tuổi già và cô đơn.
Tình thương là năng lực chủ
động mà chúng ta nên phát
triển và thực hành, nhưng
chúng ta thường hay xao lảng
quên nó, đặc biệt vào thời
kỳ khi tuổi còn trẻ. Lý do
chính đáng khiến chúng ta
yêu thương kẻ khác vì mọi
chúng sanh đều có quyền và
ước muốn sống trong hạnh
phúc và không thích khổ đau.
Hơn nữa vì nhận thức rằng
bạn, như một cá nhân cũng là
một phần tử của sự sống khi
so sánh với nhiều vô số kẻ
khác đang không ngừng đi tìm
hạnh phúc.
Theo Phật giáo Ðại thừa, các
bạn không những chỉ nên
thương xót con người mà là
tất cả chúng sanh. Và cuối
cùng thì chúng sanh nào cũng
có khả năng thành Phật. Cho
nên, chú ý đến ba điểm chúng
tôi đã trình bày trên gồm có
sự ước mong, có quyền cũng
như có thể đạt được hạnh
phúc và tránh khổ đau của
con người. Chúng ta cũng
luôn luôn nhớ rằng mình liên
hệ cứu giúp một người không
quan trọng bằng giúp đỡ cho
nhiều người. Do vậy, có thể
nói rằng chúng ta nên hy
sinh quyền lợi cá nhân mình
cho phúc lợi của những người
khác. Khi bạn hành trì tu
tập trong tinh thần ấy, thì
ý nghĩa đích thực của tình
thương, lòng từ bi và kính
trọng mọi người sẽ trở thành
một điều có thể làm và thực
hiện được.
Hành động với cái nhìn tĩnh
thức không mang ý nghĩa của
một tập quán luân lý hay tôn
giáo; nó không những chỉ tốt
đẹp cho người mình muốn giúp
đỡ mà cũng có lợi ích cho
chính bản thân quý vị. Kinh
nghiệm hằng ngày của chúng
ta xác nhận rằng người ích
kỷ gặp khó khăn không những
chỉ gây tai hại cho xã hội
mà còn chính cá nhân họ nữa.
Họ không giải quyết được vấn
đề mà còn làm gia tăng sự
khó khăn thêm. Ví dụ, khi
chúng ta gặp một việc rắc
rối, nếu chúng ta tự biết do
lỗi của mình chứ không phải
người khác, nhờ đó chúng ta
có thể kiềm chế giữ được tâm
thanh tịnh.
Trái lại, khi gặp một điều
bất hạnh, chúng ta quy trách
nhiệm và khiển trách những
người khác, rồi chúng ta
sanh tâm giận dữ, oán thù và
ganh ghét họ. Tất cả những ý
tưởng xấu này tăng trưởng
dẫn đến kết quả là, chúng ta
cảm thấy đời sống không có
hạnh phúc. Chẳng hạn khi
chúng ta buồn phiền, chúng
ta sẽ ngủ không yên giấc,
rồi chúng ta đau khổ. Các
bạn bè và những người hàng
xóm cũng không mấy gì vui.
Ngược lại, nếu khi gặp những
điều không may, chúng ta
biết tự chê trách lấy mình
cũng như kính trọng và yêu
thương mọi người khác; nếu
hành động được như vậy,
chúng ta có thể mang lại sự
an lạc cho chính mình và tha
nhân. Ðây là lời dạy căn bản
của Ðại thừa Phật giáo.
Tôi sẽ chứng minh cho điều
tôi nói bằng cách trích dẫn
các lời dạy trong Phật giáo
dưới đây:
“Tôi xem
tất cả chúng sanh, còn quý
hơn ngọc như ý.
Với quyết tâm
thành đạt mục đích cao cả
nhất.
Cho nên lúc nào
tôi cũng nghĩ đến việc cứu
giúp cho họ.”
Lời khuyên thứ hai cũng rất
hữu ích cho cuộc sống hằng
ngày của tôi là:
“Bất cứ ai
tôi gặp gỡ tiếp xúc,
Tôi luôn luôn
nghĩ rằng họ có đức hạnh hơn
tôi”
Cho nên khi gặp kẻ nào có ác
tâm muốn làm hại hay gây đau
khổ cho quý vị, chúng ta nên
nghĩ đến các đức tính tốt
của họ, nhờ đó các bạn có
thể phát tâm từ bi xót
thương họ.
Chúng ta nên ghi nhớ lời
Phật dạy thâm thúy nhất như
sau:
“Nếu
có người mà ta đã hết lòng
giúp đỡ,
Và từ một kẻ mà
ta mong chờ sẽ đối xử tốt
với mình,
Nhưng trái lại,
người đó đã làm hại gây
nhiều khổ đau cho ta.
Ta vẫn xem họ
như một bậc thầy cao quý
nhất của mình.”
Người này là vị thầy vĩ đại
của chúng ta vì lúc ta vui
vẻ hay không bị các bạn thân
chỉ trích thì ta khó tìm
thấy những thói hư tật xấu
của mình. Nhưng khi có người
phê bình, vạch chỉ lỗi lầm
của ta, lúc ấy ta mới biết
điều sai quấy mà sửa đổi.
Cho nên kẻ thù của chúng ta
là người bạn lành của ta vì
nhờ họ giúp ta tu tập kiềm
chế được nội tâm, phát khởi
lòng từ bi và đối xử tốt với
mọi người. Do đó, họ là vị
thầy chân chính của ta. Thay
vì oán giận hay thù ghét, ta
nên kính trọng và biết ơn họ.
Mặc dù trên đây tôi trình
bày các ví dụ trích dẫn từ
nền giáo lý Phật giáo Ðại
thừa, nhưng mục đích phát
triển tình bạn, anh em chân
thật, cũng như lòng từ bi và
yêu thương mọi người là điều
căn bản được tìm thấy trong
tất cả những tôn giáo. Các
tín ngưỡng đều giúp tâm con
người đạt đến sự thanh tịnh
và an lạc, nhưng không nhất
thiết một người cần phải
theo một đạo giáo để có điều
hạnh phúc trên.
Người ta có thể dùng phương
pháp tu tập của Phật giáo
nhằm rèn luyện các đức tính
tốt để có tâm an lạc mà
không cần trở thành một Phật
tử. Tôi nghĩ những thiện
tánh này vốn tự nhiên sẵn có
nơi con người. Nếu chúng ta
có lòng từ bi, tình thương
biết kính yêu mọi người,
thành thực và khiêm cung,
được vậy chúng ta có thể tự
gọi mình đích thực là một
con người. Các tính xấu như
giận hờn, tham lam, sân hận,
ganh ghét và kiêu căng là
những kẻ thù chung của chúng
ta. Nếu chúng ta muốn trở
thành những con người toàn
hảo, chúng ta cần phải tu
tập, rèn luyện các thiện
tính, nhờ đó mà chúng ta
tránh khỏi bớt phiền não và
khổ đau.
Ngày nay, nhân loại đang
phải đối đầu với nhiều vấn
đề. Riêng các thiên tai thì
chúng ta đành phải chấp nhận
và nên tích cực đối phó.
Nhưng có những khó khăn do
chính con người tạo ra vì
các ý nghĩ và hành động xấu
ác, thì chúng ta nên cố gắng
ngăn tránh. Một vài rắc rối
phát xuất từ sự tranh chấp
về ý thức hệ hay tôn giáo
rồi con người bắn giết lẫn
nhau và xem đó như là phương
tiện để đạt cứu cánh gây tổn
hại cho những kẻ khác.
Mọi tôn giáo và chủ trương
chính trị chỉ là các phương
tiện để đạt mục đích mang
lại hạnh phúc cho con người
trong cuộc đời này. Cho nên
chúng ta không nên đặt
phương tiện lên trên cứu
cánh và luôn luôn nghĩ đến
quyền lợi của con người vượt
trội hơn hẳn vật chất. Những
ý thức hệ, đảng phái chính
trị và tôn giáo của thế giới
đều nhằm giúp nhân loại
thành đạt hạnh phúc cho con
người.
Tôi đã học hỏi được rất
nhiều điều từ các bạn thân
quen trong những chuyến đi
du thuyết của chúng tôi. Về
phương diện vật chất, Tây
Tạng là một quốc gia vô cùng
lạc hậu. Trong quá khứ, dân
chúng Tây Tạng chưa bao giờ
được hưởng cuộc sống đầy đủ
tiện nghi và xa hoa như các
bạn tại những nước tân tiến
có nền khoa học và kỷ thuật
văn minh tiến bộ. Nhưng về
mặt tinh thần Tây Tạng rất
giàu. Ngoài Phật giáo vốn
bắt rễ sâu xa trong lòng dân
tộc, nhiều nền khoa học,
nghệ thuật và tư tưởng vĩ
đại thời cỗ tại các quốc gia
láng giềng cũng đã tìm thấy
sự phát triển của chúng ở
Tây Tạng mà dần dần nó trở
thành nơi tụ cư của các nền
văn minh Á Châu. Trước khi
du hành thuyết giảng, chúng
tôi vẫn nghĩ rằng kho tàng
tâm linh của Tây Tạng là vĩ
đại, và phần đông không ai
biết đến sự lạc hậu về đời
sống vật chất của chúng tôi.
Ðiều gây kinh ngạc cho tôi
trong chuyến đi khi nhận
biết rằng nhiều người Tây
Phương đều lo âu về sự tiến
bộ vật chất mà quý vị đã có
được. Một số đông các bạn đã
than phiền chống lại sự phát
triển vật chất và trong khi
ấy, điều nghịch lý mâu thuẩn
là thế giới Tây Phương lại
rất hãnh diện vì điều ấy.
Tôi thấy không có gì sai lầm
khi con người ưu tiên nghĩ
đến sự tiến bộ vật chất.
Thực vậy, tôi tin tưởng chắc
chắn rằng để giải quyết
những vấn đề khó khăn của
con người trên mọi khía cạnh,
chúng ta có thể kết hợp và
hòa hợp những tiến bộ vật
chất bên ngoài với sự phát
triển tinh thần ở nội tâm.
Theo tôi, sự tiến bộ vật
chất rất cần thiết, và là
một việc tốt vì nó giúp ích
cho nhân loại. Ðiều căn bản
và để đạt nhiều lợi ích hơn
là chúng ta nên làm cho cân
bằng giữa tiến bộ vật chất
với sự phát triển tâm linh.
Tại các buổi nói chuyện
trong những ngày vừa qua với
đông đảo thính giả thuộc đủ
mọi thành phần, tôi đã nhấn
mạnh rằng con người cần được
đặt lên trên duy vật chủ
nghĩa và chúng ta phải nhận
thức rõ về chân giá trị của
hạnh phúc con người. Chủ
nghĩa vật chất nên phục vụ
cho con người chứ con người
không phục vụ cho tiến bộ
vật chất.
Khi còn nhỏ, tôi đã thích
khoa học và kỹ thuật. Tôi
nhận thức rằng hơn lúc nào
hết hiện nay sự tiến bộ vật
chất rất cần thiết cho nhân
loại. Cùng lúc tôi cũng tin
rằng vật chất giúp đời sống
con người thêm tiện nghi,
nhưng không mang lại sự an
lạc ở nội tâm. Như tôi đã
trình bày trên đây, những
đức tính tốt của con người
như ngay thẳng, thành thực
và lòng từ bi không thể dùng
tiền bạc để mua hay sản xuất
bằng máy móc, mà chỉ phát
xuất từ chính nơi tâm của
quý vị. Chúng ta có thể gọi
đó là ánh sáng tâm linh,
phúc lành của Thượng đế hay
đức hạnh của con người. Ðây
là điều thiết yếu của nhân
loại.
Nhằm phục vụ lợi ích cho con
người, các tôn giáo đã đóng
một vai trò rất quan trọng.
Mặc dù khác biệt quan niệm
về vũ trụ, hay đời sống sau
khi chết vân vân, nhưng điều
căn bản của các tôn giáo đều
giống nhau trong mục đích
nhằm phát triển các đức tính
tốt nơi tâm các bạn hầu giúp
chúng ta có thể trở thành
những con người tốt hơn. Nếu
muốn nghiên cứu sự khác biệt
giữa các tín ngưỡng, dĩ
nhiên, quý vị sẽ tìm thấy có
rất nhiều vấn đề. Nhưng điều
căn bản của tôn giáo là mở
rộng tâm hồn, phát triển
tình anh chi em ruột thịt,
kính mến và yêu thương tất
cả mọi người.
Những bạn nào hâm mộ Phật
giáo và đã trở thành Phật tử,
bởi nhận thấy nó phù hợp với
mình, mong quý vị cứ giữ
niềm tin như vậy. Vì quyền
lợi vật chất hay lý do không
còn ưa thích tín ngưỡng bạn
đang theo, chúng ta cũng
không nên thay đổi tôn giáo.
Tôn giáo là phương tiện tốt
nhất giúp chúng ta thúc liểm
thân tâm để làm các việc
lành. Tôn giáo tồn tại không
ngoài mục đích hướng dẫn con
người kiểm soát tâm của mình
nhằm cải đổi những ý tưởng
xấu ác như giận hờn, tham
lam, ngã mạn, ganh ghét và
hận thù trở thành các đức
tính tốt. Khi nhận thức bản
chất tai hại của những ác
niệm, chúng ta cần thực hành
tôn giáo để chế ngự, diệt
trừ chúng, và theo Phật giáo
đại thừa, chúng ta tu tập
như vậy không những chỉ lợi
ích cho chính mình mà còn
cứu giúp được nhiều người
khác.
Trong tôn giáo không có biên
giới quốc gia hay do con
người tạo ra. Bất cứ dân tộc
hay cá nhân nào cũng có thể
theo tôn giáo khi nhận thấy
có lợi ích cho họ. Ðiều quan
trọng của mỗi tín đồ là tự
chọn lựa cho mình một tôn
giáo thích hợp nhất. Tuy
nhiên tôi tin rằng khi một
người theo tôn giáo đặc biệt
như Phật giáo không có nghĩa
là họ chống đối lại tín
ngưỡng khác hay quay lưng
với chính cộng đồng của họ.
Thực vậy, những ai đã theo
Phật giáo, việc chủ yếu là
họ không nên cắt đứt liên hệ
với đoàn thể của mình mà quý
vị nên tiếp tục chung sống
với cộng đồng và các thành
viên trong đó. Hành động như
thế không những chỉ có lợi
cho chính bản thân mà còn
giúp cho nhiều người khác,
bởi lẽ khi từ chối quay lưng
với cộng đồng, chúng ta
không có cơ hội giúp đỡ cho
họ, mà đó chính là mục tiêu
căn bản của tôn giáo.
Ở Tây Tạng, có số ít người
theo Thiên chúa giáo, nhưng
họ vẫn luôn luôn bảo vệ nếp
sống văn hóa, thuần phong mỹ
tục của dân tộc bản xứ. Một
nhà sư Tây Tạng thời xưa có
nói câu tục ngữ như sau:
“Bạn thay đổi trong tâm,
nhưng cố gắng giữ bản chất
bên ngoài của mình”. Chúng
ta nên kính trọng các tôn
giáo. Như tôi đã nói trên
mục đích căn bản của những
tín ngưỡng đều giống nhau,
là thể hiện ý nghĩa chân
thực của tình huynh đệ anh
em, mở rộng tâm hồn và kính
mến mọi người. Nếu từ trong
tâm, các bạn phát triển được
những đức tính tốt này, tôi
nghĩ chúng ta có thể thành
đạt sự an bình chân thực.
Trên hết, quý vị nên tưởng
nghĩ đến mọi người, và hãy
quên bản ngã cá nhân mình đi.
Mọi việc làm và suy nghĩ của
chúng ta cần hướng dẫn bởi
tâm từ bi xót thương những
kẻ khác. Ðể thực hiện tinh
thần này, chúng ta phải chấp
nhận sự việc đơn giản là bất
cứ điều gì các bạn muốn thì
người khác cũng ước mong như
vậy. Mọi cá nhân đều thích
có hạnh phúc chứ không ưa
gặp cảnh khổ đau. Trong cuốc
sống nếu quý vị ích kỷ với ý
đồ lợi dụng kẻ khác nhằm
phục vụ cho quyền lợi cá
nhân mình thì chúng ta có
thể thành công trong nhất
thời, nhưng về lâu dài các
bạn sẽ thất bại không bao
giờ có được hạnh phúc chân
thật. |